Bình tĩnh mà sống

(850 chữ, 3.5 phút đọc)

Cuộc sống này vẫn luôn là một ẩn ngữ, ý nghĩa đó sẽ mãi được cất giấu trong tất cả sự vô thường: Thân xác, tâm hồn, tiền bạc vật chất, thời gian. Tất cả khiến ta quay vần xung quanh nó, hiến dâng cuộc đời mình nhưng lại chỉ luôn thấy một bàn tay độc ác sẽ thiêu trụi đi tất cả.

Thân xác sẽ vỡ tung thành tro bụi trần gian bởi sinh lão bệnh tử. Thời gian vẫn nương theo gió thoảng mây bay bởi mỗi giây mỗi phút trôi qua, sự già nua được cảm nhận rõ nét trong cử chỉ hình dáng tâm trí và ngay thậm chí cả linh hồn. Tâm hồn nuôi dưỡng đứa trẻ trong ta khôn lớn, vội in dấu bước chân đầu tiên vùng vẫy ngoài biển khơi để sớm quay trở về ôm đất xa trời. Đã sống trong thân phận một kẻ khố rách áo ôm, cũng đã có lúc ăn ngon mặc đẹp ở nhà bóng mát, nhưng rồi cuộc đời lên voi xuống chó biết bao lần ngủ lang thang bơ vơ ngoài vỉa hè. Đau đớn trong khoảnh khắc người mình yêu thương quay lưng cố tình đánh rơi nỗi tuyệt vọng cho ta nhặt được.

Chúng ta sẽ sợ hãi, sẽ kêu la như chưa từng kêu la như thế. Mọi thứ sẽ chỉ như một chiếc bóng lướt nhanh ngang cuộc đời, khiến trái tim ta ngạt thở trong nỗi buồn sầu mộng. Ta tiếc nuối thứ ánh sáng chiếu rọi mà ta đã trông thấy, sợ hãi những điều ta yêu quý sẽ lần lượt bước chân vào buổi hoàng hôn dằng dặc. Chúng ta chỉ muốn nâng niu gìn giữ ánh sáng soi chiếu diệu vợi lẫn hiện tại và cả tương lai. Ôi làm sao có thể chịu nỗi cảnh tượng thành phố rộng lớn đồ sộ ngay lập tức biến thành xác chết với đống tro tàn. Nhưng có một chân lý không bao giờ thay đổi, đó là “sự đổi thay.”

Chính vì thế đừng cố biến mình thành một kẻ canh thức gác đền cho các ngôi mộ, bởi mọi thứ ta có hôm nay sẽ là xác chết khi ánh dương ngày mai lóe rạng. Chúng ta không thể mang vác một xác chết bước qua ngày kia, bởi nó sẽ trở nên ung thối và hôi thiu. Ngừng ảo tưởng sẽ hít thở được mùi vị của vĩnh cửu, bởi chẳng có gì là bất diệt. Mọi thứ rồi sẽ nằm lại như một cái thây ma, bị phủi lên đầy những lớp bụi bặm.

Biết được thế thì phải luôn trong tư thế chủ động giương cao tinh thần đón chào cơn cuồng phong, tiếng gầm gừ, rít gió. Phải biết cười cợt và khinh bỉ tất cả những điều tốt đẹp nhất bạn đang có, cười cợt cả những kẻ đang sống thân phận kẻ canh gác đêm. Bởi sự u mê của họ dù có cố gắng đến đâu cũng thua một tên trộm lén lút. Tất cả rồi sẽ bị đánh cắp, không trừ một ai.

Không có kẻ tiên tri nào có thể đảm bảo mọi sự vững vàng. Nhưng không phải vì thế mà phó mặc bất cần. Sống thì phải một lần được ngắm nhìn những ngôi sao lấp lánh, thấy được vẻ đẹp lộng lẫy tinh khôi của đêm tối. Đừng để sự e dè cẩn trọng vồ chụp bám riết ta. Sự sụp đổ hôm nay chính là nền tảng cho một cuộc cách mạng mới ngày mai. Một sự tuyệt vời khác sẽ lại được hồi sinh trong hình dáng mới lạ và tươi tắn. Quan trọng là đôi mắt chúng ta có đủ tinh anh để nhìn ra không.

Thay vì ngồi ủ rũ cho tất cả những thứ đã sụp đổ tan tác, hãy nhìn vào tên nô lệ vừa được giải thoát như là một phương tiện để vượt qua. Chúng ta có thể bị rối loạn, bị xô đẩy, bật khóc nức nở như một đứa trẻ rồi trở lại làm một đứa trẻ. Sẽ lại bắt đầu tập đi, tập nói, vấp ngã rồi đứng lên. Hãy vượt thắng sự già nua của tâm hồn để trở về trong tâm hồn một đứa trẻ thơ, sẽ lại nhìn cuộc đời bằng những màu sắc rực rỡ. Chẳng phải chúng ta đã bắt đầu từ con số không tròn trĩnh đấy sao?

Chúng ta khởi sinh từ nguồn cội, theo dòng nước cuốn xa, chảy ra biển lớn rồi vỡ tan giữa đại dương mênh mông. Tôi đã học được rằng chẳng có gì là vĩnh cửu. Sinh, trụ, hoại, diệt là một vòng tuần hoàn của tất cả sự vật hiện hữu.

Vậy nên tất cả những gì tốt đẹp nhất hôm nay đều có thể sụp đổ ngay ngày mai. Nhưng chính vì lẽ ấy mà đau đớn tuyệt vọng này rồi cũng sẽ đến lúc vẫy tay chào tạm biệt ta.

Nên cứ thế thôi! Bình tĩnh mà sống!

Tác giả: Ni Chi

Ảnh minh hoạ: Bess-Hamiti

📌 Ủng hộ tác giả và Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2 

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of