• Cảm nhận từ quyển truyện “Lấp Lánh”

    on

    Trong mòn vẹt của những giấc mơ, có giấc ngắn, giấc dài, không đầu không cuối và tất nhiên hình hài của nó cũng chẳng gọi thành tên, chưa có bất cứ điều gì là rõ rệt như chính tình yêu của các nhân vật trong Lấp Lánh của Ekuni Kaori vậy, một thứ tình cảm dịu dàng, buồn bã và mơ hồ.

    Quan điểm
  • Nếu bạn trông thấy một cô gái đang…

    on

    Viết cho tôi và cho những cô gái đã từng uống say… Nếu bạn trông thấy một cô gái uống say trong một quán bia, thì đừng vội vàng nhận xét cô ấy hư nhé! Bởi vì bia rượu không phải là tiêu chí để đánh giá một con người. Hãy nhìn vào chiếc bàn cô ấy đang ngồi, chiếc bàn trơ trọi những vỏ lon và một mình người đang uống. Con trai cũng thường uống say, hoặc là khi đang vui hoặc là khi đang buồn …còn cô ấy là đang đơn độc.

    Quan điểm
  • Sự kiện 21-12-2012 là Tận Thế hay Tiến Hóa?

    on

    Nó không phải là ngày tận thế. Nó là sự tái sinh, nó là sự tái sinh lại thế giới trong một chiều kích rung động mới cho chúng ta, sự ra đời của một ý thức tập thể cao hơn. Là một điều thấy rõ của một trạng thái tiến hóa của những sinh mệnh đang sống trong thiên hà này. Với những ai đang chống lại sự thay đổi này và đang cố gắng bám víu lại hiện tại cũ, thì đó sẽ là một quá trình chuyển đổi đau đớn, có rất nhiều thứ thuyết phục rằng họ đang mất dần sự kiểm soát, danh tính của họ và hiện tại của họ.

    Quan điểm
  • Hà Nội thu, Hà Nội gió

    on

    Không giống những nhà thơ salon, ôm ấp giấc mộng lãng mạn theo một bóng hồng xa vời, Chu Hoạch là thi sĩ của đường phố – những góc phố Hà Thành. Ông thuộc thế hệ thơ cầm bút từ sau năm 1975 và cũng mới chỉ qua đời vào năm 2008. Tóm gọn lại số phận của Chu Hoạch, có thể mượn mấy câu thơ: “Quê hương thời có, cửa nhà thời không Một đời Nam, Bắc, Tây, Đông Bạn bè sum họp, vợ chồng biệt ly” (Tản Đà)

    Quan điểm
  • Mẹ vẫn nói với con, khi nào con làm một người mẹ con sẽ hiểu

    on

    Một ngày, khi con tròn 15 tuổi, lần đầu tiên bỏ nhà đi bụi vì những cãi cọ và xung đột trong cuộc sống của một đứa đang trong giai đoạn nổi loạn, mẹ lôi con về, vừa đánh con vừa khóc, mái tóc đen của mẹ lấm tấm bụi, gương mặt mẹ hằn lên nỗi đau, sự lo lắng, và vất vả sau một ngày dài bon chen mệt mỏi kiếm sống nuôi con lại thêm sự ngỗ ngược của đứa con gái mà mẹ dứt ruột đẻ ra, mẹ như bùng nổ, còn con cảm thấy cuộc sống này, con tồn tại là một điều thừa thãi.

    Quan điểm
  • Bàn Về Cải Cách – Phần 1

    on

    Nguyên nhân kìm hãm? Đâu là nguyên nhân kìm hãm? Đó là câu hỏi không còn xa lạ với chúng ta, đã có nhiều lần trên khắp các diễn đàn, trang báo,… chủ đề này được lôi ra mổ xẻ bằng nhiều hình thức khác nhau. Những câu chuyện về kinh tế, văn hóa, giáo dục, luật pháp,… đã cho thấy khoảng cách khá xa giữa chúng ta và thế giới. “Vậy một đất nước muốn phát triển thì cần đựa vào những nền tảng nào?”. Quân sự, khoa học, kinh tế, giáo dục,…? Nếu kể hết tất cả ra thì e rằng sẽ chẳng bao giờ tìm đủ các biện pháp để tháo gỡ, và như vậy tức là vô ích. Theo cá nhân tôi, tôi mạnh dạn nêu lên những quan điểm của mình xung quanh câu hỏi này: Pháp luật - Giáo dục - Y tế. Đó chính là những lĩnh vực mà tôi nghĩ cần phải bắt đầu ngay từ bây giờ. Tất nhiên cũng có thể tôi sai, bạn nghĩ khác tôi và bạn đúng,nhưng ít nhất ta hãy quan tâm tới nhau một chút để xem xem, điểm chung giữa suy nghĩ chúng ta là gì, biết đâu đó lại là chìa khóa của vấn đề.

