Chúng ta đi du lịch để làm gì?

Chúng ta luôn khao khát nhảy múa vòng tròn trên những vùng đất mới, được giải phóng mọi xó ngách. Chúng ta lên đường với ý muốn rửa sạch bụi bặm, muốn trần truồng dưới đôi mắt nóng bỏng của mặt trời. Và quả thật, những chân trời mới, chúng chưa bao giờ ngược đãi bạn. Luôn hiến dâng cho bạn tinh hoa quý giá nhất mà chúng có khi bạn đến. Ban tặng những giá trị ý nghĩa để mang về làm quà khi bạn rời đi. Ai cũng hiểu được giá trị những chuyến đi, chính vì thế mà giờ đây, người người dâng cao khẩu hiệu xách ba lô lên và đi.

Vâng, ai ai cũng lên đường, lao vụt thân xác vào chốn xa lạ, bằng sự hạn hẹp về chiều sâu của trái tim mình.

“Chán đời quá đi.” “Tôi cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này.” Vừa buột miệng thốt ra mấy câu kiểu này là ngay lập tức thu dọn hành lý, chẳng cần biết sẽ mang vác chúng đi đâu. Bằng mọi cách sáng mai thức dậy phải ở một nơi xa. Bạn hùng hổ lên đường đi tìm kiếm lửa nồng nhưng phải chăng chỉ đang mang cái tro tàn của mình đi phân rải. Xê dịch tâm hồn vẩn đục từ vùng đất này sang vùng đất kia, dùng chính sự nhơ nhuốc đó làm biến dạng môi trường nơi sắp đặt chân đến.

“Thế giới bao la, tôi muốn tận mắt trông thấy.” Thiên nhiên bao bọc bao nhiêu là tinh tú lóng lánh, bao nhiêu vẻ đẹp kiều diễm, bạn vì muốn ngắm nhìn nó mà hô hào lồng lộn, muốn một lần đặt chân. Nhưng bạn có đến đó để được một lần ngước lên nhìn vòm trời trong xanh thuần khiết, nhìn vào hố thẳm vô ngần của ánh sáng và run lên từng lời ước vọng thiêng liêng một lần được sống cùng nó. Không, bạn đến với nó bằng quỹ đạo ngắn ngày và chỉ chơi đùa bằng trò cưỡi ngựa xem hoa.

Và tất nhiên, thay vì ra về với món quà tặng quý giá, giờ đây bạn mang cái thân xác uể oải mệt mỏi lết về nhà, bắt đầu than vãn đủ thể loại trên đời.

Bạn mang một trái tim chằng chịt vết thương, muốn đến cầu xin thần linh phương xa chữa khỏi cho bạn? Làm gì có thần linh nào có thể chữa khỏi những nỗi chán chường.

Muốn đến tận mắt để nhìn thấy thế giới bao la, một chuyến du lịch hai ba ngày sẽ giúp bạn tận hưởng được gì từ thế giới bao la ấy. Bạn có đến đây để khám phá văn hóa, bản sắc dân tộc của từng vùng miền? Bạn chỉ vội vàng ra vào các khách sạn nhà nghỉ để nghỉ ngơi lấy sức?

Muốn đi du lịch cho thư giãn thoải mái, trở về tràn đầy năng lượng. Cứ đi đi rồi trở về phát ngôn mấy câu sáo rỗng bằng trái tim rỗng tuếch. “Đi đâu cho bằng nhà mình.”

Tôi chẳng biết tại sao mọi người lại yêu thích du lịch đến vậy. Bằng cách cố gắng miễn cưỡng của sự áp đặt những chuyến đi kém tự nhiên. Trải qua bao nhiêu sự chịu đựng của chốn đông đúc, ngột ngạt, bỡ ngỡ… sửng sốt nhận ra nơi đây cũng chẳng có gì hay ho.

Tuổi còn trẻ thì còn phải đi. Nếu bạn xách ba lô lên và ra đi bằng một ý chí trải nghiệm, đi vì thực sự muốn tìm hiểu bản sắc văn hóa, chứ không phải là đứng trên tháp Eiffel để nhớ anh người yêu cũ, nghe điện thoại của sếp, chăm chú nhìn đồng hồ vì còn có những địa điểm khác cần lướt qua để check in. Đi kiểu này chỉ càng nhận ra “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt.”

Tôi nghĩ rằng có rất nhiều lý do để bạn lên đường đi du lịch. Đi để mở rộng chân trời, văn hóa và cảm xúc, học được ý nghĩa thực sự của câu “Tất cả chúng ta đều sẽ phải trải qua.” Những trải nghiệm tuyệt vời được điền vào sơ yếu lý lịch cuộc đời bạn. Thật hãnh diện cho tuổi già khi nhìn lại chiến tích mình từng có. Mở rộng chân trời tri thức với các nền văn hóa đặc sắc bản địa, học cách mạnh mẽ để bước ra khu vực an toàn… Nhưng nếu bạn không hoàn toàn hiểu hết được ý nghĩa của nó, bạn sẽ lên đường du lịch chỉ để tiêu tiền và ra về với trái tim trống rỗng.

Hãy lên đường du lịch. Nhưng đừng lấy đi của nó bất kỳ ý nghĩa nào.

Tác giả: Ni Chi

*Featured Image: DariuszSankowski

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of