Có phải mức độ hạnh phúc tỉ lệ nghịch với tuổi tác?

Featured image: Weheartit

 

Lúc nhỏ mỗi khi theo cha ra ruộng lại hay ngước lên ngắm mây ngắm gió rồi tượng tượng ra đủ thứ hình dạng trên đời: có khi là núi, có khi là con này con nọ, thậm chí còn tưởng tượng hình ảnh bác Hồ đang bồng 1 đứa bé. Giờ thì, nhìn lên bầu trời chỉ để tìm lại chút bình yên… Vài hôm trước, cùng chị và đứa cháu 3 tuổi ra đồng, cũng ngồi ngắm mây ngắm gió. Nói với chị:

“Sao giờ nhìn mây em chẳng tưởng tượng ra được cái gì.”
Liền ngay sau đó, đứa cháu ngồi kế bên nói, “Cá mập kìa!”
“Đâu?” Chị mình chỉ, “Đó, cái mỏ nó đang há ra đó, rồi cái thân nữa.”
Cố gắng nhìn kỹ, à, thấy rồi…

Hình như càng lớn lên, trí tưởng tượng con người lại càng giảm xuống. Người ta có quá nhiều vấn đề để bận tâm và suy nghĩ, thậm chí còn không có thời gian để nhìn lên bầu trời, để nghỉ ngơi, thư giãn, đừng nói chi là giành ra cả giờ đồng hồ để mà tưởng tượng “vớ vẩn, linh tinh”. Thỉnh thoảng nhìn đứa cháu chơi với mấy đứa bạn lại ước gì có lại được cái đầu ngây thơ như nó. Cười đó, khóc đó, không hối tiếc quá khứ, không lo lắng tương lai, chỉ có hiện tại… Gần đây, nói chuyện với ai hồi lâu lại muốn hỏi 1 câu: “Có phải mức độ hạnh phúc của một người tỉ lệ nghịch với tuổi tác hay không?”

Và nếu họ trả lời là “Không” thì câu hỏi tiếp theo sẽ là “Làm cách nào?”

Câu hỏi đó cứ mãi xuất hiện trong tôi, mỗi khi tôi hối tiếc điều gì trong quá khứ, khi tôi nói “Giá như….” khi tôi nghe người lớn cứ than với nhau rằng: “Ngày xưa, lúc còn bé vui biết bao nhiêu, giờ thì…” khi tôi nghe người ta bảo rằng khi càng lớn tuổi, người ta lại càng muốn mình giống trẻ con hơn, chỉ toàn nhớ về những người đã khuất, nhưng người thân yêu khi họ còn trẻ, hay mỗi khi tôi bắt gặp những cụ già đến cuối đời mà vẫn phải vất vả kiếm sống, phải đau đớn vì bệnh tật. Để rồi mỗi khi ấy, tôi lại suy nghĩ rằng: “Con người sinh ra làm chi để phải chịu đau khổ thế này?”

Tôi cứ suy nghĩ, cứ tìm câu trả lời cho câu hỏi: “Làm sao để khi tuổi tác lớn dần, người ta vẫn có thể sống hạnh phúc như khi còn trẻ nhỏ?”

Sống với hiện tại

Như tôi đã nói ở trên, khi càng lớn lên, quá khứ một người lại càng có nhiều ký ức, vui có, buồn có. Người ta nuối tiếc ký ức vui và hối tiếc những ký ức buồn. Người ta cứ luôn so sánh quá khứ và hiện tại, để rồi vào ngày mai, khi hôm nay đã là quá khứ, họ lại tiếp tục với lối mòn suy nghĩ đó. Và khi càng lớn, người ta lại càng có nhiều vấn đề để lo lắng hơn, sự nghiệp, gia đình, bệnh tật, và muôn vàn lo sợ vô hình khác….

Còn đối với trẻ nhỏ, nó chỉ đắm mình trong giờ phút hiện tại, vui thì cười, buồn thì khóc. Nó không thích ngủ trưa, vì nó không biết rằng nếu không ngủ thì nó sẽ bị mệt (đó là chuyện tương lai, và nó chẳng quan tâm), nó còn chơi đùa khi nào còn có thể, đến khi mệt nó chỉ lăn ra ngủ mà thôi. Nó cũng không có tâm trí để nhớ về chuyện đã xảy ra, bới có quá nhiều điều mới lạ, hấp dẫn đang cuốn nó về phía trước.

Bạn có thể sẽ nói rằng, ok, tôi có thể cố gắng quên đi quá khứ, nhưng làm sao tôi không lo lắng cho tương lai được chứ?

Tôi hoàn toàn đồng ý là nó không dễ làm tí nào, nhưng không có nghĩa là nó không làm được. Vẫn có khối người đang áp dụng cách này và đang hạnh phúc đấy thôi. Hãy thử một lần cố gắng hết sức thử xem bạn nhé. Sống hết mình cho hiện tại, chuyện tương lai, tự nó sẽ lo lấy…

 

Ly Libra

Advertisements

4
Leave a Reply

avatar
4 Comment threads
0 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
2 Comment authors
Hạp NguyễnMinh HòaHạp NguyễnMinh Hòa Recent comment authors
  Subscribe  
Notify of
Minh Hòa
Guest
Minh Hòa

Mình đồng ý với bạn: Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới – chỉ có giây phút hiện tại mới là giây phút hạnh phúc nhất. Sống ngày nào “chắc” ngày đấy

Minh Hòa
Guest
Minh Hòa

Mình đồng ý với bạn: Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới – chỉ có giây phút hiện tại mới là giây phút hạnh phúc nhất. Sống ngày nào “chắc” ngày đấy

Hạp Nguyễn
Guest
Hạp Nguyễn

Theo mình thì câu hỏi của bạn chỉ đúng một nửa của tuổi tác thôi. Ta sẽ
ví tuổi tác và mức độ hạnh phúc như biểu đồ hình sin hay parapol, nửa
trái của hình thì thì mức độ hạnh phúc càng lớn khi tuổi càng nhỏ, tới
khi trưởng thành thì mức độ hạnh phúc sẽ đạt cực tiểu (là cực đại
parapol, tới đây câu hỏi của bạn là hoàn toàn chính xác), nhưng khi ta
về già thì mức độ hạnh phúc lại ngược lại, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc khi
tuổi già.

Hạp Nguyễn
Guest
Hạp Nguyễn

Theo mình thì câu hỏi của bạn chỉ đúng một nửa của tuổi tác thôi. Ta sẽ
ví tuổi tác và mức độ hạnh phúc như biểu đồ hình sin hay parapol, nửa
trái của hình thì thì mức độ hạnh phúc càng lớn khi tuổi càng nhỏ, tới
khi trưởng thành thì mức độ hạnh phúc sẽ đạt cực tiểu (là cực đại
parapol, tới đây câu hỏi của bạn là hoàn toàn chính xác), nhưng khi ta
về già thì mức độ hạnh phúc lại ngược lại, ta sẽ cảm thấy hạnh phúc khi
tuổi già.