Yêu lấy chính mình – Khởi sinh của tất cả tình yêu cuộc sống

Bạn tôi: Đạo đức của một xã hội đã dạy dỗ chúng ta ngay từ lúc lọt lòng rằng phải yêu thương những người xung quanh. Cậu có nghĩ chính vì thế mà hầu hết chúng ta sống cho người khác và quên đi chính bản thân mình? Tớ có cảm giác mọi người đang tự đè nén và không được yêu thương chính mình.

Tôi: Tớ thấy nực cười. Xã hội này thực sự quan tâm đến vấn đề yêu thương người khác đấy, chính vì thế mà họ không ngừng nói về tình yêu. Nhưng nhìn xem thế giới vẫn đầy rẫy những kẻ giết người, sự căm thù, chiến tranh và bạo lực.

Bạn tôi: Nhưng nếu chúng ta sống mà không yêu thương người khác. Đó là sự ích kỉ?

Tôi: Thực ra tớ nghĩ yêu là điều vị kỉ nhất trên thế giới. Bởi nếu cậu không yêu chính bản thân mình, cậu chỉ đang giả vờ yêu thương những người xung quanh. Mọi đứa trẻ đều được dạy cách duy nhất để hiện hữu có ý nghĩa là vô vị kỉ. Nhưng xã hội đã không dạy chúng rằng nếu chúng vô vị kỉ, chúng sẽ không bao giờ có thể vị tha, chúng sẽ sống rất ích kỉ. Chúng luôn thiếu hụt tình yêu với chính mình, đó là lý do tại sao chúng thèm khát. Sự thèm khát bỏ tù tất cả tình yêu trong chúng, và chúng sẽ không bao giờ muốn cho đi.

Bạn tôi: Nói như cậu thì chỉ có người vị kỉ mới là người biết cách yêu thương người khác?

Tôi: Phải là những người vị kỉ sâu sắc mới có thể không ích kỉ. Nhưng sự thâm thúy này không phải ai cũng có thể hiểu được, vì chúng ngược đời.

Bạn tôi: Tớ không nghĩ một người vị kỉ lại có đủ chỗ cho tình yêu người khác.

Tôi: Tình yêu thương người khác mà cậu đang cưu mang phải chính là tình yêu cao viễn nhất từ cậu. Là tình yêu bất diệt cao thâm nhất mà cậu có. Đó là yêu chính mình. Cậu chỉ có thể yêu thương mọi người khi cậu có tình yêu trong chính mình. Cậu chỉ có thể chia sẻ thứ mà cậu có. Tớ đã nhìn thấy sự ảo tưởng của nhân loại này. Họ luôn rao giảng sự lan tỏa tình yêu thương. Bằng gì? Bằng chính trái tim rỗng tuếch của họ. Họ chỉ đang quan tâm đến vấn đề yêu thương người khác rồi tự huyễn hoặc lừa dối rằng mình đang sống trong tình yêu thương đó. Cậu phải hiểu rằng người hạnh phúc là người thuộc vào bản thân người đó. Sao người đó phải thuộc vào một cộng đồng tổ chức thiện nguyện nào được, họ không thể thuộc vào đám đông. Người ta phải bắt rễ trong chính bản thân mình. Vì con đường đi đến sự tồn tại phải là con đường đi vào sâu bên trong. Cậu có thể xem đó là một sự vị kỉ. Nhưng cậu không thể phục vụ nhân loại bằng nghĩa vụ yêu thương nó. Bởi những kẻ tử vì đạo, tớ nghĩ sự hi sinh của kẻ đó chỉ là điều ngu ngốc. Thoạt nghe thì vĩ đại nhưng thực chất chẳng có ý nghĩa gì.

Bạn tôi: Có những người mà tớ không thể không yêu thương họ. Cha mẹ, anh em, bạn bè, những người nghèo khổ…và giờ đây tớ đang phải ngồi nghe cậu thuyết giảng cách chối bỏ tất cả tình yêu đó.

Tôi: Tớ không khuyên cậu không yêu thương người khác. Tớ cũng không khuyên cậu sống đơn độc và thu mình trong vỏ bọc. Nếu trong lòng cậu tràn đầy tình yêu đối với những người cậu yêu thương, cậu sẽ cố sức làm cho đời sống của họ không thể chịu đựng nổi, và tình yêu thương của cậu bắt đầu biến thành sự ác độc. Nếu cậu quá yêu thương người khác cậu sẽ bắt đầu quên lãng tự thân cậu. Bởi vì cậu sẽ không bao giờ đủ năng lượng để thắp sáng mãi tình yêu đó.

Bạn tôi: Tình yêu cậu đang nói đến chẳng khác nào một quả tim lạnh lùng.

Tôi: Nhưng cậu phải thực sự có một quả tim luôn yêu quý sự hổ thẹn trong cậu thì cậu mới có thể trở nên vĩ đại trong chính tình yêu với người khác. Cậu phải là đôi mắt luôn tìm kiếm những người cậu yêu thương. Nhưng trước khi trông thấy họ, cậu phải luôn học cách biết yêu thương chính bản thân mình. Cậu phải đánh trận chiến của cậu, bởi những tình yêu trong cậu. Vì nếu tình yêu trong cậu thất trận, cậu sẽ chẳng còn gì nữa. Cậu không còn gì thì lấy đâu ra để mang tặng người khác. Quên thế giới, xã hội và những người cậu yêu thương đi. Tận hưởng niềm vui sướng hạnh phúc và tình yêu chính cậu đi, hãy biến mình thành người hạnh phúc nhất cậu từng quen biết. Từ vị kỉ trong cậu sẽ bắt đầu tuôn tràn năng lượng. Cậu sẽ có khả năng chia sẻ với người khác.

Bạn tôi: Xã hội này sẽ không bao giờ hiểu được tình yêu mà cậu đang cưu mang.

Tôi: Tớ không cần phải là cái xã hội ba hoa ồn ào khi nói về tình yêu thương với người khác. Bởi chính một tình yêu thương thích đáng sẽ luôn thánh hóa tất cả mọi sự.

Tác giả: Ni Chi

*Featured Image: ADD

Facebook Comments

1
Leave a Reply

avatar
1 Comment threads
0 Thread replies
1 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
1 Comment authors
Khiêm Recent comment authors
  Subscribe  
Notify of
Khiêm
Guest
Khiêm

từng nghe về điều này trong một video về tỉnh thức, cảm ơn tác giả