Bức thư tình cô gái trẻ gửi người yêu

Ngày… Tháng… Năm…

Gửi người yêu dấu,

Cuối cùng thì miền Bắc cũng trở lạnh thật rồi anh ạ. Nhưng em lại lấy làm vui mừng vì nó làm nổi bật lên sự ấm áp trong trái tim mình lúc này. Có thể, em biết lý do là gì sau một hồi ngồi phân tích và suy luận như mọi khi em vẫn làm, nhưng là đối với những điều đau đớn. Vậy mà hôm nay em chẳng quá quan tâm đến những cuộc truy tìm ấy nữa. Ở đây đang có một ly cacao nóng, một cuốn sách ngấu nghiến đọc từ hôm qua và một trái tim ngập tràn hạnh phúc. Tại sao không tận hưởng chúng chứ? Nói đến đây em chợt nhận ra rằng mình cần học cách tận hưởng cả những tan nát bên trong cõi lòng, một cuốn sách mãi chẳng bao giờ yêu mến và một gáo nước lạnh dội vào mặt khi mình chẳng hề mong đợi điều đó.

Đã có quá nhiều những đau khổ và sụp đổ diễn ra với em những ngày vừa qua, như thể những tia sét giáng xuống và làm vỡ vụn tất cả lâu đài và thành lũy mà em đã gây dựng trong suốt tháng ngày sống (ít nhất là những phần mà em có thể ý thức được). Mọi thứ em học được trước đó trở nên vô dụng đối với cơn đau này, cứ như thể những điều nhiễu sự ấy đã được biến đổi để có thể tồn tại trong một môi trường khắc nghiệt hơn vậy. Thế là, em buộc phải vứt bỏ đi tất cả những phương thuốc mình đã có, những công cụ mình đã dùng để tiến tới một lối đi hoàn toàn mới. Em, hoặc là chết thảm, hoặc là vươn lên mạnh mẽ hơn cả lũ virus gan lì ấy.

Cảm ơn anh đã ở bên khi em gần như đã suy sụp hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần. Em đã đánh rơi rất nhiều điều quan trọng từ ước mơ của bản thân cho tới niềm tin vào chính mình. Thậm chí, đến cảm giác yêu anh em cũng đã không thể nhận ra nổi. Chuyện đó lại càng khiến em đau đớn hơn nữa. Em đã trở thành kẻ yếu đuối nhất mà mình từ là. Bây giờ nghĩ lại, em thấy nó không tồi tệ như mình tưởng. Ít ra, em còn may mắn sống sót và ngồi đây ngoảnh mặt lại nhìn.

Em đã rất hạnh phúc khi anh nói rằng muốn cùng em đi qua mọi khoảnh khắc thăng trầm trong cuộc đời, muốn nhìn thấy em không chỉ những lúc vui tươi khỏe mạnh, mà còn là những khi đau đớn và lạc lối. Anh muốn thấy toàn bộ con người em. Em nghĩ đó chính là cách khiến người ta có thể trưởng thành trong tình yêu và mở rộng trái tim mình. Nếu có ai đó nói rằng ở bên và dõi theo nhau những bước đường đời như vậy là đơn giản thì em có thể khẳng định rằng họ chưa bao giờ biết yêu là gì. Vì thật sự họ chỉ mới mon men đến ly cacao nóng ấm ấy mà thôi, còn sự tồn tại của gáo nước lạnh đâu đó ngoài kia đang bận tính toán lịch trình để tạt vào mặt người ấy thì vẫn là một điều bí ẩn.

Có những khi, chúng ta bất đồng về quan điểm sống. Dường như không thể chịu đựng được sự mâu thuẫn ấy, em đã muốn kết thúc mọi thứ bằng việc trốn chạy. Em đã tưởng rằng tình yêu muốn bền lâu thì cần có chung một góc nhìn, chung một lối đi, nhưng một lần nữa anh lại giúp em nhận ra rằng tình yêu thật sự to lớn hơn thế rất nhiều. Nó là sự chân thành chia sẻ và dũng cảm lắng nghe cũng như chấp nhận nhau dù hai thế giới hoàn toàn đối lập. Chúng ta tìm đến được sự hài hòa và đồng điệu khi ở trong một mớ xung đột và mâu thuẫn.

