[Review] Death Parade (Anime) – Nên xem khi bạn đang buồn

Cũng lâu rồi không post gì, mình review về anime mang cũng khá nhiều ý nghĩa về sự sống, cái chết, con người và nhiều ý nghĩa triết lý khác 😀

TL;DR:  Ý tưởng của phim đại loại là sau khi bạn chết, linh hồn của bạn sẽ được đưa tới 1 thế giới khác ở đây sẽ có người đưa ra quyết định bạn sẽ lên thiên đàng, hoặc xuống địa ngục. Nên xem khi bạn đang buồn.

Lời mở đầu: Ở thế giới bên kia, linh hồn của người chết phải được phán xét. Họ sẽ có thể được tái sinh và được phép trải nghiệm cuộc sống một lần nữa hoặc sẽ bị gửi đến khoảng không vô tận, cõi hư vô, không có gì ngoài bóng tối và sự tuyệt vọng. Quyết định này hoàn toàn phụ thuộc vào các thẩm phán sống trong thế giới của người chết. Bartender của chúng ta (Nhân vật chính), Decim, là một trong những thẩm phán như vậy. Hai linh hồn con người được đưa vào quán bar tên Quindecim, và bị buộc phải chơi một trò chơi với cái giá phải trả là mạng sống của họ. Những hành động họ làm, những điều họ nói trong lúc chơi những trò chơi này sẽ quyết định số phận của họ. Chính trong những khoảnh khắc đó, bản chất thực sự của linh hồn một người được cho là sẽ bộc lộ ra. Trong suốt quá trình này, thẩm phán phải đối chất với khách hàng của mình và đưa ra quyết định cuối cùng.

Điểm tốt: Nét vẽ sáng tạo và khá đẹp, màu sắc u ám nhưng hài hoà và không gây khó chịu, giả thuyết hay, âm nhạc nhìn chung rất ấ tượng, một bộ anime có chất riêng sau nhiều năm, chỉ có 12 tập nên sẽ không tốn quá nhiều thời gian để xem.

Điểm chưa tốt: Plot twist phụ hơi mờ nhạt, phát triển nhân vật củà các thẩm phán khác ngoại trừ Decim không đủ sâu sắc và thú vị.

Điểm tệ: Một số phân cảnh phim sẽ làm bạn buồn thật sự, có thể là sẽ khóc, mình đã từng nghĩ về góc tối của loài người nói chung và cả chính bản thân mình, thật sự cảm giác đó rất tệ.

Thông tin cơ bản

• Tiêu đề: Death Parade
• Thể loại: Tâm lý, chính kịch
• Nhà sản xuất: Madhouse Studio
• Độ dài: 12 tập
• Ngày phát sóng: 09/01/2015 -> 27/03/2015
• Xếp hạng độ tuổi: 17+

Để bắt đầu phân tích kĩ hơn về phim, mình sẽ bắt đầu trước về mảng thiết kế nhân vật:

Madhouse Studio luôn là 1 nhà sản xuất anime nịnh mắt là điều đầu tiên, Death Parade (DP) cũng không phải là 1 ngoại lệ. Tất cả mọi nỗ lực của nhà sản xuất đã được đền đáp, độ mượt mà trong những khung hình, màu sắc u ám đồng đều xuyên suốt cả series, nhưng điều gây ấn tượng nhất với mình là phong cách nghệ thuật ẩn ý mang tính biểu tượng mà phim sử dụng, thật khó để diễn tả chính xác nếu bạn chưa xem vì mình sợ sẽ spoil nội dung về phim. Điều đặc biệt kế tiếp là bố cục khuôn mặt của nhân vật, chưa bao giờ mình xem anime nào có bố cục dị như vậy =)) nhưng có lẽ nhờ điểm này, Madhouse đã vô tình (hoặc có chủ ý trước) làm nổi bật DP khỏi những phong cách vẽ của các anime khác, điểm này rất tốt, có lẽ là nét đặc trưng duy nhất mà DP sở hữu. Tổng thể thì phần thiết kế nhân vật khá tuyệt vời, mình hoàn toàn hài lòng về điểm này.

