• Tag: câu chuyện

  • Tự sự cho Tết Giáp Ngọ

    on

    Chuyến đi này đã nảy nòi được nhiều ý nghĩ về cuộc sống, cảm giác như đi một bước chân, cũng là những con người cũ mà ta đã từng gặp, nhưng nếu tinh ý thì có thể thấy, vạn sự luôn biến đổi, càn khôn luôn dịch dời, có khi ở chỗ này, có khi ở chỗ kia. Vậy nên nếu không chịu tự mình cố gắng, tự mình tiến lên thì khắc sẽ có lúc bị hao tán, bị thua thiệt.

    Quan điểm
  • Trong những giấc mơ

    on

    Mỗi một giấc mơ về chết chóc, khi tôi là người bị hụt chân xuống hố sâu hay bị giết chết, tôi vẫn tưởng rằng mọi thứ kết thúc. Đây là lúc bỗng dưng tôi quyến luyến cuộc sống vô cùng, tôi còn nhiều thứ chưa làm, còn chưa tròn vai với nhiều người, còn chưa trải nghiệm đủ, còn trẻ... Giấc mơ dạy cho tôi quý trọng hơn mạng sống, quý trọng cái hiện tại hơn rất nhiều.

    Quan điểm
  • Sách và con người. Kẻ ở người đi

    on

    Lại có loại sách làm người ta choáng ngợp từ đầu đến cuối. Mê mẩn. Mải miết không ngừng. Bao nhiêu đam mê dồn hết lại trong vài đêm chỉ để tham lam nghiến ngấu cho bằng sạch sẽ những huyền hoặc, bí ẩn của từng câu chữ. Những lớp lang chồng chất đầy ngập như lũ bão cuốn phăng mọi suy nghĩ khác. Lúc đó, suy nghĩ của tôi không còn quan trọng nữa. Lúc đó phải đắm mình vào cái sợi chỉ đỏ xuyên dọc câu chữ trên từng trang giấy ấy. Những quyển sách mà khi quyết định đọc cần thật nhiều dũng khí bởi tôi biết nó đang hét vào mặt tôi rằng: “Thử ta xem! Những điều ngươi nghĩ chẳng là cái thá gì, chẳng có ý nghĩa quái gì!” Và khi gấp sách lại, mệt nhoài. Hưng phấn nhưng mệt nhoài. Những quyển sách như vậy, chỉ lâu lâu mới có một lần, lâu lâu mới dám đọc một lần…

    Quan điểm
  • Lựa chọn và đợi chờ

    on

    Có một câu chuyện dân gian Việt Nam kể về người đàn ông may mắn bắt được một con thỏ chạy đâm đầu vào gốc cây, rồi từ đó, ngày nào anh ta cũng ngồi khư khư ôm gốc cây chờ đợi một con thỏ khác. Đó là câu chuyện mang nội dung châm biếm những người lười nhác chỉ biết trông chờ vào may rủi thay vì tự tạo nên số phận cho chính mình. Tôi không bình luận gì về ý nghĩa này, nhưng đang thử tưởng tượng, cảnh anh chàng đó ngồi dưới gốc cây, mắt nhìn về ánh hoàng hôn ở chân trời, với hy vọng tắt theo ánh nắng đang nhạt dần và biết lại một ngày nữa đã trôi qua. Theo cách nhìn cá nhân với đôi chút hài hước, tôi cho rằng hành động “ôm cây đợi thỏ” của anh ta cũng là một loại “công việc” và không chắc rằng chúng ta liệu có sánh được với sự nỗ lực và kiên trì của anh ta không nữa.

    Quan điểm
  • Người lớn và những nỗi buồn khi ta lớn lên

    on

    Và tôi nhận ra rằng càng lớn con người ta càng khó để sẻ chia. Họ mang trong lòng rất nhiều ưu tư mà chẳng chịu dãi bày. Tiếng guitar của ông cụ vì sao lại thâm trầm đến vậy. Bố mẹ tôi vì sao lại im lặng đến thế. Hoặc giả, người lớn sống quá lâu để biết rằng những điều nhỏ nhặt với bọn trẻ con cũng quý giá và cần được chia sẻ chứ chẳng cần gì to tát cả. Câu chuyện cuộc đời, càng dài thì kể lại càng ngắn. Hình như con người sống để học cách tóm tắt cuộc đời chứ không phải để kể những câu chuyện của mình.

    Quan điểm
  • Chuyện “theo đuổi đam mê” và tấm ảnh chụp người yêu

    on

    Tôi cho rằng, “theo đuổi đam mê” là một mỹ từ rất hay. Hay ở chỗ nó đánh vào cảm xúc. Hay ở chỗ nó dễ làm người khác ảo tưởng. Khiến đôi người mơ mộng rằng cứ “theo đuổi đam mê” rồi thì tiền sẽ tới ngay, kéo vào ùn ùn như thác lũ. Không có đâu. Trước lúc tiền tới là rất nhiều ngày vất vả. Cái chữ “vất vả” đó nó dài và nặng trĩu đến mức nào chính tôi còn chưa hiểu hết. Vì cái tôi đã, đang trải qua chỉ là một phần bé xíu xiu của cụm từ “theo đuổi đam mê”- viết thì hay mà làm thì khó nhọc ấy thôi. Rồi đôi khi ngồi cùng chúng ta lại hỏi nhau, với ý đùa cợt nhưng cũng có chút xót xa rằng: “Làm thế có đủ ăn không anh?”

    Quan điểm
  • We the human

    on

    Cho những tổng số hành trình rồi sẽ là số chẵn. Cho vòng tròn của cuộc đời mình. Cho điểm xuất phát mà khi trở về, tôi biết rằng mình đã không bao giờ ngừng lại giữa chừng. Cho những con người mà tôi sẽ gặp và sẽ trở thành, dẫu chỉ trong một vài khoảnh khắc ngắn ngủi. We celebrate the light of ourselves.

    Quan điểm