[THĐP Translation] Phải chăng nó không đáng để khám phá? – James Rhodes [Zen Pencils]















Cảm nhận của Zen Pencils 

James Rhodes là một nghệ sĩ biểu diễn dương cầm nguời Anh. Phần lớn anh tự học, Rhodes đã cho ra đời năm album được liệt vào hạng best-selling và được biết đến bởi những màn trình diễn mới mẻ bỏ qua các thủ tục thông thường và truyền thống trong nhạc cổ điển. Rhodes chưa bao giờ trình diễn trong một bộ suit, tổ chức những buổi hoà nhạc tại những địa điểm không truyền thống và mua vui cho đám đông với những câu truyện về những nhà soạn nhạc nổi tiếng và cách họ ảnh huởng đến cuộc sống của chính anh giữa những tác phẩm. Bạn có thể xem những tài năng điên rồ của anh ấy được thể hiện trong một số video trên youtube channel của anh ấy.

Đoạn văn sử dụng trong truyện này được lấy từ một bài viết Rhodes cho tờ The Guardian vào năm 2013. Nó là một trong những bài viết tuyệt vời nhất về sự thay đổi tôi đã từng được đọc và tôi khuyến khích bạn nên đọc toàn bộ nó.

Nhạc cổ điển đã thực sự cứu mạng Rhodes theo nghĩa đen. Khi còn là một đứa trẻ, anh ấy đã bị làm dụng tình dục trong nhiều năm, điều đó dễn tới Rhodes bị tổn thương cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Những vấn đề tâm lí của đã khiến Rhodes không thể lấy được học bổng tại Guildhall School of Music và anh ấy đã dừng hẳn việc chơi piano trong 10 năm. Trải qua tất cả những nỗi đau của Rhodes, âm nhạc đã là lời nguyện cầu cứu rỗi đời anh. Viết về một trong những tác phẩm của Bach anh yêu thích: “Tác phẩm đó đã trở thành nơi an toàn của tôi. Bất cứ khi nào tôi cảm thấy lo sợ (bất cứ khi nào tôi tỉnh táo) nó lại quanh quẩn trong đầu tôi. Những giai điệu của nó đã được gỡ ra, những âm thanh của nó đã được chơi đi chơi lại, thay đổi, khám phá và thử nghiệm. Tôi lao vào bên trong nó như thể nó là một loại mê cung âm nhạc và đi lang thang xung quanh tận hưởng lạc lối trong hạnh phúc. Nó đã giúp tôi mãi mãi, không có nó tôi có lẽ đã chết nhiều năm về truớc, tôi không có một chút nghi ngờ nào cả.”

Trong suốt những năm xa cây đàn dương cầm, Rhodes đã làm một công việc doanh nghiệp mà anh ấy đã thấy rất khổ sở. Về quyết định cuối cùng rằng anh sẽ bắt đầu chơi đàn trở lại: “Chỉ khi nỗi đau của việc không thực hiện nó trở nên lớn hơn cả nỗi đau tưởng tượng của việc thực hiện nó, thì lúc đó tôi mới bằng cách nào đó tìm ra được lòng can đảm để theo đuổi cái tôi thực sự muốn và đã bị ám ảnh kể từ khi lên bảy – trở thành một nghệ sĩ biểu diễn duơng cầm.”

Dịch: @Tieu_Long 

Review: @lx_production 

Photoshop: @sadiepices

Facebook Comments

2
Leave a Reply

avatar
1 Comment threads
1 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
2 Comment authors
Nguyễn Hoàng HuyNguyễn Đức Duy Anh Recent comment authors
  Subscribe  
Notify of
DuyAnh
Member
DuyAnh

Không zoom to được hình 🙁