Em đã không thể liên lạc được với anh những ngày qua dù đã làm đủ mọi cách có thể. Cho tới khi em bỏ cuộc thì mọi thứ bắt đầu sáng tỏ. Em đã dính mắc quá nhiều trong mối quan hệ này. Nó khiến em đánh mất chính bản thân mình, trở thành một kẻ yếu đuối, dựa dẫm rồi chuyển sang ích kỷ, hèn mọn khi bắt đầu gia tăng ý muốn kiểm soát anh.

Chuyện này nghe có vẻ rắc rối nhưng quả thực em sẽ không nên chia tay anh để có được sự tự do và càng không nên giữ chặt anh bên mình để có được niềm hạnh phúc. Đó không phải là cách người ta dùng để trưởng thành trong tình yêu, dù rằng chắc chắn họ phải thử chúng ít nhất một lần. Giống như chuyện một ông bác học nổi tiếng nào đó mãi không tìm được ra câu trả lời cuối cùng trước khi chết thì ông ta vẫn có thể tự hào với khám phá vĩ đại của mình được mang tên “1000 vật liệu không thể làm dây tóc bóng đèn”.

Không cần biết là ai đang muốn sở hữu ai, em chỉ thấy ở đó là một sự thiếu thốn tự do. Không cần biết là chúng ta đang mâu thuẫn chuyện gì, em chỉ thấy cả hai đang cần một sự đồng điệu. Chúng ta yêu nhau chỉ là để học cách yêu chính bản thân mình mà thôi. Trò chơi phân cực ấy đang dần phơi bày trên nhiều phương diện rồi và em chẳng thể nào thoái lui khỏi việc học nó cho đến tận cùng.

Trước kia, em đã sai lầm khi mãi chỉ biết đứng ở một phía và làm nó rối tinh lên thay vì tự mình dịch chuyển sang bên kia cán cân và nhìn mọi thứ trở lại với sự hài hòa. Em chỉ như con rối bé nhỏ vẫn quanh quẩn ở một góc hẹp nào đó của một bức tranh vĩ đại nhiều tầng lớp, cho đến một ngày nó chợt đứng tách mình ra và trông thấy được phần nào kiệt tác ấy. Nó sẽ gào tướng lên rằng: “A đây rồi! Đây là tách cacao nóng còn đây là gáo nước lạnh!” Kiệt tác này cũng không đến nỗi tệ lắm anh nhỉ.

Anh biết không, vào những phút kiệt quệ em đã bị lung lay mục đích sống của bản thân. Mọi thứ trở nên đầy hoài nghi, mờ nhạt và lạnh lẽo. Chúng đã khiến em trở nên đui mù và tàn độc. Em đã không còn nhận ra mình ở nơi đây nữa và chẳng biết mình rồi sẽ trôi về đâu trong cõi mịt mùng này. Đó là một cảm giác đầy tang tóc ở trong tâm hồn, chết dần chết mòn. Và nó đáng sợ hơn cả việc sống trong địa ngục vì ít ra ở đó vẫn còn gọi là sống.

Cảm ơn anh vì đã ở bên vào những giờ phút bản thân em đã gần như kiệt quệ. Cảm ơn anh vì đã rời xa em đúng lúc để em có thể nhận ra rằng mình có đủ sức mạnh quay trở lại với cuộc đời. Em chưa bao giờ dám tưởng tượng rằng yêu một ai đó lại là một hành trình đẹp đẽ và sinh động đến vậy. Em muốn được tiếp tục sống, được lan tỏa niềm hạnh phúc mà mình có đến với thế giới này.

Dù anh có đang ở nơi đâu, em cũng mong anh luôn được bình an và ngập tràn sức sống. Chúa ban phước lành cho anh. Em yêu anh!

Vũ Thanh Hòa

*Featured Image: KIMDAEJEUNG

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of