[Truyện Ngắn] Nắng tắt nơi thiên đường

Featured Image: Alison Scarpulla

 

Chúng tôi đang nắm tay nhau bước đi trong một căn hầm tối đen, mò mẫm, mù lòa. Chúng tôi được hứa hẹn rằng đi hết con đường này sẽ là những ngày tươi sáng, sẽ có hoa thơm mật ngọt, có tất cả mọi thứ chúng tôi mơ ước. Nên dù thế nào, mỗi người trong chúng tôi đều ôm lấy niềm hy vọng mong manh của mình, mà bước tiếp. Chúng tôi tin tưởng nhau, tin tưởng chính mình, tin mình đang làm điều đúng đắn và vĩ đại. Chúng tôi đi.

Dường như đường tới thiên đường không hề đơn giản. Đúng, có cái gì đẹp đẽ tươi sáng mà đơn giản tìm thấy được đâu? Khó lắm, mệt lắm, uổng công tốn sức lắm chứ. Một người trong số chúng tôi đã chết, tôi không nhìn thấy thân xác anh ta nhưng tôi nghe thấy tiếng hơi thở của anh ta cạn dần, và tắt lịm. Chúng tôi không được than van, không được kêu la vì như vậy sẽ làm người khác mất tinh thần, như vậy sẽ bị phạt, bị lưu đày, bị tra tấn cho đến chết. Bạn sẽ chọn một cái chết thế nào? Chết trên đường đi tìm ánh sáng hay chết vì mở miệng than van? Chết theo cách kia dù sao vẫn vinh quang hơn đúng không, vì dù sao cũng là cái chết được mang danh đi tìm ánh sáng, dù chỉ là một cái danh vọng được đặt cho khi ta chẳng còn tồn tại trên cõi đời.

Đã lâu rồi chúng tôi chưa nhìn thấy ánh sáng, chúng tôi sống và chấp nhận số phận của mình như một định mệnh. Có một số người bằng lòng và dừng lại, cả đời sống trong bóng tối. Có một số người bước đi, nhưng rồi chẳng đủ dũng cảm, kiên trì, họ chọn cách giữ im lặng và sống với một niềm tin xa mù. Nhưng rồi còn vài người, là chúng tôi đây, chấp nhận một cuộc hành trình dài để tìm đến cuối đường hầm, để được chứng kiến cái thiên đường huyền ảo mà bao thế hệ lưu truyền như câu chuyện cổ tích thần thánh, về những người đã chết để tạo ra thiên đường, những con người lỗi lạc. Chúng tôi muốn nhìn thấy nó, dù phải đánh đổi cả mạng sống của mình, còn hơn cả đời sống trong tăm tối và mơ ước.

Cuộc hành trình khi mới bắt đầu, đã bị can ngăn: Không thể nào, các bạn chưa đủ sức để làm, các bạn còn quá trẻ, các bạn chưa đủ trải nghiệm, các bạn cần tôn trọng những ai đã hi sinh để tạo ra nó, phải cần một người lỗi lạc lãnh đạo, thông minh tài trí, trán cao mắt sáng mới có thể dẫn dắt các bạn. Chẳng ai tin chúng tôi, nhìn lũ chúng tôi bằng ánh mắt của bậc bề trên nhìn đám con chiên đi lạc. Họ lắc đầu, thở dài, đe dọa chúng tôi. Chúng tôi nhìn nhau, tìm ra một người lãnh đạo sao? Nhưng ai đủ trí thông minh mắt sáng trán cao khi tất cả chúng tôi đều mù thậm chính cả gương mặt mình cũng không thể định hình? Vì thế, chúng tôi dắt tay nhau, bước đi.

Đúng là không dễ dàng, nếu không muốn nói là hiểm nguy trùng trùng. Ban đầu chúng tôi còn ca hát vui vẻ, những bài ca hào hùng ca ngợi cuộc chiến giành độc lập, tự do, toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng rồi sự hăng hái dần tan biến khi càng đi, chúng tôi càng thấy bóng tối bao trùm, mưa giông gió bão. Người đi đầu đã quá mệt, chúng tôi được biết điều đó khi tiếng hát của anh nhỏ dần rồi tan loãng vào không trung. Chúng tôi bắt đầu lo sợ. “Hay là chúng ta quay lại thôi, nơi đó có lẽ chẳng dành cho chúng ta..” Một giọng nói yếu ớt vang lên. Chúng tôi hoang mang, nhưng rồi người đi đầu, đang nằm xuống và tan vào đất mẹ, nói lên những âm vựng sau cùng: “Đừng bỏ cuộc.” Chúng tôi gạt nước mắt, bước đi.

Cuộc hành trình tiếp tục, nhưng bị chậm lại, con đường càng ngày càng nhỏ khi nó biến thành một cái đường hầm chỉ đủ một người vào. Chúng tôi phải bò, khẽ gọi tên nhau để chắc chắn rằng chúng tôi còn sống và không ai bỏ cuộc. Chúng tôi bị mắt kẹt, bởi một người trong số chúng tôi muốn dừng lại. Cô ấy không còn đủ sức để đi tiếp, hai chân đã tàn phế. Một tiếng hú dài thê lương trong bóng tối, một cơn nức nở tuyệt vọng, không khí tang tóc bao trùm. “Tại sao chúng ta lại mù, tại sao chúng ta lại phải đi tìm ánh sáng nơi chúng ta không hề biết có tồn tại hay không?”

Cơn chấn động đó xuyên lấy trái tim chúng tôi, có ai đó nhắc nhở lại những điều luật: “Bạn không được than van” “Đến giờ phút này mà còn nhắc nhở điều vô nghĩa lý đó ư? Hãy nhìn lại số phận của chúng ta, chúng ta có lỗi gì nào?” Ai đó khác hét lên. Chúng tôi buông tay, ôm lấy mặt mình mà nức nở, mò mẫm những thương tích trên thân thể mình mà kêu gào. Chúng tôi đã mất hết hy vọng khi phải đánh đổi cả mạng sống, cả da thịt và trái tim mình vì một niềm tin mù lòa, vì một hành trình tăm tối chỉ vì những mộng tưởng được vẽ lên trước đôi mắt mù.

Nước mắt chúng tôi rơi, thấm vào lòng đất, mặt đất nhão nhoẹt và rung chuyển, đường hầm dường như đang nứt. Những khe nứt nhỏ dần, rồi lan rộng, chúng tôi sắp chết ư? Có lẽ thiên đường còn xa lắm, có lẽ con cháu chúng tôi hay đời đời sau nữa mới tìm ra được, có lẽ như ai đó đã nói, chúng tôi còn quá trẻ, chúng tôi chẳng có gì và chẳng ai đủ thông minh tài trí lãnh đạo. Chúng tôi bất lực nhìn cơn dư chấn, có cái gì đó từ khe nứt rọi vào chúng tôi, một luồng sáng đủ màu soi sáng gương mặt chúng tôi. Chúng tôi mở mắt, lần đầu tiên trong đời chúng tôi được nhìn thấy gương mặt của những người đồng hành cùng mình, những đôi mắt tinh anh, những hình hài tuy nhếch nhác nhưng đáng yêu, đáng thương đến lạ.

Chúng tôi bàng hoàng, ngạc nhiên rồi mỉm cười, chúng tôi biết mình không còn mù. Nhưng đây là nơi nào? Ở đây có ánh sáng nhưng chắc chắn không phải thiên đường mà chúng tôi đang tìm kiếm. Theo như những lời kể thì chỉ có ánh sáng nơi thiên đường là đẹp nhất, là huyền diệu nhất mà thôi. “Chúng ta đang bị lạc, đây là ảo ảnh thôi, hãy nhắm mắt mà bước tiếp, thiên đường còn xa lắm!” Ai đó nói. Chúng tôi chần chừ, nơi đâu là thiên đường khi nơi đây chúng tôi được nhìn thấy ánh sáng, được nhìn thấy nhau, và được cười? Bao lâu rồi chúng tôi không còn biết đến tiếng cười của mình nữa? Vậy tại sao phải nhắm mắt mà đi tiếp?