    Quan điểm
  • Chiếc bánh sinh nhật

    on

    Vào một buổi tối nọ, tại 1 quán cà phê vỉa hè, khi tôi và một số người bạn đang tổ chức sinh nhật cho 1 người bạn trong nhóm thì có 1 cô bé bán vé số, tôi đoán là khoảng 11 hoặc 12 tuổi, bước đến và mời chúng tôi mua vé số. Tôi để ý thấy cô bé mải mê nhìn vào chiếc bánh sinh nhật giống như là chưa từng nhìn thấy nó bao giờ vậy. Bất chợt tôi nhận ra đó là người mà tôi đã từng gặp trong một lần tới một trường học từ thiện dành cho trẻ em nghèo sống lênh đênh trên những chiếc thuyền ven sông, theo trí nhớ của tôi thì đó là một cô bé năng động và rất nghịch ngợm, thế nhưng lần này thì em hiền đến lạ.

    Quan điểm
  • 5 kiểu “yêu nước” không thể đỡ nổi

    on

    Mấy ngày nghỉ lễ 2/9 nhìn bạn bè hết đứa này đến đứa khác xách balô đi du lịch nơi này nơi khác cũng khiến mình thòm thèm. Kể ra được đi đâu đó xa xa một chút để thay đổi không khí thì cũng là một điều thú vị nhưng mà ở nhà mấy ngày này cũng không phải là không có ích. Ít nhất là cũng tiết kiệm được một khoản tiền kha khá, tránh được mấy vụ chặt chém nhân dịp nghỉ lễ và hơn hết là được xem mấy vở hài kịch trên Facebook về lòng yêu nước cũng đáng đồng tiền bát gạo ra phết.

    Quan điểm
  • Khi cánh cửa tình yêu đóng sầm lại

    on

    Đừng tin vào câu nói “không có cánh cửa nào khép mãi”..Sự thật là có đây, có vô vàn cánh cửa mãi mãi chẳng bao giờ được mở ra lần thứ 2. Mà hãy tin vào câu nói “khi một cánh cửa đóng lại chắc hẳn sẽ có một cánh cửa khác mở ra”. Có thể nó không như bạn mong muốn, nó không ngọt ngào,êm ái như cái cũ, không phủ đầy vinh hoa phú quí như cái đã qua nhưng nó là cánh cửa dành cho bạn. Hạnh phúc hay bất hạnh, niềm vui hay nước mắt, ngọt ngào hay chua chát… Tất cả mọi thứ nằm trong lòng bàn tay bạn.

    Quan điểm
  • Trí tuệ không phải là sự theo đuổi một lập luận

    on

    Rốt cuộc thì thời gian chúng ta dành cho nhau chỉ là tranh luận, biện luận, phản bác, lập luận. Và ngay cả cái việc "nghĩ khác đi" cũng chỉ thuộc tập hợp của những giới hạn (nhưng một cách tích cực, chúng ta có thể hiểu là nó ít bị giới hạn hơn những thứ đang xuống cấp). Sẽ thật hoài công nói xem cách sống của ai đúng, làm sao người ta đổ nước vào một cái bình hình quả chanh và kêu nó là "trái chanh nước", và kẻ khác đổ nó vào bong bóng hình tên lửa bảo rằng đó là "tên lửa nước"? Thật nực cười, nó đơn giản chỉ là nước mà thôi, hình thù không phải là bản chất, không phải là vấn đề. Thế rồi những điều chúng ta tranh cãi về cách sống cũng giống như việc tranh giành phần thắng xem nước có hình thù như thế nào?!?

    Quan điểm
  • Cảnh phục đâu phải là mốt thời trang?

    on

    Mỗi ngày lên Facebook rồi lướt new feeds có thể nhận ra không ít những anh chàng cảnh sát fake kiểu này đầy rẫy trên đó như thế nào. Rõ ràng sự thật học một trường trung cấp bình thường hoặc học một trường ĐH nào đó nhưng hoàn toàn không dính dáng đến bộ trang phục các bạn ấy mặc trên người nhưng vẫn cứ tự hào xây cho mình một cái tượng đài hoành tráng và ngày đêm nổ ầm ầm để gia cố cho cái tượng đài làm bằng rơm đó ngày một to lớn thêm. Thực ra để cho những anh bù nhìn rơm kiểu này còn tồn tại được cho đến giờ phút này một phần cũng là nhờ sự nhẹ dạ cả tin và phát cuồng quá đáng của các em gái ngây thơ hoặc giả vờ ngây thơ. Nếu không có đám fan cuồng xin sống xin chết, yêu đương quỵ lụy thì các anh cảnh sát fake kiểu này lấy đâu ra chốn dung thân? Chừng nào còn có fan thì chừng đó idol chưa hết thời được.

