• Category: Quan điểm

    Bài viết của cộng tác viên

  • Hãy cho nhau những dấu cộng trong cuộc đời mỗi người – Phần 5

    on

    Những thăng trầm, những mảng buồn xen lẫn những giọt hạnh phúc, vốn là bản chất của cuộc đời. Cũng như cộng trừ nhân chia, hay lũy thừa phân số cosin gì gì đó vốn là bản chất của cái môn mà người ta gọi là toán học. Ai cũng có một trái tim đầy ắp những dấu cộng, sao không nhân hậu phân phát những dấu cộng bằng những hành động cụ thể với cuộc sống xung quanh? Toán học vốn khô khan rạch ròi, nhưng vẫn có đủ các dấu cơ bản cộng trừ nhân chia, vậy hà cớ gì trái tim con người lại không biết tặng cho nhau những dấu cộng để bù đắp cho những dấu trừ mà con người không thể thay đổi được từ số phận của định mệnh?!

    Quan điểm
  • Giá trị thực sự của bạn nằm ở đâu?

    on

    Tính tôi không bao giờ đòi hỏi. Có lẽ vì lẽ đó mà anh tôi càng muốn cho tôi nhiều hơn, muốn bù đắp cho quãng thời gian khổ cực ngày xưa của tôi. Đến tận bây giờ, khi tôi đi làm, lương bổng không hề thua kém anh nhưng mỗi lần về quê anh đều nói: Mèo thích thay xe không? Nếu thích bảo anh, anh phụ thêm tiền cho Mèo mua xe mới. Tất nhiên, tôi không đồng ý.

    Quan điểm
  • 2 Mặt Của Tình Yêu Đơn Phương

    on

    Nhưng thế gian vội vã cuồng xoay, mấy ai đủ tĩnh lặng để lắng nghe nhịp thời gian trôi chảy, nên khi bạn đơn phương một ai đó, không phải vì bạn vô duyên, mà vì bạn đã chọn sai thời điểm, lắng nghe sai giai điệu của chính mình. Mình có thể khẳng định, yêu đơn phương là tình yêu mà đời người mỗi chúng ta sẽ trải qua ít nhất một lần. Còn in sâu hay thoáng qua, kéo dài âm ỉ, hay vụt tắt như sao xa, tất cả là do bạn. Bạn vẫn nói với tôi, bạn không thể điều khiển chính mình, chỉ có thể chăm chăm nhìn ngắm người ấy từ xa, bơm phồng thứ bong bóng ảo tưởng mà chính bạn biết nó dễ vỡ, nhưng vẫn nguyện chìm sâu tầng tầng lớp lớp. Trong giấc mơ đêm qua của bạn, bạn và người ấy cùng nhau chung tay bước đến lễ đường, thề nguyện trọn đời trọn kiếp, bạn tin vào giấc mơ ấy và bỏ qua thực tại của chính mình. Thực tại rằng, bạn chưa từng bước một chân vào thế giới tình cảm của đối phương, cứ lặng lẽ đứng bên lề, chờ đợi ánh sáng ban mai hiếm hoi chiếu tới và tỏa sáng. Đó là thực tại của những tình yêu không lời đồng nghĩa với không lối thoát.

    Quan điểm
  • Nhà thơ không kí tên

    on

    Đã lâu rồi Nam mới thấy bầu trời thành phố trong như chiều nay, cái bầu trời mà lúc nào về tối cũng khoác lên màu vàng vọt quầng quầng nặng nề mờ đục, thế mà chiều nay lại cởi áo để lộ thịt da trong trẻo màu xanh hồ thủy nhiều sắc lam. Vừa vào thu, trăng đầu tháng tám mỏng và non như con thuyền giấy tuổi thơ đã bắt đầu lộ diện trên cái nền lam hồ thủy trong vắt.

