[THĐP Translation™] Vì sao ta thấy cô đơn hơn bao giờ hết?

*Bài viết hiện có 15.1K Likes trên Medium

Tại sao Fyodor Dostoevsky lại được xem là một trong những tiểu thuyết gia vĩ đại nhất từng tồn tại? Trong tự truyện của ông, Ernest Hemingway đã từng tuyên bố rằng không thể đọc hết một quyển sách nào của Dostoevsky bởi vì chúng được viết quá tệ. Nhận xét đó không hoàn toàn sai: Dostoevsky không hề được biết đến qua những dòng văn chương bay bướm.

Tuy nhiên, có một lý do khác cho sự hấp dẫn của ông. Ông hiểu thế nào là sống như một con người, ngày này qua ngày khác, xuyên suốt nhiều năm và thập kỉ, bằng cách rất ít nhà văn đã từng cảm nhận được và có khả năng bày tỏ.

Một chủ đề nhất quán trong các tiểu thuyết của ông là cách những cá nhân đối mặt với bản thân, tâm trí của họ, sau khi làm một chuyện tày đình, thường là tiêu cực, như phạm tội hoặc một hành vi vô đạo đức. Nhiều nhân vật của ông về sau trong tiểu thuyết bộc lộ cảm giác tội lỗi, nỗi cô đơn và sự cô lập.
Chủ đề ông miêu tả thường thì nặng nề hơn những điều liên quan trực tiếp đến cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên cốt lõi của tất cả những gì ông đang làm là tìm hiểu cách tâm trí chúng ta tạo ra những cảm giác về sự gắn kết, mối quan hệ, và ý nghĩa.

Luận điểm của ông chủ yếu là: Cách chúng ta nối kết với bản thân mình cũng liên quan sâu sắc với cách chúng ta nối kết với xã hội, những người khác, và ngược lại. Nếu một trong hai bị mất đi tính cân bằng thì cái còn lại cũng như vậy. Để nuôi dưỡng sự kết nối này, ông viết trong Brothers Karamazov (Anh em nhà Karamazov), chúng ta phải luyện tập sự trung thực:

“Hơn tất cả, đừng tự dối mình. Người nói dối với bản thân và lắng nghe lời nói dối của mình đến một lúc sẽ không thể phân biệt sự thật bên trong hắn hay xung quanh hắn, rồi sẽ mất đi mọi tôn trọng dành cho chính hắn và cho người khác.”

Nhìn sơ qua, mối liên quan giữa điều này và nỗi cô đơn vẫn còn thiếu rõ ràng nhưng sau khi bóc trần từng lớp thì điều đó hiện ra khá rõ ràng.

Mối hiểm hoạ đằng sau sự phức tạp của văn hoá

Thuật ngữ “nỗi cô đơn” (loneliness) có vẻ như đã bắt nguồn từ thế kỉ thứ 16. Dù vậy, phải vài trăm năm sau nó mới rộ lên trong nghệ thuật và truyền thông. Cảm giác cô đơn đó đã luôn tồn tại, dĩ nhiên, nhưng tần suất sử dụng trong ngôn ngữ cho thấy mức độ liên quan của nó theo thời gian.

Hôm nay, nếu bạn tìm kiếm từ khóa cô đơn, bạn có được 51,700,000 kết quả trong 0.34 giây. Nếu đủ quan tâm để đào sâu hơn, bạn sẽ tìm thấy hàng nghìn bài viết nói về cách chúng ta đang sống trong một thế giới nơi cô đơn là một đại dịch, một vấn đề về sức khoẻ cộng đồng, ở giai đoạn quan trọng trong thời hiện đại.

Nhiều thủ phạm đã được chỉ ra: Kết nối giữa cộng đồng và gia đình bị tan rã; những cuộc di cư lên thành thị; điện thoại, TV và Radio và mọi thứ ở giữa. Không chỉ đơn thuần sự cô lập, chỉ là một phần của nó, mà tất cả những thủ phạm trên đều chỉ tới một điểm chung: Chúng ta sống trong một thế giới ngày càng phức tạp về mặt văn hoá.

Trên các trảng cỏ châu phi vào khoảng 200 nghìn năm trước – hệ sinh thái mà loài người đã tiến hoá để thích nghi – chúng ta sinh hoạt trong những bộ lạc nhỏ, du cư nay đây mai đó. Có thể có một vài điểm khác biệt di truyền của bạn so với gia đình hoặc bạn bè nhưng nhìn chung, nhờ nền văn hóa giản đơn và đồng dạng, chúng ta khá giống nhau với những con người bổ khuyết cho nhau.

Bây giờ hãy so sánh với thế giới trong đó ta có mạng lưới Internet. Mọi người đều có thể tìm đến mọi nền văn hoá, từ mọi ngóc ngách trên quả đất, vào mọi thời điểm trong ngày. Mức độ của sự kết nối chúng ta có ngày nay có nghĩa là có một sự giao thoa kết hợp giữa nhiều nền văn hoá, tạo ra một sự đa dạng khủng khiếp trong những cá nhân và sự tiếp xúc của họ. Và kết quả là?

Sự hình thành của cái tôi, danh tính của chúng ta, trong một thế giới như vậy tạo nên những khác biệt sâu sắc giữa ta và người khác, cả theo những cách tinh vi và hiển nhiên. Tuy chuyện này có một vài lợi ích, ở một khía cạnh sâu xa và mang tính tâm linh hơn – khía cạnh cần thiết để thật sự kết nối với ai đó – ta thấy cô đơn, bởi không ai có thể hiểu ta như cách ta muốn họ hiểu mình.

Ừ thì cô đơn có thể là một sản phẩm của sự tách biệt, nhưng nỗi cô đơn mà nhiều người trong số chúng ta cảm nhận, trong một thế giới nơi mọi người dễ dàng kết nối với nhau hơn bao giờ hết, có nguyên do chính là bởi thực tế rằng xã hội hiện đại đã tách chúng ta ra khỏi nhau về mặt tinh thần, chứ không phải chỉ đơn giản là vì thiếu vắng tương tác.

• • •

(Trích đoạn 969 chữ đầu tiên của bài viết full 2120 chữ đã xuất bản trong Aloha magazine volume 18. Đoạn sau bài viết nói về: cách hòa giải những mảnh vỡ tâm hồn, sự khác biệt, sự thành thật, danh tính, khả năng cho sự trung thực, ta là ai, sự tĩnh lặng, con người thật sự bên trong aka Chân ngã.)

Tác giả: Zat Rana
Biên dịch: Tin Nô Bi
Hiệu đính: Prana

Ảnh minh họa: Edvard Munch, The Scream, 1893

💥 THĐP DEEP CLUB ➡️ https://bit.ly/THDP-DEEPCLUB
🎯 Đặt mua tạp chí Aloha ➡️ http://bit.ly/THDPmembership
🎯 Mục lục TẤT CẢ nội dung volume 1-27 (Google Sheet) ➡️ http://bit.ly/mucluc_ALOHA
🎯 Mục lục ảnh bìa all volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ http://bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

0 0 vote
Article Rating

Bình luận

0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments