Cách bạn nên nhìn mọi thứ xung quanh

Chào, chúng ta bay thẳng vào vấn đề.

Cơ bản cuộc sống không giống cuộc đời nên 2 cái khái niệm đó ai cũng có thể biết.
Nhưng quay ngược lại để hỏi: “Bạn muốn đời mình sẽ thế nào?” “Bạn muốn sống ra sao?” thì đám bạn cùng tuổi tôi bây giờ ngơ ngơ trả lời: “Tao không biết, cứ sống thôi!”

Đó, cái đáng nói là đó. Tụi nó và tôi được rập khuôn từ bé. Nhỏ phải đi học, lớn phải đi làm, tới tuổi thì cưới, cưới xong thì đẻ, đẻ xong nuôi, nuôi xong chết.

Đó là cuộc sống được lập trình đâu đó ở nơi thiên-đường-nào-đó. Ấy thế cho nên tụi nhỏ dần dần bị lu mờ đi. Tự tử vì điểm kém, tự tử vì quỹ lớp mất 500k,… Có vô vàn lý do nhảm nhí để tụi nhỏ tự tử trong dòng chảy cuộc đời này. Chẳng biết có đáng không?

Chúng ta, những con người, được sinh ra giống nhau, cấu tạo gần như giống nhau. Nhưng, chúng ta khác nhau rất nhiều, và ngay cả sinh đôi cũng khác nhau rất rất nhiều. Chúng ta khác nhau cả về vẻ ngoài, suy nghĩ và hành động. Vậy tại sao chúng ta phải sống một kiểu như nhau? Vì thế, bạn nên tôn trọng sự khác biệt của chính mình và những người xung quanh bạn. Khi tôn trọng được rồi, chúng ta hãy cũng nhau phát triển sự khác biệt đó.

Một nguyên liệu, có thể chế biến được nhiều món, miễn sao bạn ăn thấy ngon và bổ. Cùng một cuộc sống, bạn hãy sống theo cách của bạn mà bạn thấy đúng đắn và không hối tiếc.

Tôi xin trích dẫn một status của anh Đặng Sang:

Thông tin bên ngoài đi vào bạn qua 5 ngõ giác quan, vì bạn phán xét chúng, cơ thể bạn bắt buộc phải thu hẹp phạm vi thu nhận để tránh bị quá tải, dẫn tới việc thông tin đi vào bị chậm, và bạn thường chỉ nhận một góc nhỏ của nó.

Giống như trong đêm tối, bạn lo sợ, nhìn cọng dây hoá ra con rắn. Bạn phán xét và để trí óc quyết định ảo ảnh đó, không phải chính thông tin từ tai, mắt, mũi lưỡi hay còn gọi là bản chất thực sự của thông tin đó.

Trẻ em còn bé, chúng còn hồn nhiên, chưa có thói quen phán xét, nên phạm vi thông tin tràn vào chúng rất lớn, dẫn tới việc chúng khó tập trung, dễ xao nhãng, nhưng đây cũng là lý do chúng học rất nhanh so với người lớn.

Nếu bạn bắt đầu tập luyện nhìn nhận vấn đề với tâm rộng mở, không phán xét, bạn sẽ thấy bất ngờ với lượng thông tin ồ ạt tràn vài tâm trí bạn, nhưng không hề mệt nhọc.

Nó là cái thấy huyền diệu.

Nhìn nó không liên quan vậy thôi những theo tôi đó là cách bạn nên nhìn nhận mọi thứ xung quanh mình. Đừng để tâm hồn bạn là ao tù nước đọng, hãy cho nó là dòng suối nhỏ, rồi tới dòng sông, rồi tới biển cả. Mở lòng và bao dung, đừng phán xét, đừng vị kỷ. Nó sẽ giúp bạn nhẹ lòng và thoải mái hơn.

Xét cho cùng, cả cuộc đời này chỉ là những cuộc chơi, mà ta chơi hằng ngày nên gọi nó là cuộc sống. Cuộc chơi nào cũng có luật, chơi hay, chơi dở phụ thuộc vào bạn. Quan trọng, hãy fair-play.

Bạn có quyền tự do làm điều bạn muốn và bạn sẽ nhận đủ trách nhiệm cũng như hệ quả cân xứng cho sự tự do đó. Hãy cứ nghĩ đơn giản đi, nó cũng là con người, mình cũng là con người. Nó không cần không có nghĩa là mình cũng không cần. Các bạn và tôi đã tiến hóa lâu rồi, không còn là khỉ nữa đâu, nên đừng bắt chước nhau nhé.

Tận hưởng đi. Ai cũng có một câu chuyện để viết, và hãy viết theo cách của bạn, không ai tính tiền như anh Viettel đâu nên cứ thoải mái đi.

P.s: Gửi lời cảm ơn đến anh Nah, anh Huy, anh Sang, không nhờ các anh thì em vẫn còn đang đắm chìm và hối hả trong cái khuôn kia để cho tâm mình mãi chật hẹp trong cái suy nghĩ tiểu nông.

Tôi đã cố gắng tóm gọn ý, viết đại ý nhất mình muốn viết và dành cho những người cùng tần số. Hy vọng các bạn hiểu được những điều dài dòng ẩn sau những câu đại khái ấy.

Tóm tắt điều bạn hiểu cho tôi biết trong comment được không?

Tác giả:  ZJRO_INC

*Featured Image: Curriculum_Photografia

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of