    Quan điểm
  • Một khoảng lặng vừa đủ

    on

    Có yếu đuối không khi ta cố nép mình vào bóng tối để làm nô lệ cho nỗi buồn? KHÔNG.. Khóc không phải là yếu đuổi, khóc chỉ là biến nỗi buồn thành chất lỏng và đẩy chúng ra ngoài cho cơ thể trở lại thế cân bằng. Đau không là yếu đuối, đau để ta biết ta vẫn còn cảm xúc, đau để nhận ra có những thứ đã - từng rất quan trọng với ta và đau để nhận ra, cơn ác mộng mang tên dĩ vãng lại quay về dằn xé tâm can ta.

    Quan điểm
  • Xin hãy dạy cho con

    on

    Xin hãy dạy con biết YÊU.. Tuổi mới lớn với vô vàn cám dỗ, con sợ mình sẽ dành tình yêu cho một chàng đẹp mã hay một hay ga lăng nào đó mà quên mất những yêu thương khác. Xin ba hãy dạy con biết cách yêu gia đình,biết cách đánh thức tình yêu đó giữa dòng đời lắm những ngã rẽ này. Xin hãy dạy cho con, xã hội chỉ mang lại cho con ánh hào quang chớp nhoáng, những danh vọng cao sang, những người bạn đồng hành, những mối tình chắp vá mà chỉ có duy nhất một tình yêu được gắn mác “ vĩnh hằng” đó chình là tình gia đình.

    Quan điểm
  • The Voice Kids – khi hội chợ phù hoa tắt nắng

    on

    Sau gần nửa năm kể từ vòng thử giọng ở 2 miền Nam – Bắc diễn ra thì đến đêm qua, chúng ta đã tìm ra được quán quân Giọng Hát Việt Nhí mùa đầu tiên: Nguyễn Quang Anh, thí sinh của cặp HLV Hồ Hoài Anh – Lưu Hương Giang. Cuộc thi nảy lửa với tính loại trừ cao giữa các tài năng nhí dưới 15 tuổi kết thúc đồng thời cũng là lúc cuộc chơi của những nhà sản xuất, nhà bán quảng cáo, báo chí và truyền thông đi theo suốt mùa đầu tiên của chương trình truyền hình thực tế soán ngôi Đồ Rê Mi cũng dừng lại. Trong thời gian ngóng chờ xem mùa 2 của cuộc thi sẽ được khởi động lại như thế nào và quán quân của chúng ta tiếp tục nuôi dưỡng niềm đam mê âm nhạc ra làm sao thì có lẽ cũng còn vài điều cần xem lại về cái reality show dành cho trẻ em đắt khách nhất hiện nay trên làng giải trí Việt.

    Quan điểm
  • Có hay không – Lý lẽ của một con đĩ

    on

    Tôi đã nín lặng, vai rung lên bần bật khi đứng cạnh một người phụ nữ xa lạ. Cô ấy khóc, những giọt nước mắt ứ nghẹn bởi câu nói "chị vừa phải dứt lòng cho đi đứa con vừa sinh, lỡ có bầu nhưng không dám phá vì thú dữ còn không ăn thịt con, giờ sinh ra rồi, không phải là không đủ tiền nhưng chị không có đủ nhân cách để nuôi dưỡng nó em à".. Vậy đấy, đó có phải là con - đĩ đạo đức hơn khối kẻ phá thai, khối con thú dữ sinh con rồi vứt bờ vứt bụi hay dìm vào thùng rác cướp đi mạng sống của một sinh linh không?

    Quan điểm
  • Tại sao Phương Mỹ Chi bị loại?

    on

    Tôi là một sinh viên về ngành tâm lý học, hiện tôi đang sống và học tập tại UK, vì đã xa VN từ nhỏ nên tiếng Việt của tôi không được chuẩn cho lắm mong rằng các bạn thông cảm. Tôi xin trình bày các bạn rõ vì sao PMC thua cuộc: Với kinh nghiệm là 1 nhà tâm lý, đã học và làm việc thực tập cho nhiều người tư vấn cho nhiều công ty, khi xem chương trình The voice kids, tôi đã nhanh chóng nhận ra những ý đồ của nhà tổ chức để kiếm lợi nhuận khủng cho mình. Đây là những chiêu trò mà tôi đã từng thấy rất nhiều lần. Một chương trình không công bằng, một chương trình được dàn dựng từ đầu tới cuối để lừa gạt khán giả.

