Sống mà không điên thì cuộc đời còn gì thú vị?

(791 chữ, 3 phút đọc)

Sống mà không điên, làm sao ta đủ gan góc băng vượt trùng khơi dữ dội để tìm kiếm mình trong dông bão như một nhà thám hiểm cố tìm kiếm những vùng đất mới.

Sống mà không điên, làm sao ta dám đưa tay ra sờ soạng vào đêm tối bằng những tiên đoán, điều mà bất cứ kẻ tỉnh táo nào cũng e dè sợ sệt.

Sống mà không điên, làm sao ta đủ khả năng bước đi trong cô độc. Xưa nay chỉ có người bình thường mới yếu đuối bám víu nhau để nượng tựa, họ lập làng lập ấp, sống phụ thuộc nhau bằng quan hệ bầy đàn. Họ không tin rằng con người có thể tồn tại trên bước chân kẻ cô độc. Nên phải chăng người độc lập tự chủ nhất bao giờ cũng phải giữ trong mình một chút điên rồ?

Sống mà không điên, làm sao bước đi giữa mặt trời đã lịm tắt, ánh hoàng hôn nhợt nhạt mà không tránh khỏi sự ưu sầu. Người điên luôn biết cách vui chơi thỏa thích với sự ưu sầu.

Sống mà không điên, làm sao giữ vững tâm hồn mình không bị cuốn hút vào khúc nhạc ngọt ngào dẫn ta đến con suối mát với làn nước xoáy phỉnh lừa ta. Điều ngọt ngào nhất bao giờ cũng chứa ẩn những cám dỗ. Chính vì thế mà ta đã trông thấy một xã hội bị cuốn theo danh vọng vật chất. Nhưng người điên đã mạnh dạn đứng lên tuyên bố rằng họ khinh bỉ những thứ tầm thường đó. Họ điên nên họ khinh bỉ những điều ngọt ngào hay vì họ khinh bỉ nên họ bỗng nhiên biến thành người điên?

Sống mà không điên, làm sao ta dám nghênh chiến với ác quỷ đang cư ngụ trong chính linh hồn mỗi chúng ta – những con quỷ với tiếng vọng rót vào bên tai chúng ta mỗi ngày. Chúng đang lôi kéo ta về với vùng đất nơi đầy rẫy những con người bình thường. Bởi chỉ có trên vùng đất đó, chúng mới hả hê điều khiển ta với những thú vui trụy lạc, những ham muốn của con người. Chỉ có ở đó quỷ dữ mới có đất sinh sống, mới có không khí để thở?

Sống mà không điên, làm sao ta dám nhặt đá quăng ném vào đầu những con người bình thường để thách đố với sự nhu nhược hèn yếu trong họ. Bởi bản năng của một người bình thường sẽ luôn giới hạn tất cả sức mạnh trong họ. Con người sẽ không bao giờ dám vượt bỏ con người. Họ an phận và biết tự lượng sức mình. Họ thừa thông minh để nhận ra chống lại đồng loại, họ sẽ ngay lập tức biến thành một người điên?

Con người là con vật can đảm nhất sao? Không, con điên đã tự bao giờ dành lấy ngôi vị quán quân đó để chiến thắng tất cả mọi con vật. Trong khi con người vẫn còn đang mắc kẹt trong mọi thống khổ điêu linh thì kẻ điên đã giết chết tất cả những sợ hãi nhấn chìm nó xuống hố sâu.

Con người nhìn con điên bằng ánh mắt thương hại, nhưng cũng trong ánh mắt ấy con điên đã cao đại và rộng lượng. Con điên đã vượt bỏ hết tất cả về con người, thoát khỏi con người, nhảy vọt những bước dài rồi bỏ xa con người. Vậy thì giữa con người và con điên, ai mới là kẻ thông thái hơn? Ai đủ tỉnh trí hơn ai?

Con người bác bỏ con điên, nhưng con điên lại chỉ luôn xem con người là một phần trong tất cả thú vui. Con người luôn quên rằng những người đã cõng họ lên đỉnh cao lại luôn là những người điên.

Đối với con người, lời của kẻ điên chẳng khác nào lời của một con chó đang tru rống. Người điên đứng bơ vơ giữa màn đêm hoang liêu và cảm thấy lạc loài ư?

Chỉ có những người điên mới là người cười như chưa bao giờ từng được cười trong cõi đời này? Chỉ có những người điên mới là người không bao giờ cam chịu để sống và cũng không bao giờ cam chịu chết? Chỉ có những người điên mới là người phóng giật biển cả để lao nhanh đến tự do?

Và phải chăng chỉ có người điên mới là người trông thấy nụ tầm xuân đầu tiên nở rộ khi mùa xuân đến. Nhưng nếu bạn không có một chút điên rồ nào, bạn làm sao hiểu được lời tôi nói?

Tác giả: Ni Chi

*Featured Image: Alexas_Fotos

📌 Ủng hộ tác giả và Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2 

Facebook Comments

4
Leave a Reply

avatar
2 Comment threads
2 Thread replies
2 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
3 Comment authors
Ni ChiHuyNi ChiNam Nhung Recent comment authors
  Subscribe  
Notify of
Nam Nhung
Member

Một người đủ độ điên để viết bài này và một người khác cũng điên không kém khi đọc bài bài và cười như một con điên. =))

P/s: NC vỡ tim thì kệ NC. NN thả tim là vấn đề của NN. Vì NN bị điên mà. 😘

Nguyễn Hoàng Huy
Editor

Bài này khá hay nhưng cũng khá căng thẳng :))