Tôi đã học được gì từ Triết Học Đường Phố?

Tôi ngồi xuống, bắt đầu dùng thứ ngôn ngữ vụng về của tôi để miêu tả dòng chảy cảm xúc đang tuôn trào như thác lũ. Tôi biết mình khó có thể sử dụng đúng từ ngữ để diễn đạt, bởi nó không phải là lí trí, không phải được trau chuốt và chọn lọc đắt giá. Cảm xúc của tôi, nó luôn đơn giản, tự nhiên.

Những ngày gần đây, cảm xúc luôn hối thúc tôi. Những ngày tôi cảm nhận có một điều gì đó ý nghĩa đang cần tôi nói ra. Những ngày đánh dấu một cột mốc quan trọng của tôi cùng Triết Học Đường Phố. Một năm đã trôi qua kể từ bài viết đầu tiên được cho đăng. Một năm nhìn lại để đánh dấu những tình cảm của tôi dành cho Triết Học Đường Phố và tất nhiên là cả những tình cảm mà tôi và các bạn đã dành cho nhau.

Có những lời khen ngợi, cũng không thiếu những lời chỉ trích gièm pha. Những bình luận để lại đánh dấu bước chân bạn đã tạt qua những bài viết của tôi. Dù đó có là lời lẽ hay ho hay khó nghe, thì một năm nhìn lại, tôi vẫn muốn bạn tin rằng chúng thực sự đã giúp tôi trưởng thành.

Triết Học Đường Phố đối với tôi có lẽ là nhà. Một ngôi nhà đã che chở và bảo bọc tinh thần tôi. Và bởi nó là nhà nên đã có lúc tôi muốn bỏ nó để đi thật xa. Tôi luôn nghĩ rằng phải chăng nhà là nơi để chúng ta bỏ đi rồi lại trở về. Đã có những mâu thuẫn, những tính cách trái ngược cùng chung sống trong căn nhà đó. Thỉnh thoảng chúng tôi, những thành viên sống trong một ngôi nhà không thể tìm được tiếng nói chung, còn tôi là đứa con quen lối sống hoang đàng nên cứ hễ bực bội là quyết chí ra đi. Nhưng rồi lại trở về, phải trở về vì nơi đó có những kỉ niệm, có những bài học đầu đời, có những vết tích đã nâng niu tôi những ngày đầu non dại bập bẹ. Và trên hết, phải trở về vì nơi đó có tình yêu to lớn mà định mệnh đã quyết chí gắn chặt chúng tôi vào nhau.

Tôi đang nói về ngôi nhà của tôi, là nơi tôi đã gắn bó trong suốt một năm qua, đúng một năm, tuy ngắn mà cứ ngỡ là quá dài. Còn đối với những vị lữ khách đã lỡ ghé vào rồi vì sự cảm mến mà ở lại. Cùng chúng tôi chia sẻ, cùng nhau trao đổi những kinh nghiệm sống, những bài học xương máu, mặc dù cũng lắm khi chúng ta nổi giận đâm ra cãi cọ. Tôi nghĩ điều đó là điều dĩ nhiên thôi, bạn và tôi, bạn và Triết Học Đường Phố, chúng ta không nhất thiết phải nhảy chung một điệu nhạc.

“Tôi là ai?” Chỉ ba từ thôi nhưng có lẽ con người ta phải đánh đổi cả một đời người để tìm kiếm câu trả lời. Có thể bạn đã hoang mang, bạn đã choáng váng khi lần đầu gặp gỡ câu hỏi ấy. Bạn lang thang giữa dòng đời bơ vơ, để rồi lạc chân vào Triết Học Đường Phố. Ở đây, chúng tôi nói về mọi thứ. Nói về trải nghiệm, ý kiến, quan điểm của chúng tôi về cuộc sống, về tâm linh.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng những điều được viết ra ở đây là đúng, là chân lý. Chính bản thân tôi cũng thú nhận những gì tôi viết ra chỉ là rác rưởi. Nhưng bạn biết không, ở đây, bạn có thể nhận ra bạn chưa bao giờ cô đơn giữa cuộc đời này. Đau khổ của bạn không là duy nhất, khó khăn của bạn không là bế tắc nhất. Chúng ta, những kẻ lạc loài cô độc vừa tìm thấy nhau.

