Người đi vòng quanh

Featured Image: Piero Fissore

 

Người đi vòng quanh” là tên một bài hát. Tôi được nghe lần đầu tiên tại Tăng thân Làng Mai Thái Lan dịp tết Ất Mùi. Thầy Pháp Niệm, tác giả phổ nhạc bài hát từ thơ của thiền sư Nhất Hạnh, vừa đàn vừa thể hiện. Khi đó, cái tiết trời cuối tháng Hai khá hanh khô, nhưng tôi lại cứ run lên từng hồi, bởi cả tâm can tôi đang choáng ngợp trong cái sâu sắc kỳ lạ của bài hát, dù rằng cả lời và nhạc mộc mạc vô cùng.

Chẳng có gì ngoài những ca từ giản dị thế này:

“Đi vòng quanh, hãy dừng lại, đi tìm anh, đi tìm người thương…”

Chỉ bấy nhiêu nhưng lại có thể xoáy sâu theo từng hơi thở, làm run lên những thớ thịt trong trái tim mong manh nhạy cảm, để mỗi người có dịp nhìn thấy được cuộc đời mình ẩn hiện trong đó.

Đến với cuộc đời cùng nhiều may mắn tốt đẹp, tôi có được cơ thể lành lặn và không thiếu cái ăn cái mặc. Nhưng oái ăm tôi lại dư dả nhiều thứ chẳng vui vẻ tí nào: sự lo lắng, ganh tỵ, so sánh thiệt hơn, v.v. Chúng chính là chất liệu xây dựng nên những câu hỏi lúc nào cũng lởn vởn quanh tâm trí tôi: làm sao để bằng để hơn người này người kia, làm sao để được trọng vọng ngưỡng mộ trong lòng anh em bạn bè,..v.v.

Vậy là, tôi cũng như nhiều người bạn đã khởi đầu hành trình mưu cầu của riêng mình. Và hành trình đó gói gọn trong lời bài hát mô tả: đi vòng quanh. Phải rồi, đi vòng quanh mới tìm được của cải danh tiếng, mới tìm được cái ngon cái đẹp, cái sắc nước hương trời. Đi vòng quanh mới tìm được niềm vui, niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ. Đây chẳng phải là những gì tôi mưu cầu tìm kiếm hay sao? Nếu không đi vòng quanh thì tôi biết đi đâu để tìm được tất cả những điều mơ ước trong đời người?

Tôi đã không đủ thông minh để nhận chân được đâu là giấc mơ thực sự của mình. Tôi đã cài đặt những tham vọng của danh tài sắc vào giấc mơ cuộc đời của mình. Tôi đã dại dột đánh cược hạnh phúc bản thân vào những điều kiện bên ngoài mà không bao giờ tôi kiểm soát được. Thế nên, tôi đã đi vòng quanh. Nhưng “nếu tôi chấm dứt việc đi, thì tôi cũng chấm dứt chính tôi“. Bối rối. Hoang mang. Khắc khoải, thao thức. Tôi đã đắm chìm.

“Anh có thể có thề đi. Nhưng không cần không cần đi quanh.
Anh hãy đi tìm anh. Anh hãy đi tìm người thương.”

Tôi đã may mắn được soi chiếu trong tuệ giác lớn. Hạnh phúc bản thân không thể tìm kiếm nơi đâu bên ngoài tự thân. Hạnh phúc tự thân là chân thật và vững chãi. Hạnh phúc ấy không ở quá khứ đã qua hay tương lai chưa tới. Hạnh phúc ấy có ở đây và bây giờ, trong khoảnh khắc hiện tại mầu nhiệm. Hạnh phúc được dưỡng nuôi bằng tuệ giáctình thương rộng lớn. Tôi hạnh phúc, và rồi người thương cũng sẽ hạnh phúc vậy.

Đã và sẽ có nhiều con đường dẫn đến hạnh phúc chân thật. Nhưng tôi khắc cốt ghi tâm lời thiền sư Nhất Hạnh: Hạnh phúc là con đường. Hạnh phúc không nằm ở đích đến.

Bài hát “Người Đi Vòng Quanh“:

 

Võ Quân Zeroman

Bình luận