Kế đến như mình đã nói ở trên, Madhouse sử dụng màu sắc và ánh sáng ngoạn mục góp phần làm nổi bật lên sức sống của phim, điều này nghe có vẻ hơi mỉa mai vì mọi thứ đều xảy ra ở thế giới bên kia, sau khi bạn chết. Vì đây là 1 series khá đen tối, nhờ đó mà việc phát triển nhân vật dễ đồng cảm hơn.

Tiếp đến là về phần âm thanh. Một điểm khá được ưu ái của series này, khó có thể ngờ được 1 series dark như DP mà lại có phần nhạc phim mở đầu theo phong cách thập niên 70 vui nhộn và 1 chút funky (Flyers – by BRADIO).

(Opening)

Trái ngược hoàn toàn với bài hát mở đầu mỗi tập phim (Opening), thì bài hát ở cuối mỗi tập phim (Ending) lại là 1 bản nhạc rock kịch tính, buồn, kèm theo ý nghĩa của lyrics khá u ám và thảm hại, cùng hình ảnh những con rối bị hỏng, những ma-nơ-canh đang phân rã (1 số tập hình ảnh ma-nơ-canh sẽ thay đổi theo chủ đề của tập phim đó). Rõ ràng với 1 anime thì âm nhạc không phải là thứ quyết định xem bạn có xem tiếp đến hết series đó hay không, nhưng phần âm nhạc của DP xứng đáng được điểm cộng, và nó đóng góp 1 phần không nhỏ trong series này. (Last Theater – by Noisycell)

(Ending)

Nhịp độ phim

Theo mình thì nhịp độ phim vừa phải, không gây chán ở những tập đầu, giữa phim nhịp độ sẽ chậm lại nhường chỗ cho việc phân tích cảm xúc nhân vật, khiế bản đồng cảm nhiều hơn và để lại những suy nghĩ khá sâu sắc khi tập phim kết thúc. Về cuối phim nhịp độ sẽ dồn dập hơn, cảm xúc sẽ cao trào hơn và Madhouse đã đặt 1 plot twist ở vị trí không thể nào hợp lí hơn.

Về hình ảnh biểu tượng và suy nghĩ cá nhân

Khi phán quyết cuối cùng được đưa ra, người đó sẽ được Tái Sinh hoặc rơi vào Cõi Hư Vô. 2 người sẽ được đưa tới thang máy gửi đi, trên đầu thang máy sẽ có 2 biểu tượng. Sự tái sinh được biểu tượng hoá bằng 1 mặt nạ màu trắng hay có thể hiểu là thiên đàng, còn rơi vào hư vô hay hiểu cách khác là địa ngục thì sẽ là 1 mặt nạ quỷ đỏ. Nhưng khi mình xem phim, thì thực tế phán quyết cuối cùng không bao giờ là rõ ràng, nó mang tính phiến diện vì chỉ dựa trên quyết định của người phán xét. Vậy địa ngục hay thiên đàng tuỳ thuộc vào số phận của người đó ở tiền kiếp, không thể dựa trên sự tái sinh hoặc vào cõi hư vô được đúng không?

Nhìn chung thì DP khá dễ xem, nhưng cũng đen tối và nếu bạn thích những phim đen tối, buồn bã, ý nghĩa sâu sắc thì DP chính xác là dành cho bạn. Với hình ảnh, bầu không khí tràn ngập sắc màu sẽ rất kích thích thị giác. Những nhân vật dễ đồng cảm kèm theo những câu chuyện cho phép người xem chiêm nghiệm cuộc sống của chính họ và tìm thấy ý nghĩa xuyên suốt cả series phim.

Điểm tổng kết: 8.5/10

Và như mọi khi, nếu bạn đã đọc đến đây, thì chúc các bạn một ngày tốt lành.

Tác giả: Khải Phạm


🎯 Đặt mua tạp chí Aloha của THĐP để trau dồi kiến thức trí tuệ, những nội dung được chọn lọc chỉ có tại THĐP, từ nay sẽ không đăng full các bài dịch trong tạp chí nữa ➡️ bit.ly/THDPmembership
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

0 0 vote
Article Rating
Advertisements
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments