Sự tĩnh lặng trong tâm hồn

Featured Image: Danielle Nelson

 

Lời mở đầu của tác giả:

Trước khi có sự khởi đầu của bài viết. Tôi xin được cảm ơn mọi người đã bỏ một ít thời gian để đọc bài này, đối với tôi thì đây là lần đầu tôi post bài viết đầu tay của mình nhưng cũng phải xem xét lại vì trước khi được công khai tới người đọc thì cũng phải chịu sự kiểm duyệt bài viết và đánh giá khả năng tiêu chuẩn nhầm đáp ứng cho nhu cầu người đọc thêm bổ ích và tránh những dụng ý xấu, không thích hợp để có một bài viết sinh động và đầy kinh nghiệm hữu ít và cũng đây là tiếng nói nhỏ của tôi được rộng rãi cho người đọc để phê bình hay cho lời khuyên để tôi được góp phần cải thiện hơn.

Và nếu bài này chưa được sự chấp thuận từ ban quản lý thì tôi cũng chẳng đáng phải buồn. Vì được viết để trình bày tư tưởng để diễn đạt ý niệm của mình cho cộng đồng được biết thì hẳng là sự vinh hạnh nhưng nếu không được công khai thì cũng có quản lý xem thì cũng vui rồi!


Đối với cuộc sống của chúng ta đang hiện hữu đây thì quả thật là một cuộc sống lao đao và nhộn nhịp chưa một chút dừng chân, ngồi nghĩ. Như Đức Phật có nói: “Đời là bể khổ.” Quả thật câu nói chẳng sai chút nào nhưng cũng phải suy ngẫm nhiều để đạt được một mục đích nào đó mà ta muốn chạm tới, để được hoàn thiện hơn chấp vá thêm cho quy luật đạo đức con người còn thiếu xót trong cuộc sống.

Nhu cầu là thiết yếu, nhưng nhu cầu hiện nay con người đang theo đuổi là tiền bạc, danh vọng và còn khai thác thêm những bản tính vốn xấu của con người như: Tham lam, ích kỷ, độc ác, đố kỵ… nếu chúng ta nhìn về mặt tiêu cực thì tật xấu kể cũng chưa hết. Càng khêu gợi cái xấu xa, thì con người càng đắm chìm trong tội lỗi. Một đất nước đầy dục vọng thì hẳn đất nước ấy chứa đầy sự thâm độc và mưu mẹo, xảo quyệt. Muốn quyền lực hơn, muốn được nhiều hơn, muốn được mạnh hơn, muốn được uy quyền hơn.

Điều gì cũng muốn nhưng bên trong cái muốn đó họ có cảm nhận được hạnh phúc không? Trong tâm hồn họ đã tĩnh lặng chưa? Điều đó nó cứ quay vòng như chiếc kim đồng hồ khi bạn đang tìm kiếm một hạnh phúc để thỏa mãn trong tâm bạn nhưng khi bạn với tới được và đạt được nó, thỏa mãn lòng ao ước trong bạn và bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc. Nhưng nó không phải là hạnh phúc viên mãn mà chỉ tồn tại trong chốc lát như sao băng bay qua trước mắt mình và vội biến mất một cách nhanh chóng vậy.

Bạn sẽ cảm thấy mọi thứ mình tìm kiếm đều không thỏa mãn trong tâm bạn và bạn từ bỏ nó, từ bỏ những nỗ lực bạn đạt nó rồi bạn lại tìm kiếm mục đích khác cao cả hơn mục đích trước. Cứ như thế chỉ như chiếc kim quay từ điểm xuất phát rồi cũng trở về điểm xuất phát thì đến khi nào ta mới tìm kiếm sự hạnh phúc và tĩnh lặng trong tâm hồn mình?

Chúng ta thường có suy nghĩ như người lớn, mọi việc làm đều phải lớn, phải điềm tĩnh, hoài nghi và suy nghĩ nhiều, lao đao nhiều rồi lại bận rộn nhiều cái gì cũng phải sống sao cho như người lớn. Nếu như một đứa bé bảo cha mình chơi đồ hàng xén, nấu ăn bằng cát, rồi makeup thì không biết có ai chấp nhận chơi cùng không? Nếu có thì cũng phần ít nếu không thì hẳn là phần nhiều. Mà xét về mặt có thì chúng ta chơi cùng đứa bé, chúng ta trở thành diễn viên và trở thành một đứa bé cỡ tuổi nó mọi biểu cảm ta làm nhầm đem lại sự hạnh phúc cho đứa bé ấy nhưng chúng ta có còn hồn nhiên, ngây thơ và dữ dội như thở nhỏ khi chúng ta kết thúc cuộc chơi với đứa bé không?

Như lời Chúa Jesus có nói:

“Ai không trở nên như trẻ nhỏ thì không được vào Nước Trời.” (Mat 18:3)

Đó là cách nhìn một cách ngắn gọn để chúng ta tìm kiếm hạnh phúc và tĩnh lặng trong tâm hồn mình, nhưng sẽ có người hỏi: Trở nên như trẻ nhỏ. Về phương diện thể lý tôi không thể thực hành được vì nay tôi đã lớn? Điều đó không phải ép buộc mình phải trở nên như trẻ nhỏ mà nhắc nhở cho ta thấy muốn tìm kiếm sự tĩnh lặng và hạnh phúc thì hãy nên dẹp bỏ mọi áp lực, những chật chội còn bận rộn trong cuộc sống.

Hãy dành vài phút, tĩnh lặng và tìm lại chính mình. Đó là điều tôi muốn diễn đạt cũng giống như Alexander Đại Đế ông nỗ lực chinh phục các nước với một mục đích ngớ ngẩn làm cho đất nước ông được bình yên. Nhưng thầy của Alexander là triết gia Aristoteles có hỏi ông:

“Sau khi chinh phục cả thế giới con sẽ làm gì?
Alexander nói: Con sẽ nghỉ ngơi.
Aristoteles: Vậy tại sao con không nghĩ ngơi ngay bây giờ.”

Nên hãy tĩnh lặng trong tâm hồn ngay bây giờ, đừng đợi khi ta về già sẽ từ bỏ sự bận rộn, áp lực vì nó sẽ khiến ta ám ảnh và cảm thấy hối tiếc hơn mà thôi! Mọi thứ đều mang cho ta sự tĩnh lặng miễn là hợp với tâm lý của mình. Chúng ta nghe điệu nhạc cũng tạo cho ta cảm giác thanh bình, chúng ta đọc sách cũng tạo cho ta cảm giác yên tĩnh hòa mình vào tri thức, chúng ta làm một buổi công tác từ thiện chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc và bình an trong tâm hồn,… tại sao chúng ta không làm như thế!

“Bầu trời đầy sao ở trên đầu tôi và quy luật đạo đức ở trong tôi.”  – Immanuel Kant

 

Nguyễn Duy

Comments

4 comments on “Sự tĩnh lặng trong tâm hồn”
  1. Anne tóc đỏ says:

    ngôn từ bài viết của bạn nhẹ nhàng, đơn giản…nhưng hình như chưa chạm đến độ sâu, chư chạm đc vào tâm hồn người đọc…hihi…đó là theo cảm nhận của mình…cảm ơn bạn vì bài viết…hi vọng được đọc nhiu bài của bạn hơn

    1. Nguyễn Duy says:

      yes! thank Anne tóc đỏ nhiều đã góp ý kiến! lần sau sẽ suy nghĩ nhiều hơn để có bài viết xuất sắc :3 :)))

  2. Anne tóc đỏ says:

    ngôn từ bài viết của bạn nhẹ nhàng, đơn giản…nhưng hình như chưa chạm đến độ sâu, chư chạm đc vào tâm hồn người đọc…hihi…đó là theo cảm nhận của mình…cảm ơn bạn vì bài viết…hi vọng được đọc nhiu bài của bạn hơn

    1. Nguyễn Duy says:

      yes! thank Anne tóc đỏ nhiều đã góp ý kiến! lần sau sẽ suy nghĩ nhiều hơn để có bài viết xuất sắc :3 :)))

Bình luận