    Quan điểm
  • Có những thứ mang tên…

    on

    Có một địa danh mang tên góc tâm hồn. Ta có thể ngao du đến những miền đất xa lạ, khám phá những địa danh bí ẩn của thế giới, có thể thưởng thức cảnh đẹp ở mọi nơi nhưng sẽ chẳng ai chạm được vào tâm hồn của người khác dù nó có ở trước mắt ta. Sở dĩ tôi coi “tâm hồn” là một địa danh vì nó cũng là một cảnh đẹp, đẹp bởi nơi đó chất chứa bao hạnh phúc, ước mơ, khao khát và những điều tuyệt vời của một con người. Là địa danh bởi bên cạnh cái đẹp nó còn có những bí ẩn, nó còn có những vết thương chẳng bao giờ lành, còn những vết sẹo chẳng thể phai dấu theo thời gian, còn những nỗi u buồn không thể tỏ lòng cùng ai, còn những giọt nước mắt tích tụ lâu ngày vì giả vờ mạnh mẽ và còn cả những mối quan hệ đã đi vào dĩ vãng. Xin cho tôi 1 vé về “góc tâm hồn” để tôi nhìn, tôi ngắm, tôi chạm và tôi xoa vào những dấu lặng đầy đau thương ấy.

    Quan điểm
  • Thế hệ trẻ em Indigo và vai trò của họ

    on

    Bạn đã từng nghe nói về khái niệm phân loại trẻ em thuộc lớp trẻ “Indigo”, “Crystal” , "Rainbow" chưa? Chắc đa phần là chưa phải không? Đó là những người đa số thuộc thế hệ 8x, 9x, 10x. Những người này sinh ra tại thời điểm này có mục đích làm thay đổi nhận thức, quan niệm mới cho xã hội để phù hợp cho kỉ nguyên mới hay còn gọi là Thời đại Vàng (The golden age), một kỉ nguyên hòa bình, và hợp nhất. Vậy tính cách và vai trò của lớp trẻ “Indigo” 8x thông thường biểu lộ như thế nào ? Bài viết này sẽ nói rõ về họ (Cũng có thể là bản thân chúng ta). Bản thân người viết cũng là một trong những người thuộc thế hệ trẻ Indigo

    Bài Dịch, Quan điểm
  • Chia tay tình đầu

    on

    Và sau anh, tôi biết mình nên cho phép trái tim có những giây phút yếu đuối, nhớ thương tới đớn lòng. Bởi từng dắt nhau qua yêu thương, đâu dễ gì buông được. Vậy nên, tôi học được cách kiên nhẫn ngồi nghe cô bạn cằn nhằn những chuyện lặt vặt trong ngày, em học được cách đưa vai cho bạn tựa lúc yếu mềm, để nghe tiếng nức nở trong đêm khuya mà không mắng nó ngu ngốc. Chắc tình cảm, là sự đồng điệu cùng một tần số. Và nhờ anh, tôi đã đổi tần số chăng?

    Quan điểm
  • Hãy cho nhau những dấu cộng trong cuộc đời mỗi người – Phần 3

    on

    - Về đâu đây em ? Câu hỏi của người lái taxi tự dưng làm gã bối rối. Ừ, mình về đâu ? Trong hình dung của gã chỉ là một rạp hát và một con dốc. Cũng may, thành phố nhỏ bé, rạp hát thì ít nên người tài xế không cần chỉ dẫn nhiều. Có điều, quanh rạp hát có năm con dốc. Thế là bác tài đổ hết cả năm con dốc lần lượt mười bốn lần, thì gã mới nhận ra nơi gã cần tìm.

