Ai là tôi?

Ai là tôi?

Bạn nhất định trả lời được câu hỏi ai là tôi vì tất cả loài người đang sống trên mặt đất trần gian này đều tự động cài đặt chức năng hiểu thấu được người khác. Nếu bạn bảo rằng bạn không thể nào hiểu nổi một người, bạn chắc chắn sẽ là tội đồ.

Tôi là đứa chẳng bao giờ có thể hiểu hết chính mình mà chỉ lo đi hiểu người khác. Tôi ảo tưởng mình sinh ra đã mang theo sứ mệnh đi giải cứu thế giới nên suốt ngày chỉ biết nghe nhìn thế giới bên ngoài. Chưa bao giờ đi sâu vào bên trong để học cách yêu lấy chính mình. Tôi cứ nghĩ mình là anh hùng nên thấy chuyện bất bình là muốn ra tay cứu giúp, bộ võ lợi hại nhất của tôi là võ miệng.

Tôi nghĩ mình đúng thật là thiên tài vì dưới chân tôi là đám tiện dân chẳng bao giờ có thể ngoi ngóp lên nổi. Tôi có mặt những lúc thế gian này cần, lên tiếng bênh vực kẻ yếu bằng những chân lý bất di bất dịch không ai có thể rung chuyển. Tôi luôn sẵn sàng phê bình, đánh giá và phán xét bởi tôi rất tự tin với vốn kiến thức của mình. Vâng, vốn kiến thức tôi đã học lỏm được trong mấy quyển sách. Nếu bạn muốn, tôi hoàn toàn có thể trích dẫn ra tất cả những gì tôi nói và tôi thậm chí có thể nói luôn cả tên người nói, ngày tháng năm và bối cảnh phát ngôn. Hôm nay ở đây có vụ này đang rộ lên, có diễn biến mới vụ kia vừa mới được cập nhật trên các trang báo, chắc chắn rằng tôi sẽ chẳng khác nào một con heo béo nục nịch không bao giờ bỏ lỡ cám ngon.

Tôi là những nhà tri thức vừa mới tốt nghiệp chuyên nghành này kia từ bên nước ngoài trở về Việt Nam để dùng con mắt đã được mở to rồi soi vào cái ao làng. Tôi có cả những luận án tiến sĩ thạc sĩ được cấp bởi những trường danh tiếng. Vâng, tôi là những thanh niên tri thức mới, lớp trẻ, là tương lai được tiếp cận văn minh hiện đại nên tôi hoàn toàn có thể biết được cái nào là phù hợp nhưng vì tôi sống quá văn minh hiện đại nên tôi thật chẳng còn thiết tha gì với cái ao làng quê mùa này nữa. Nó giờ chỉ đáng làm trò tiêu khiển chém gió của tôi trong những cuộc vui bạn bè.

Tôi biết Trang tử, tôi biết Lão Tử, biết Socrates, Plato, tôi thông suốt Thánh Kinh, tường tỏ đạo Phật… nên trong khi hút một điếu xì gà thì tôi sẽ dùng giọng điệu bao dung độ lượng cho những kẻ chẳng biết gì. Tôi còn là loại người thường nói những câu bất cần đời, chửi rủa, tự nhận mình là nghệ sĩ và chẳng cần đếm xỉa gì đến thế gian, chỉ vô tình ghé qua nên vào góp vui vài câu cho rôm rã. Tôi không nghĩ là mình vẽ màu vẽ sắc gì vào bức tranh đó vì dân nghệ sĩ thứ thiệt như tôi chỉ bận tâm đến nghệ thuật chân chính mà thôi.

Tôi còn là loại người hay nói đến Đạo Đức Kinh hoặc Nam Hoa Kinh và khiến người khác học máu bởi sự thông thái của mình. Tôi nói đến tranh của Van Gogh và nhạc của Mozart hoặc Beethoven, tôi chẳng bao giờ bận tâm đến thứ âm nhạc Việt Nam thị trường. Tôi vừa ngồi nghe vừa nhịp chân hai ba hai bốn, đánh các ngón tay nhẹ vào đùi chân và tỏ niềm thất vọng bởi Việt Nam chẳng bao giờ sinh ra được thứ nghệ thuật này.

Tôi sinh ra đã có máu anh hùng nên chắc chắn cần phải sống vĩ đại. Luôn tỏ ra khác người. Tôi không được lẫn trong đám đông, tôi phải sống tách biệt thành một cá thể riêng mà không biết rằng chen ra khỏi đám đông này thì cũng lẫn chân vào một đám đông nhốn nháo khác.

Tôi còn là loại người sống rất thực tế, có đạo đức, sống hòa nhập cộng đồng xã hội, có lý tưởng, nhân bản… Loại người như tôi là chuẩn mực xã hội nên chẳng còn một chuẩn mực nào khác có thể chuẩn hơn được nữa.

Tôi là tất cả những gì bạn nhìn thấy ở tôi qua con người của bạn. Hiểu được tôi rõ quá thì bạn có thấy chán ghét và khinh bỉ cái con người là tôi đây?

Tôi là loại người đê hèn nhất cái xã hội này nên tôi thách đố kẻ nào có thể đáng khinh hơn cả tôi đấy!

Tác giả: Ni Chi

*Featured Image: jplenio 

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of