Có những day dứt không gọi thành tên

Featured image: wintry

 

 

1. Nhớ mãi một lần, có đứa bạn ngồi bàn sau bị băng ghế dài đổ vào chân. Đau quá, nó không kêu nhưng nước mắt trào ra. Ngày ấy cách nghĩ của tôi rất đơn giản và ngu ngốc là dẫu mình có hỏi han nó thì cũng chẳng làm nó bớt đau đi, vì thế không cần phải hỏi, một lúc cơn đau sẽ tự qua thôi. Bao nhiêu năm qua đi, đứa bạn bị đau là nó có lẽ đã quên chuyện ấy từ lâu rồi, còn người không bị đau là tôi thì vẫn ân hận, day dứt mãi vì cách suy nghĩ thiển cận của mình. Ngày ấy, tôi không nghĩ được rằng, nó khóc không chỉ vì đau mà còn vì có những đứa bạn thờ ơ, lãnh cảm như tôi.

2. Một lần khác, khi tôi đã là sinh viên rồi mà vẫn còn cư xử hời hợt, vô tâm không kém. Đó là ngày lễ noel, có một đứa bạn cũ  hồi cấp 3 gửi bưu thiếp chúc mừng cho tôi qua đường bưu điện. Có lẽ nó định gây bất ngờ và thêm chút lãng mạn cho cuộc sống của tôi nên không trao thư tay dù hai đứa đang học cùng trường, ở cùng một khu ký túc xá. Thế mà đáp lại nó là sự im lặng tuyệt đối của tôi, không một lời cảm ơn, không một câu hồi đáp rằng: “Tao đã nhận được món quà của mày.” Chẳng là dạo ấy xung quanh tôi có nhiều bạn mới quá, nhiều người yêu quý tôi quá nên thêm một món quà của người bạn cũ cũng chỉ là chuyện bình thường, không có gì phải xúc động cho lắm. Nỗi ân hận cứ theo tôi mãi đến gần đây mới có dịp được bộc bạch lòng mình với nó để xua đi cảm giác có lỗi  năm nào.

3. Một đứa bạn thân của tôi rất thích làm thơ. Thơ của nó không hẳn là hay nhưng có nhiều hình ảnh mới lạ và độc đáo đến khó hiểu. Nó thường hay giấu diếm bạn bè cho tôi đọc đầu tiên. tôi không nhớ rõ lúc đó mình có nói gì không, chỉ biết chắc là tôi chưa bao giờ tin tưởng vào tài làm thơ của nó nên cũng chưa bao giờ khích lệ hay truyền cảm hứng cho nó tiếp tục sáng tác. Bây giờ khi tập tành viết lách tôi mới hiểu được cảm giác của người thích viết là như thế nào. Tôi muốn nói với nó một câu động viên, khích lệ quá chừng nhưng nó đã chẳng còn trên đời để nghe những lời “vàng ngọc” của tôi nữa rồi. Ôi thật đáng thương cho cái sự tự nhận thức quá đỗi muộn màng của tôi.

4. Chưa hết, có một sai lầm ám ảnh tôi ghê gớm nhất. Đó là chuyện bố đứa bạn của tôi bị bệnh hiểm nghèo và qua đời. Tôi với nó thân nhau vô cùng nên khi nó gặp chuyện buồn bã, đau lòng như thế, tôi không thể đứng ngoài được. Đêm ấy, tôi rủ mấy đứa nữa ở lại nhà nó để thể hiện sự quan tâm, chia sẻ. Nhà có đám, không ngủ được, nên thỉnh thoảng mấy đứa tôi lại quay ra trò chuyện với nhau mà không hề nghĩ rằng đứa bạn đang thiêm thiếp trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê nằm kia cảm thấy vô cùng mệt mỏi, khó chịu về điều đó. Sau này khi mọi chuyện đã qua đi, nó nói với tôi rằng: “Thà đêm ấy mày đừng ở lại thì hơn.” Một câu trách móc nhẹ nhàng hay là một lời kết án đanh thép cho sự vô tâm, nông cạn của tôi.