    Quan điểm
  • 5 điều tôi đã học được…

    on

    Tôi đã học được rằng, 3 từ khó nói nhất không phải là Anh yêu em hay em yêu anh mà là con yêu bố mẹ. Như một thói quen, sáng dậy, quờ qua điện thoại để kịp chúc ai đó một buổi sáng tốt lành, kèm theo là một cái icon tươi rói. Trong ngày có chuyện gì vui lại lập tức rút điện thoại ra nhắn cho ai đó và mỉm cười khi niềm vui được chia sẻ. Tối lại chúc ai đó ngủ ngon và k quên kèm theo lời yêu thương da diết. Vậy đấy, cái tình iu nó dễ thổ lộ. Còn mấy ai bước qua một cô lao động mồ hôi nhễ nhại mà nhớ về cha mẹ đang còng lưng kiếm tiền, mấy ai bước qua một không gian quen thuộc mà trong lòng chợt nhớ bóng mẹ hiền. Có chứ, sẽ có những người như vậy, nhưng chẳng có mấy ai ngay lúc ấy gọi điện hay nhắn tin chỉ để nói "con nhớ mẹ, con yêu ba hay con đang nghĩ về gia đình mình". Trớ trêu thật _ những hiện thân của tình iu thầm lặng.

    Quan điểm
  • Câu nói dân gian – Nồi nào úp vung đó

    on

    ... Vấn đề là bọn chúng thích nhau! Bọn chúng không kêu ca, không nhìn qua cái nồi bằng bạc, nồi vàng hay kim cương bên cạnh để xỉ vã cái nồi nhà mình hay lép nhép suốt ngày, thậm chí đôi khi buồn bực lại sướng điều đó lên một lần. Bọn "cái nồi" cũng không đòi hỏi cái nắp nồi phải được điêu khắc hoa văn gì tỉ mỷ, sắc xảo chi cho mệt óc. Bọn chúng cần một cái nắp có tay cầm, có thể đậy thật kín, để cùng nhau nấu đồ ăn ngon, che nước mưa cho nó, vậy thôi!

    Quan điểm
  • Cảm nhận từ quyển truyện “Lấp Lánh”

    on

    Trong mòn vẹt của những giấc mơ, có giấc ngắn, giấc dài, không đầu không cuối và tất nhiên hình hài của nó cũng chẳng gọi thành tên, chưa có bất cứ điều gì là rõ rệt như chính tình yêu của các nhân vật trong Lấp Lánh của Ekuni Kaori vậy, một thứ tình cảm dịu dàng, buồn bã và mơ hồ.

    Quan điểm
  • Nếu bạn trông thấy một cô gái đang…

    on

    Viết cho tôi và cho những cô gái đã từng uống say… Nếu bạn trông thấy một cô gái uống say trong một quán bia, thì đừng vội vàng nhận xét cô ấy hư nhé! Bởi vì bia rượu không phải là tiêu chí để đánh giá một con người. Hãy nhìn vào chiếc bàn cô ấy đang ngồi, chiếc bàn trơ trọi những vỏ lon và một mình người đang uống. Con trai cũng thường uống say, hoặc là khi đang vui hoặc là khi đang buồn …còn cô ấy là đang đơn độc.

    Quan điểm
  • Sự kiện 21-12-2012 là Tận Thế hay Tiến Hóa?

    on

    Nó không phải là ngày tận thế. Nó là sự tái sinh, nó là sự tái sinh lại thế giới trong một chiều kích rung động mới cho chúng ta, sự ra đời của một ý thức tập thể cao hơn. Là một điều thấy rõ của một trạng thái tiến hóa của những sinh mệnh đang sống trong thiên hà này. Với những ai đang chống lại sự thay đổi này và đang cố gắng bám víu lại hiện tại cũ, thì đó sẽ là một quá trình chuyển đổi đau đớn, có rất nhiều thứ thuyết phục rằng họ đang mất dần sự kiểm soát, danh tính của họ và hiện tại của họ.

    Quan điểm
  • Hà Nội thu, Hà Nội gió

    on

    Không giống những nhà thơ salon, ôm ấp giấc mộng lãng mạn theo một bóng hồng xa vời, Chu Hoạch là thi sĩ của đường phố – những góc phố Hà Thành. Ông thuộc thế hệ thơ cầm bút từ sau năm 1975 và cũng mới chỉ qua đời vào năm 2008. Tóm gọn lại số phận của Chu Hoạch, có thể mượn mấy câu thơ: “Quê hương thời có, cửa nhà thời không Một đời Nam, Bắc, Tây, Đông Bạn bè sum họp, vợ chồng biệt ly” (Tản Đà)

    Quan điểm