    Quan điểm
  • Mẹ tôi và những câu chuyện tếu trong cuộc sống

    on

    Tôi năm nay 17 tuổi, tất nhiên để tính tới chuyện chồng con thì đúng là quá sớm và xa vời , có điều những gì tôi sẽ nói dưới đây chỉ là những phút tếu táo giữa tôi và mẹ thôi. Với những khái niệm đầy tính con gái mà mẹ đưa ra cho chính tôi và cả ... chồng tương lai ( chưa xuất hiện ) của tôi nữa, một câu chuyện tếu nhưng đầy nghiêm túc nhé ! 1. Với mẹ, con gái thì phải ...

    Quan điểm
  • Việc học không cần sự cạnh tranh để phát triển. Nó cần tình yêu

    on

    Tui từng đạt thứ hạng cao trong học tập, được nhiều giải thưởng, nhưng tui cũng từng ăn điểm 0, từng đội sổ và cũng đã từng bỏ học. Tui từng làm những việc vô cùng cao quý, cho tới vô cùng bỉ lậu để tồn tại. Tui từng tiếp xúc và trò chuyện với cả những bậc văn nghệ sĩ có tên tuổi, cho tới ngồi khề khà với đầu trộm đuôi cướp tận đáy xã hội. Tui từng ở trong những căn nhà vô cùng tồi tàn, mùa mưa không dám ngồi trong nhà vì sợ sập, cho tới bước chân tới những nơi trải đầy thảm đỏ, nơi có thức ăn và rượu được để thừa mứa, và khách khứa VIP đầy ra, đếm không hết. Tui từng lọ mọ đi lụm từng lon bia, bọc nilong để bán ve chai, mua vài lon gạo giúp mẹ, nhưng cũng từng ngồi trong văn phòng máy lạnh, bàn chuyện làm ăn với những vị quan chức trong thành phố.

    Quan điểm
  • Hồi ký cựu thanh niên nghiêm túc cay đắng

    on

    Thời thanh niên, xung quanh mình khá nhiều thanh niên(!). Thanh niên mình hay chia thanh niên ra làm ba loại: thanh niên thông minh, thanh niên đần độn và thanh niên không thông minh cũng không đần độn, tức thanh niên nhạt nhẽo tầm thường. Hồi ấy mình quyết định là mình chỉ chơi với thanh niên thông minh thôi, vì mình cho rằng bọn đần độn và tầm thường thì không xứng đáng (toàn bộ sự chia chác này cũng là sự đần độn của mình vậy, nhưng khi còn đang đần độn thì làm sao biết là mình đần độn cho được).

    Quan điểm
  • Duyên phận là đôi dép. Và đâu đó trên thế gian này, sẽ có chiếc còn lại hợp với bạn và dành cho bạn

    on

    Tôi từng thấy một người con gái vét cạn nước mắt để níu chân một kẻ đã dứt khoát ra đi để rồi thứ cô nhận được không còn là một khối thủy tinh vỡ mà còn là một bàn tay be bét máu. Tôi từng chứng kiến một cô gái vẫy vùng để thoát kiếp cave nhưng khi quay về với sự sạch sẽ cô chẳng thể thắng được sự ruồng rẫy của hiện tại khắc nghiệt. Tôi cũng từng bắt gặp vô vàn những mảnh đời khó khăn, họ vắt sạch sức lao động, họ dùng cạn quĩ thời gian cho công việc và những giọt mồ hôi lao lực ấy cũng chẳng thể đưa họ thoát khỏi kiếp nghèo trong khi có những người sinh ra được trời phú cho nhan sắc mặn mà và một ngày vài tiếng đứng cười với ống kính vô hình là họ đã kiếm được một số tiền hơn hẳn lương một tháng của người lao động..... Vậy ai dám nói, cuộc sống này chỉ cần cố gắng là có thể chinh phục tất cả.

    Quan điểm
  • 10 điều con nên cân nhắc khi làm con của mẹ

    on

    5. Mẹ sẽ dạy con phân biệt giữa loại đàn bà rắn độc, đàn bà rắn chuông, đàn ông chuột và đàn ông mèo. Mẹ sẽ nói cho con nghe về thứ đàn bà bung bét, để con tránh nếu gặp phải họ, vì họ sẽ biến đời con thành bi kịch ngay sau đó. Mẹ sẽ dạy con cách phân biệt giữa loại đàn bà rắn độc, mà bản năng giết người là bản năng không thể thay đổi, cho dù họ có nói ngàn lần hay ho, chớp hàng trăm lần mắt nai ngơ ngác đi chăng nữa. Mẹ cũng sẽ dạy con cách phân biệt giữa một người đàn ông thực sự, với một con chuột giả mèo hay một con mèo giả chuột. Những điều này mẹ rút tỉa từ mấy chục năm đời mẹ, cộng thêm linh cảm bản năng của con. Mẹ nghĩ chắc sẽ có ích cho con.

