Điên rồ và phản kháng

(577 chữ, 3 phút đọc)

Tôi thấy cuộc sống này thật điên rồ. Hầu như mọi người ai cũng đang sống một cách tầm thường và phi lý.

Điên rồ không như điên của người bị bệnh thần kinh, mà là điên rồ trong chính sự tự nhận mình độc đáo, khác biệt, tự do. Cái điên rồ chính là một mặt tự nhủ mình là một cá thể có nhân vị tư do, một chủ thể rất độc đáo và huyền bí nhưng lại sống một đời sống chẳng khác nào con vật, cỏ cây, và những vật vô tri khác.

Tính Hiện Sinh bị đánh mất trong sự sống tầm thường, và phi lý đó. Sáng ăn, đi làm, chiều về ăn rồi ngủ. Trai đến tuổi lấy vợ, gái lấy chồng, rồi lao vào cuộc sống như bao thể hệ khác. Cuộc sống đơn điệu, tầm thường đó có chút rung động bởi được làm tình, lấy được chút sự nghiệp, gom góp được chút tiền trong tài khoản tiết kiệm, còn lại chẳng có gì khác cuộc sống của con côn trùng ngoài kia. Chưa kể, nhiều người sống mà không biết đến sự siêu việt, tự do của mình nhưng lại sống như một thứ được lập trình sẵn, một con robot trong guồng máy xã hội. Sự điên rồ chính xác là sống cuộc sống robot, như những xác sống đó nhưng lại nghĩ mình có tự do, mình độc đáo, mình độc lập.

Sự điên rồ của cuộc sống này chính là sống hình ảnh phóng chiếu. Những con số 90 triệu người trên cái đất nước này, thực ra có mấy ai là người, sống một đời sống với đầy ý thức và tự do. Hầu hết chỉ sống như những cái bóng của lãnh đạo, lãnh tụ, thần tượng, của các giáo điều cứng nhắc và tàn bạo. Cuộc sống đó chỉ là sự sinh tồn, một sự vật lộn đầy tính tầm thường chỉ mong sống cho lâu và rồi chết. Một cái bản sao, một con số thống kê chẳng khác nào những viên gạch, những cái bánh được làm ra từ một cái khuôn. Thế mà họ lại tự cho là họ đang sống, đang tự do, đang hạnh phúc. Ôi, tự do theo kiểu ai cũng làm vậy, thì tôi cũng làm, ai cũng nghĩ vậy thì tôi cũng nghĩ. Đó không phải là sống trong với đầy đủ ý thức về sự hiện hữu của mình, về tính khác biết của mình, về sự độc đáo của mình, đó là sống tầm thường một cách ngớ ngẩn.

Họ nghĩ mình độc đáo nhưng lại sống một đời sống của con vật, cỏ cây. Đó chính là sự điên rồ của cuộc sống con người thời nay – một cái điên rồ thiếu tính phản kháng.

Tính phản kháng là sự tự thúc đẩy bản thân vươn lên tới nhưng điều vượt ra khỏi sự tâm thường của sự áp đặt xã hội, chính quyền và cả những quan niệm truyền thống. Phản kháng không phải là sự đạp đổ mọi giá trị cũ, không phải là phá phách ngang tàng như kẻ thích phá hoại mà không biết đến xây dựng. Tính phản kháng là sự truy vấn những gì được cho là chân lý, cái đám đông cùng nghĩ, cùng làm.

Phản kháng là tính chất đầu tiên của tự do, một đặc tính hiện sinh của con người.

Tác giả: Bình Minh

*Featured Image: ColiN00B 

📌 Ủng hộ tác giả và Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố ➡️ http://bit.ly/2KTJCN2 

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of