Kết. Tất cả, tất cả những chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt, đơn giản ấy, đủ sức góp thành một nỗi ân hận lớn trong tôi. Bất cứ khi nào cũng có thể biến thành đám mây đen kéo về đầy tâm trí. Nếu không tự nhận ra để sửa chữa có lẽ chẳng mấy chốc tôi sẽ là người dưng vô cảm trong mắt hết thảy mọi người. Nhờ vậy, tôi cũng thấm thía một điều: khi mình đối tốt với một ai đó thì rất dễ để quên đi nhưng khi mình cư xử không phải với người khác thì sẽ ân hận mãi, thậm chí là suốt đời.

 

Phương Liên

Comments

12 comments on “Có những day dứt không gọi thành tên”
  1. Mắt Đời says:

    mới xem bộ phim rất hay The Time Traveler’s Wife mà một người bạn giới thiệu, tôi ước được như nhân vật chính có khả năng du hành thời gian, để làm những việc mà mình đã bỏ lỡ trong quá khứ. Thường thì sau khi trải qua một sự việc rất lâu ta mới nhận ra việc đó quan trọng với ta. Vì lúc sự việc đến thì chính ta chưa đủ nhận thức để biết phải làm sao cho đúng, cho đừng hối tiếc sau này.
    Thật ra thì tại thời điểm đó ảnh hưởng của việc ta làm lên người khác không lớn như ta nghĩ lúc này đâu. Chỉ là khi ta hiểu nhiều hơn ta mới thấy nó quan trọng và ray rức. Đó cũng là một điều tốt vì thể hiện ta có sự tiến triển. Nhưng con người sẽ không bao giờ thoát khỏi sự ray rức đó, tất cả là một chuỗi liên tiếp, lúc chính lúc này ta không biết mình đang bỏ lỡ gì, rồi vài năm sau lại nhận ra, rồi ở cái thời điểm vài năm sau đó lại bỏ lỡ điều gì đó và rồi vài năm sau nữa sẽ hối tiếc. cứ thế cứ thế mãi cho đến khi chết.

  2. Mắt Đời says:

    mới xem bộ phim rất hay The Time Traveler’s Wife mà một người bạn giới thiệu, tôi ước được như nhân vật chính có khả năng du hành thời gian, để làm những việc mà mình đã bỏ lỡ trong quá khứ. Thường thì sau khi trải qua một sự việc rất lâu ta mới nhận ra việc đó quan trọng với ta. Vì lúc sự việc đến thì chính ta chưa đủ nhận thức để biết phải làm sao cho đúng, cho đừng hối tiếc sau này.
    Thật ra thì tại thời điểm đó ảnh hưởng của việc ta làm lên người khác không lớn như ta nghĩ lúc này đâu. Chỉ là khi ta hiểu nhiều hơn ta mới thấy nó quan trọng và ray rức. Đó cũng là một điều tốt vì thể hiện ta có sự tiến triển. Nhưng con người sẽ không bao giờ thoát khỏi sự ray rức đó, tất cả là một chuỗi liên tiếp, lúc chính lúc này ta không biết mình đang bỏ lỡ gì, rồi vài năm sau lại nhận ra, rồi ở cái thời điểm vài năm sau đó lại bỏ lỡ điều gì đó và rồi vài năm sau nữa sẽ hối tiếc. cứ thế cứ thế mãi cho đến khi chết.

  3. phuong liên says:

    ừ, đúng là như thế bạn ạ, con người chẳng bao giờ thoát khỏi những day dứt không tên.

  4. phuong liên says:

    ừ, đúng là như thế bạn ạ, con người chẳng bao giờ thoát khỏi những day dứt không tên.