    Quan điểm
  • Thành công lớn nhất của một đời người

    on

    Thiên hạ cứ than thở là khó sống, loài người khó chìu. Yêu cũng không được mà không yêu cũng không xong. Vui chẳng tày gang mà buồn thì quá nửa. Đẻ ra đã khóc chỉ mong chết được cười. Nhưng kể cả cười cũng không yên tâm, phải nhờ đến hàng chục người khác cầu nguyện cho vãn sanh thì mới yên tâm mà chết. Những nỗi sợ hãi của con người nối đuôi nhau xếp hàng. Sợ nước ngập. Sợ nắng cháy. Sợ nghèo. Sợ giàu ( sợ bị giết), sợ yêu, sợ không được yêu, rồi sợ ốm đau bệnh tật. Họ sợ đến nỗi, chỉ cần có một ngày không sợ, là cảm thấy quá chừng hạnh phúc.

    Quan điểm
  • Hỡi những anh chàng không dám mặc đẹp

    on

    Tôi có một lời cảnh báo dành cho những anh chàng đang tò mò click đọc vào bài viết này chỉ vì cái tên của nó nhưng lại có định kiến về cái đẹp cũng như thích sự xuề xòa và không có nhu cầu khiến bản thân mình đẹp lên, thì xin lỗi. Mời bạn ra ngoài và đừng đọc tiếp. Còn những anh chấp nhận việc có thể mình chưa mặc đẹp và muốn mình đẹp lên thì xin mời, bạn đã đến đúng chỗ mình cần phải đến rồi đấy.

    Quan điểm
  • Chuyện tình Instagram

    on

    Ứng dụng chụp ảnh duy nhất vẫn đang để chế độ chờ trong chiếc điện thoại đắt tiền kia vẫn đang lưu giữ rất nhiều bức ảnh khác nhau, nhiều tư thế khác nhau, của nhiều nhân vật khác nhau với nhiều hiệu ứng khác nhau. Duy tỉnh dậy vì tiếng tin nhắn phiền phức đã phá tan giấc ngủ nặng nhọc, vô tình mở ra những bức ảnh đêm qua. Chưa bao giờ cậu share chúng lên Facebook, đơn giản chỉ là chụp lại trong tíc tắc rồi lưu vào tài khoản cá nhân đó như một chiến tích vẻ vang sau khi khuất phục thêm được một người tình. Mắt mở khẽ ra nhìn màn hình điện thoại, đã là hai giờ chiều và đây là tin nhắn của Trung – người mới tặng chiếc iPhone này tối qua cho cậu: “Đi ăn với anh nhé.”

    Quan điểm
  • Spring Time cho một chiều cuối tuần

    on

    Có một người bạn hỏi tôi rằng: không thấy cô đơn và buồn chán khi cứ di dí mình vào những quyển sách, vào những bản nhạc buồn chán mà tao không thể nào nghe nổi thứ nhạc của mày..." Tôi chỉ cười, không thanh minh, không biện hộ vì cơ bản ai cũng có những sở thích, những niềm thích thú riêng cho mình, chưa hẳn đi ra đường là sẽ vui, chưa hẳn hẹn hò là hạnh phúc và cũng chưa hẳn di dí mắt vào những quyển sách là cô đơn và buồn chán cả :)

    Quan điểm
  • Chẳng có sự tra tấn nào dã man hơn việc bên nhau nhưng chẳng còn nghĩ về nhau

    on

    Nhưng tình iu đâu có phải nguyên tắc như toán học mà quy định " xa " là đơn vị của khoảng cách địa lý. Tình iu đâu có phải hư vô như văn học mà diễn tả chữ xa là một bầu thương nhớ. Mà XA chỉ đơn thuần là 1 từ làm giảm bớt đi nỗi đau của hai chữ HỮNG HỜ.

    Quan điểm
  • Chẳng có nghề nào hơn nghề nào, chỉ có kẻ này nhiều tiền thì sẽ nhiều quyền hơn kẻ khác

    on

    Thằng bạn mình quê Nghệ An, quen cũng chục năm nay rồi. Đầu cán cuốc, óc bã đậu, thi Đại học kiểu gì cũng chắc chắn không thể không trượt. Ngày xưa mình đi thi, còn nó quyết định không thi mà đi học chụp ảnh. Bây giờ, mình vẫn lận đận, còn nó đã có một cái studio to đùng ở phố huyện; tiền như quân Nguyên, gái gú bia ziệu đập cả ngày, sống như ông vua con trong làng. Thỉnh thoảng, nó điện thoại vào mỉa mình: "Cợ như mi đẹo đụ trình mần được như tau. Văn hay chữ tốt nỏ bằng thằng dột lẳm tiền". Không cãi lại được nó.

    Quan điểm