Chúng ta sống có ý nghĩa gì?

Bạn tôi: Cứ cho là chúng ta có sáu mươi năm để sống. Hai phần ba cuộc đời ấy mọi người sẽ phải dùng nó để làm việc. Chính vì thế mà chúng ta cần tìm thấy được niềm vui và sự thích thú trong công việc. Nếu không thì chính chúng ta đã tự kết án hành xác cho chính mình.

Tôi: Cậu đang muốn nói gì?

Bạn tôi: Ý tớ là chúng ta cần tìm ra ý nghĩa cuộc sống của mình.

Tôi: Chẳng hạn?

Bạn tôi: Biết mình thích gì.

Tôi: Nghe này. Nếu may mắn biết mình thích gì, điều đó thật tốt. Ngược lại, không biết mình thích gì, tớ nghĩ thế cũng hay. Sẽ rất khủng khiếp nếu cậu có một thứ mà cậu rất thích và luôn muốn có nó. Một người sống ý nghĩa không cần thiết phải có một công việc, một kế hoạch, một ý tưởng hay một người mà cậu muốn… Bởi vì cậu sẽ phải hoàn toàn phụ thuộc vào nó. Nếu cậu yêu, cậu sẽ bị phụ thuộc cảm xúc của mình vào tình yêu đó. Và sẽ có hàng nghìn dây tơ rễ má ràng buộc cậu vào đó. Thậm chí cậu còn chẳng biết có ai đó đang đứng nhởn nhơ ngoài kia và chuẩn bị sẵn sàng giật nó khỏi tay cậu.

Bạn tôi: Nhưng chính cậu cũng đang yêu quý công việc viết lách? Cậu chỉ nói thế vì cậu có công việc mình thích.

Tôi:  Tớ không chọn việc nhìn thấy nó. Nó là một phần thế giới đáng yêu của tớ. Nó đã có sẵn ở đó trong cuộc đời tớ. Tớ không có ý định ép buộc mình phải thích gì. Cậu không cần ép buộc mình phải thích điều gì cả, tự thân nó đã là một niềm thích của cậu. Mọi người vẫn thường có suy nghĩ bắt ép bản thân phải sống một cuộc sống ý nghĩa. Nhưng chính điều đó lại không có ý nghĩa gì cả.

Bạn tôi: Tớ nghĩ ăn thứ mình thích, đi nơi mình muốn, làm những việc muốn làm, công danh, sự nghiệp, xây dựng gia đình… Tất cả mọi người đều đang tìm kiếm chúng trong cuộc sống.

Tôi: Tất cả mọi người đều đang thực sự nhầm lẫn giữa việc họ muốn trở thành một người bất tử hay thực ra chỉ là một bức tượng đài. Một bức tượng đài không phải hình dáng bản thân họ, không phải cho cuộc sống hay ý nghĩa của riêng họ. Cậu có muốn cõng theo thứ cồng kềnh ấy trên vai mãi mãi không hay cậu muốn thoát ra khỏi nó. Cậu không thể nào hạnh phúc được nếu cả đời mình phải ở trong một hình dáng vay mượn. Mọi người chỉ đi tìm cái thích theo một xu hướng. Họ không hề muốn sống một cuộc đời ý nghĩa. Họ chỉ tìm cái ý nghĩa trong bản chất ý nghĩa cuộc sống của người khác, của gia đình, của xã hội.

Bạn tôi: Không hiểu!

Tôi: Tớ không biết là tớ đã bao giờ nghĩ đến chuyện tại sao người ta gọi cuộc đời của một ai đó là ý nghĩa, nhưng tớ đoán một cuộc đời ý nghĩa là cuộc đời mà tất cả những người ngoài nhìn vào đều mong muốn. Đó chính là ý nghĩa cuộc đời của xã hội này. Còn đối với tớ, chẳng phải chính sự sống trong hiện tại này là mục đích của chính nó, ý nghĩa của chính nó rồi đó sao? Tớ không hiểu sao mọi người lại muốn nhiều hơn nữa. Thay vì mất thời gian để ngồi gặm nhấm những câu hỏi ngớ ngẩn đó, tớ nghĩ chúng ta hãy dành thời gian để lấp đầy đời sống thường nhật rỗng tuếch của mình. Một người sống phong phú, nhìn thấy sự vật đúng như hiện thể của nó, đó đích xác là một người rất minh mẫn. Người đó sẽ không bao giờ hỏi ý nghĩa cuộc đời. Vì đối với họ, chính sự sống hiện tại là sự bắt đầu và sự chấm dứt. Nếu cậu mang một trái tim trống rỗng đi tìm ý nghĩa cuộc sống thì ý nghĩa cuộc sống đó cũng sẽ trống rỗng thôi.

Bạn tôi: Càng đi sâu vào bản thể, tớ càng nhận ra cuộc sống với hình thù rõ rệt hơn. Tớ nhận ra rằng mọi người trên thế gian này đều có một ý nghĩa tiềm ẩn. Con người, thú vật, cây cối, tất cả đều là những chữ tượng hình. Ngày mà tớ bắt đầu đọc được  nó thì ngày đó tớ nhận ra mình quá đỗi bất hạnh. Dường như mọi sự thể đều có ý nghĩa riêng nó ngoài tớ.

Tôi: Bao giờ cậu bắt đầu trằn trọc với câu hỏi mình sống để làm gì thì đó là lúc cậu nên chấp nhận việc cậu thực sự không hiểu cuộc đời là gì. Cuộc đời này là những mối tương quan. Thậm chí ngay cả khi những mối tương quan trở nên tán loạn thì đó vẫn chỉ là những mối tương quan. Nhưng chúng ta không hiểu, như cách chúng ta không bao giờ chịu hiểu mình và nhìn vào bản thân. Cậu chưa bao giờ hiểu được cậu một cách vẹn toàn thì có lý do gì để cậu đi tìm kiếm mục đích của cuộc đời bên ngoài bản thân cậu. Đừng để xã hội áp đặt vào cậu những mớ thuật ngữ bí hiểm và lải nhải nhảm nhí. Đừng để họ cắt nghĩa cuộc sống cậu bằng cách tìm kiếm những mục đích. Đừng để họ đánh lừa, hiện tại cậu đang đứng, đó đích thực là ý nghĩa mà cậu phải đi qua. Tớ không biết một cách ý thức hay vô thức. Những gì mà cậu đang đối mặt, đó đích thực là ý nghĩa cuộc đời cậu. Dù đó là việc cậu đang thất nghiệp, cậu đau khổ, nghèo túng, không định hướng…

******

Chúng tôi kết thúc cuộc trò chuyện ở đây và có vẻ như bạn tôi vẫn không hiểu được điều tôi muốn nói. Dễ hiểu thôi, ý nghĩa cuộc đời bạn tất nhiên không thể là những lời lẽ bắt nguồn từ một ai khác, mà không phải là chính bạn. Một bảng giá trị ý nghĩa treo lơ lửng trên đầu mỗi người. Thế nhưng, chỉ có họ mới đọc được nó.

Tác giả: Ni Chi

Featured image: WikiImages

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of