[Review] Người bất tử – Bộ phim Việt đáng được khâm phục với kịch bản mới lạ

(925 chữ, 4 phút đọc)

Người bất tử có lẽ là bộ phim đầu tiên của Việt Nam tôi xem có kỹ xảo, hình ảnh tốt đến thế. Kịch bản bộ phim này cũng mới lạ và khó khăn so với trình độ làm phim của Việt Nam hiện nay. Có thể bộ phim đã làm nhiều người thất vọng vì tình tiết quá chậm và dài dòng nhưng tôi tôn trọng những người làm phim đã dám bước đến những phim với thể loại khó như vậy.

Thị hiếu khán giả Việt thích những phim mì ăn liền – phim chủ yếu để giải trí, cười cho đã, khóc cho đã rồi vài tháng sau quên luôn cả nội dung. Vậy nên những người làm phim không dám làm những bộ phim cần suy nghĩ quá nhiều. Họ sợ lỗ, sợ khán giả không chấp nhận. Vậy nên việc quyết định làm bộ phim này khiến tôi thực sự khâm phục. Tôi biết để làm ra một phim hay không chỉ cần kịch bản và diễn viên diễn tốt, mà cần rất nhiều khâu và tiền bạc.

Diễn viên thủ vai cậu Hùng đóng rất hợp nhưng Jun Vũ có vẻ mặt non và hiện đại quá nên hơi không phù hợp với vai diễn. Tôi không thích những tình tiết ma quái nhưng phim làm về tâm linh nên không tránh khỏi. Nếu phim nghiêng về khoa học chắc tôi sẽ thích hơn.

Một số triết lý trong phim cũng đáng để ngẫm nghĩ. Hình ảnh trong mỗi con người chúng ta đều có hai mặt thiện – ác, quan trọng chúng ta có chế ngự và cân bằng được nó hay không đó là cả một quá trình luyện tập. Cậu Hùng là người tốt nhưng mỗi lần con quỷ trong người nổi dậy lại làm cậu mất hết lý trí. Nó đại diện cho cái tôi, bản ngã, sự ích kỷ. Và cho dù mất cả trăm năm thì cậu cũng không thể chiến thắng được nó. Thế giới này đầy rẫy khổ đau cũng chính vì những tham vọng của loài người không bao giờ chấm dứt.

Bên cạnh đó còn có triết lý Phật giáo về nghiệp báo, gieo nhân nào gặt quả đó, không ai có thể thoát được kiếp luân hồi. Duyên nợ đều đã được sắp đặt, tại lúc đó, thời điểm đó chúng ta sẽ gặp người đó, cảnh đó, vật đó hoặc mất đi cái gì đó. Vậy nên hãy đón nhận nó như một điều hiển nhiên thì lòng sẽ bớt nặng nề, đau khổ hơn. Như cách cậu Hùng gặp Duyên, Hùng nhận ra Duyên tiền kiếp chính là Liên, chính là nghiệp đã quay lại trả nhưng Hùng vẫn đón nhận. Hùng không sợ hãi, đau khổ mà Hùng chấp nhận.

Lại một triết lý nữa về hiện tại. Trong phim có cảnh Hùng nói rằng cả đời Hùng sống mãi mà chẳng có nghĩa lý gì. Chỉ có lúc này, lúc bên Duyên, khi tình yêu hiện hữu mới chính là sự sống. Hùng trân trọng hiện tại nên mỗi khoảnh khắc ở bên Duyên anh đều làm mọi thứ cho cô. Con người chúng ta cũng vậy, chúng ta mải nghĩ về tương lai, về những kế hoạch và dự định của bản thân mà chưa bao giờ gọi điện hỏi thăm ba mẹ hay chạy về nhà ôm họ vào lòng. Chưa bao giờ chúng ta ngồi xuống cảm nhận tiếng chim hót, tiếng mái tôn nổ lách tách mà lúc nào đầu óc cũng suy nghĩ đến những chuyện xa xăm.

Việc bạn sống bao lâu không bằng trong khoảng thời gian sống bạn đã sống như thế nào. Có nhiều người già sợ chết không dám đi đâu, ở nhà loanh quanh vì muốn sống tiếp nhưng cuộc sống tẻ nhạt, buồn chán. Nhiều người làm mãi, làm suốt vì sợ sau này già rồi không biết làm gì ra tiền. Nhưng đáng vẫn là người chết ngay tại lúc này cũng được, họ không còn sợ cái chết nữa, cái họ sợ là sống không ra gì.

Tình tiết mấy ông Tây cố gắng điều tra về sự bất tử theo tôi nghĩ nó cũng muốn nói đến khoa học và tâm linh. Khoa học sẽ không thể lý giải được tâm linh vì chạm đến đúng cái ngưỡng đấy thì mọi việc đã không còn logic của khoa học nữa.

Bộ phim cũng nhắn nhủ, cảnh tỉnh cho những người lạm dụng bùa ngải chuộc lợi cho bản thân. Cái kết có vẻ làm mọi người khó hiểu nhưng nó cũng là một thông điệp rằng luân hồi không dứt và sẽ cứ tiếp tục nối mãi.

Tình tiết phim thì lúc đầu hay và gay cấn nhưng đến đoạn giữa thì tôi bị buồn ngủ vì phân cảnh dài lê thê mà còn quá chậm. Tôi nghĩ phim làm tăng nhịp độ thì sẽ hay hơn.

Về âm nhạc thì không có gì để chê, tôi bị ám ảnh và nghiện luôn nhạc phim. Sau đó mới biết cô ca sĩ Bùi Lan Hương này chuyên hát thể loại ma mị như vậy. Thêm một nghệ sĩ khiến tôi phải tôn trọng trong thời đại âm nhạc gần như là rác này.

Tôi vẫn mong phim ảnh Việt sẽ đi theo con đường làm phim thể loại này và khai thác thêm những kịch bản mới lạ thì mới có cơ hội tiến xa ra khỏi lãnh thổ Việt Nam.

Tác giả: Bà Năm

Ảnh minh hoạ: Poster phim Người bất tử

📌 Ủng hộ tác giả và Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2 

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of