Một vài người do dự, đường hầm dần vỡ, một vài người mỉm cười, và để mình rơi vào luồng sáng vô tận, vì chúng tôi đã không đủ sức, vì chúng tôi đã chẳng còn tin vào thiên đường, vì chúng tôi đã nhận ra được điều gì đó. Nhưng vẫn còn vài người trong số chúng tôi chửi rủa và lên án những ai để mình rơi tự do vào vùng trời mênh mông kia. Còn một đoạn đường hầm hun hút phía trước, nơi mà trước kia ai cũng tin đó là con đường duy nhất, đúng đắn nhất để tìm thấy ánh sáng, một vài người nhắm mắt và bước tiếp, vì cho rằng vẫn còn thứ đẹp hơn, quý báu hơn, huyền diệu hơn đang đợi.

Họ tiếp tục chấp nhận cảnh mù của mình, với niềm hy vọng lớn lao vào ánh nắng tươi đẹp, ở nơi nào đó trên thiên đường. Họ vừa đi vừa khẳng định niềm tin của mình, thúc dục nhau bằng những bài ca cổ động, bằng những vẫn thơ hào hùng. Họ cười vào mũi những ai đã dừng lại và chấp nhận sống với vùng trời kia: “Ngu quá, khờ quá.”

Chúng tôi đã có cùng một niềm tin, nhưng không cùng một lựa chọn. Một vài người đã tìm thấy con đường của riêng mình, dù không tuyệt vời như mộng tưởng nhưng họ đã không còn mù, đã được nhìn thấy ánh sáng, và được sống cuộc sống của họ, một cuộc sống theo cách họ muốn. Một vài người vẫn đi, trong bóng tối, mù lòa với hy vọng sẽ tìm thấy nơi hoa thơm cỏ lạ, nơi được vinh danh là thánh địa mà không hề biết rằng ở nơi thiên đường ấy, nắng đã tắt từ lâu.

 

Lâm Hạ

Comments

20 comments on “[Truyện Ngắn] Nắng tắt nơi thiên đường”
  1. Philip đẹp trai says:

    Tức quá khi các chú các bác các anh các chị đều có xe hơi mà không dám không chịu chở các em gái đi nhờ một đoạn , hay chở giúp các em gái đi xem phim ăn chè đi phố , anh đẹp trai thương mấy em đẹp gái .

  2. Philip đẹp trai says:

    Tức quá khi các chú các bác các anh các chị đều có xe hơi mà không dám không chịu chở các em gái đi nhờ một đoạn , hay chở giúp các em gái đi xem phim ăn chè đi phố , anh đẹp trai thương mấy em đẹp gái .

  3. Loan Chu says:

    Có thể có những lúc các bạn đã sai lầm và chệch hướng nhưng vẫn phải bước tiếp, phải đi cho đến đích dù có phải bò lết mà đi!!!

    Bao xương máu đổ xuống, bao mất mát hy sinh khủng khiếp không thể trở nên vô ích! Nó là để chuẩn bị cho bạn tiếp tục tìm lối đến thiên đường!

    Dù chỉ như những chú khủng long con mất mẹ thì cũng phải đoàn kết lại chống tên khủng long bạo chúa dưới sự chỉ dẫn của chiếc lá hình ngôi sao!!! 🙂

    1. Lâm Hạ says:

      Cái đích đó là địa ngục được ngụy trang thì bạn cũng nhắm mắt mà bò đến, lết đến dù bao người khuyên can hả?

      1. phuong says:

        Thế cho hỏi cái thế giới thiên đường và địa ngục nó ra sao? Có hiện diện trên trái đất này không?