  5. quảng trần vă says:

    cảm ơn bài viết của bạn, rất hay và ý nghĩa

  6. quảng trần văn says:

    cảm ơn bài viết của bạn, rất hay và ý nghĩa

  7. Duy Lập says:

    Bài viết hay,tặng bạn bài hát này,rất giống bài viết của bạn
    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/co-nhung-niem-rieng-tuan-ngoc.zUI6DW8B6G.html

  8. Duy Lập says:

    Bài viết hay,tặng bạn bài hát này,rất giống bài viết của bạn
    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/co-nhung-niem-rieng-tuan-ngoc.zUI6DW8B6G.html

  9. Loan Chu says:

    Bài nào của bạn cũng đầy day dứt. Cảm tưởng có gì đó không thoát ra được. Mình có một người bạn cũ từng rất thân cũng tên Liên. Cũng có gì đó giống bạn. Sâu sắc nhưng hơi lạnh lùng. Đã từng rất giận bạn đó nhưng thời gian làm cho mọi cảm xúc sôi sục trong mình khi xưa trở nên bình thản hơn. Đã có lúc nghi ngờ những giá trị tinh thần, tự hỏi đọc sách lắm mà làm gì khi thấy có những người chẳng bao giờ đọc sách mà ra trường cái gì cũng có, còn mình cứ truân chuyên lận đận mãi. Nhưng trải đời nhiều hơn tư tưởng nó cũng thông thoáng và bình thản hơn bạn ạ. Tuy vậy cái giá phải trả để có được sự bình yên trong tâm hồn không hề rẻ, Thậm chí là đắt khủng khiếp!

    Nhiều lúc mình tự hỏi những người bạn đã bỏ mặc mình trong hoạn nạn có bao giờ day dứt ân hận như tâm sự của bạn không? Nếu có thì cũng được an ủi phần nào. Dù sao mình không còn hận họ như xưa nữa. Đời có vay có trả. Như một sư bà đã từng nói với mình khi mình suy sụp tuyệt vọng đến tận cùng. Kiếp trước mình đối với họ không tốt nên giờ bị họ đối xử lại như vậy. Tất cả những gì mình phải trải qua hơn chục năm nay là đang trả nợ tiền kiếp mà thôi!!!

  10. Loan Chu says:

    Bài nào của bạn cũng đầy day dứt. Cảm tưởng có gì đó không thoát ra được. Mình có một người bạn cũ từng rất thân cũng tên Liên. Cũng có gì đó giống bạn. Sâu sắc nhưng hơi lạnh lùng. Đã từng rất giận bạn đó nhưng thời gian làm cho mọi cảm xúc sôi sục trong mình khi xưa trở nên bình thản hơn. Đã có lúc nghi ngờ những giá trị tinh thần, tự hỏi đọc sách lắm mà làm gì khi thấy có những người chẳng bao giờ đọc sách mà ra trường cái gì cũng có, còn mình cứ truân chuyên lận đận mãi. Nhưng trải đời nhiều hơn tư tưởng nó cũng thông thoáng và bình thản hơn bạn ạ. Tuy vậy cái giá phải trả để có được sự bình yên trong tâm hồn không hề rẻ, Thậm chí là đắt khủng khiếp!

    Nhiều lúc mình tự hỏi những người bạn đã bỏ mặc mình trong hoạn nạn có bao giờ day dứt ân hận như tâm sự của bạn không? Nếu có thì cũng được an ủi phần nào. Dù sao mình không còn hận họ như xưa nữa. Đời có vay có trả. Như một sư bà đã từng nói với mình khi mình suy sụp tuyệt vọng đến tận cùng. Kiếp trước mình đối với họ không tốt nên giờ bị họ đối xử lại như vậy. Tất cả những gì mình phải trải qua hơn chục năm nay là đang trả nợ tiền kiếp mà thôi!!!

  11. Lily Nguyen says:

    Đôi khi mọi việc qua đi rồi, khi nghĩ lại ta mới cảm thấy hối tiếc.

    Không chỉ có một mình bạn mà theo mình thì có rất nhiều người kiểu như vậy ấy.

  12. Lily Nguyen says:

    Đôi khi mọi việc qua đi rồi, khi nghĩ lại ta mới cảm thấy hối tiếc.

    Không chỉ có một mình bạn mà theo mình thì có rất nhiều người kiểu như vậy ấy.

Bình luận