Khi bạn đọc những lời tâm sự này của tôi. Bạn, có thể là người đã quen thuộc với những bài viết của tôi. Có thể không, bạn chẳng hề biết tôi là đứa chết tiệt nào. Nhưng điều đó không phải là vấn đề. Tôi chưa bao giờ bận tâm tôi là ai trong cuộc đời bạn. Điều tôi khắc khoải, duy nhất chỉ là tôi là ai trong cuộc đời tôi. Chỉ có thế thôi.

Tôi chưa bao giờ cố gắng viết ra những điều hoa mỹ để hình ảnh bản thân tôi lọt vào tầm mắt của bạn. Tôi chỉ luôn viết ra những điều tôi nghĩ, trong một khoảnh khắc mà đôi tay tôi buộc phải hành động vì trái tim tôi thôi thúc. Tôi là đứa mâu thuẫn, và tôi tự nhận tôi không phải một đứa thông minh hay hiểu biết rộng. Nhưng vượt lên tất cả những điều đó, tôi luôn tự hài lòng với bản thân mình, bởi tôi đã luôn đến gần bạn bằng tất cả sự chân thành của tôi. Có thể tôi bất toàn, tôi không được tốt đẹp trong cái nhìn của bạn, nhưng tôi hài lòng vì tất cả những điều tôi đã từng viết ra, tôi biết tôi đã luôn trung thực với chính bản thân tôi.

Tôi đã nói về cái đẹp lẫn cái xấu, tích cực và lắm lắm những cực đoan. Ngòi bút của tôi đã bay vào tất cả mọi vùng đất của tâm thức tôi. Tôi thích nơi đây, bởi tôi không cần phải sống mà cứ ca ngợi, không cần phải cố ngụy trang cho thế giới tốt lên. Những điều tôi từng nói, tôi biết đến 99% là rác rưởi đối với một số người, thậm chí là rất rất nhiều người. Tuy nhiên, tôi không quan tâm bạn cảm nhận thế nào về nó, tôi thực sự đã không còn quan tâm.

Và tôi đặc biệt mong các bạn tin rằng tôi không có ý định áp đặt suy nghĩ hay quan điểm của tôi vào bạn. Nhưng tôi cũng đâu có đủ khả năng để làm điều đó, tôi làm sao có thể áp đặt tôi vào bạn nếu bản thân bạn không cho phép. Sẽ có những tần số gần nhau có năng lượng hấp dẫn nhau. Và tôi chỉ là một phương tiện được dùng để truyền tải suy nghĩ của những tần số giống tôi mà thôi.

Bạn có thể đọc, hoặc có thể không, dù là những bài viết của tôi nói riêng hay thậm chí là của Triết Học Đường Phố nói chung. Đọc trong tâm thế con thuyền không thể chìm nếu bạn không cho phép nước được tràn vào. Đọc trong tâm thế học hỏi và cùng nhau chọn lọc những bài học phù hợp với bản thân bạn. Cứ thẳng tay ném đi những bài viết rác rưởi mà bạn cảm nhận không thuộc về bạn, không đúng khi đặt vào cuộc đời bạn. Tôi chỉ muốn nói rằng những điều tôi viết ra là sai, bạn đúng. Những điều tôi nói là rác rưởi, bạn vẫn đúng. Nhưng tôi hoàn toàn hạnh phúc và hài lòng như tôi đang thế.

Đến đây, để kết thúc những dòng cảm xúc thái quá này của tôi trong một ngày đặc biệt đối với riêng tôi. Tôi nhớ Socrates trước khi chết đã từng nói một câu thế này:

“Chỉ mỗi một điều tôi biết, đó là tôi chẳng biết gì cả.”

Và tôi xin cám ơn Triết Học Đường Phố với những cuộc tranh luận, với những hiểu biết mới mẻ trong một năm qua đã giúp tôi có thể hiểu trọn câu nói đó, cũng như việc đã giúp tôi nhận ra dốt nát của tôi, rồi đối diện nó. Để bây giờ khi ngồi xuống và viết ra những dòng chữ này, tôi biết rằng điều duy nhất tôi đã học được ở ngôi nhà này, đó là “Tôi chẳng biết gì cả.”

Tác giả: Ni Chi

Featured image: rawpixel 

📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership

📌 Aloha Volume 1- 10

📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP

  1. Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam
    Người nhận: Vũ Thanh Hòa
    Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội
    Số TK: 0451000409314
  2. Chuyển tiền qua Paypal
    Người nhận: Huy Nguyen
    Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2

Advertisements

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of