        1. Lâm Hạ says:

          Thế cho hỏi thế giới đại đồng, đất nước xã hội chủ nghĩa nó ra sao?có hiện diện trên trái đất này không mà 85 năm rồi cứ “trên con đường tiến lên xã hội chủ nghĩa” mãi chẳng thấy tới?

          1. phuong says:

            Vậy thế cho hỏi sự tiến hóa của loài người là tới khi nào mới dừng?

            Trong câu nói của bạn, bạn khẳng định có cái gọi là địa ngục và tôi không biết nên cần hỏi. Tôi thì chỉ biết cái địa ngục và thiên đường trong đạo Phật mà thôi, và tôi thấy chưa nơi nào trên trái đất này có cái địa ngục như thế.

            1. Lâm Hạ says:

              Đối với tôi nơi nào có máu đổ, có xác người, có tội ác nơi đó là địa ngục!

  4. Loan Chu says:

    Có thể có những lúc các bạn đã sai lầm và chệch hướng nhưng vẫn phải bước tiếp, phải đi cho đến đích dù có phải bò lết mà đi!!!

    Bao xương máu đổ xuống, bao mất mát hy sinh khủng khiếp không thể trở nên vô ích! Nó là để chuẩn bị cho bạn tiếp tục tìm lối đến thiên đường!

    Dù chỉ như những chú khủng long con mất mẹ thì cũng phải đoàn kết lại chống tên khủng long bạo chúa dưới sự chỉ dẫn của chiếc lá hình ngôi sao!!! 🙂

    1. Lâm Hạ says:

      Cái đích đó là địa ngục được ngụy trang thì bạn cũng nhắm mắt mà bò đến, lết đến dù bao người khuyên can hả?

      1. phuong says:

        Thế cho hỏi cái thế giới thiên đường và địa ngục nó ra sao? Có hiện diện trên trái đất này không?

        1. Lâm Hạ says:

          Thế cho hỏi thế giới đại đồng, đất nước xã hội chủ nghĩa nó ra sao?có hiện diện trên trái đất này không mà 85 năm rồi cứ “trên con đường tiến lên xã hội chủ nghĩa” mãi chẳng thấy tới?

          1. phuong says:

            Vậy thế cho hỏi sự tiến hóa của loài người là tới khi nào mới dừng?

            Trong câu nói của bạn, bạn khẳng định có cái gọi là địa ngục và tôi không biết nên cần hỏi. Tôi thì chỉ biết cái địa ngục và thiên đường trong đạo Phật mà thôi, và tôi thấy chưa nơi nào trên trái đất này có cái địa ngục như thế.

            1. Lâm Hạ says:

              Đối với tôi nơi nào có máu đổ, có xác người, có tội ác nơi đó là địa ngục!

  5. Duy Lập says:

    Thiên đường là công cụ mà con người dùng để lừa tình nhau,từ tôn giáo cho tới chính trị,kinh doanh.

    Thật ra thiên đường chỉ là 1 trạng thái về cảm xúc,đơn giản vậy mà vẫn vô số người bị lừa,hihi
    Chắc vì chưa có ai đem chuyện này lên mục ” câu chuyện cảnh giác :,hehe

    1. Lâm Hạ says:

      Trốn đâu giờ mới thấy? im ắng quá nhỉ 🙂

      1. Duy Lập says:

        Cuối năm nhiều việc quá,hì hì 🙂

  6. Duy Lập says:

    Thiên đường là công cụ mà con người dùng để lừa tình nhau,từ tôn giáo cho tới chính trị,kinh doanh.

    Thật ra thiên đường chỉ là 1 trạng thái về cảm xúc,đơn giản vậy mà vẫn vô số người bị lừa,hihi
    Chắc vì chưa có ai đem chuyện này lên mục ” câu chuyện cảnh giác :,hehe

    1. Lâm Hạ says:

      Trốn đâu giờ mới thấy? im ắng quá nhỉ 🙂

      1. Duy Lập says:

        Cuối năm nhiều việc quá,hì hì 🙂

Bình luận