Ngày thơm đã trắng

Featured Image: Jay Spǝǝd

 

Ngày thơm đã trắng
gió chào nhau qua nốt radio vắng
hợp âm lãng quên trỗi biệt khúc không lời
nỗi cô đơn ngộ độc rũ áo trên vết đau của thời gian
nghe cơn mệt mỏi chơi vơi

Này em, đừng đi ngược triền gió
tóc xõa mùi hương em về ám giấc mơ tôi
dù chiều đã tắm gội
vẫn loang vết môi rời

Con sâu đo vẫn đo mải miết vòng phận số
vùng trời loang lổ giọt trăng
đêm bấu ngược vào trí nhớ thâm căn
nơi em đã chạm những ngón tay nõn nuột vào bờ môi bức phù điêu ký ức
trắng trợn cơn mất ngủ vực mùa

Anh ngồi biến âm cho một giấc mơ
ngày em về dậy thì tự tại
những vị thần đã ly tán khỏi đỉnh Olympus
nằm thu lu trên ghế bành trễ nải
nghe đêm rớt lạnh trong ly cà phê nóng vỉa hè
cô đơn lột da
hóa xác đam mê.

Này em, đừng mị ma mang chiếc áo màu hạnh phúc
em cứ suốt đời đi tìm một tận cùng không thật
để anh mải miết hẹn hò với cơn đau khổ bản nguyên
ngoài kia viên mãn vỡ bên thềm
anh đã khổ đau vì quá tin vào huyền ngôn của lời người con gái rạng ngời là em trong ức sâu tiềm thức
như đã từng tin vào những chiếc váy lóng lánh em mang để giữ màu cổ tích
mặc nụ hôn tháng Tám giận hờn lẩy bẩy bước đi nhanh
này em, hãy đặt ngón tay mình lên khóe mắt anh
vuốt nhẹ
chậm thôi
để nước mắt còn kịp làm bạn với đêm xanh sâu hút

 

Phương Uy
16.8.14

Comments

2 comments on “Ngày thơm đã trắng”
  1. nguoihaimo says:

    …đêm bấu ngược vào trí nhớ thâm căn

    nơi em đã chạm những ngón tay nõn nuột vào bờ môi bức phù điêu ký ức…
    Bài thơ và câu thơ này ám ảnh quá, mình đã thấy một phần cuộc tình của mình trong đó.

  2. nguoihaimo says:

    …đêm bấu ngược vào trí nhớ thâm căn

    nơi em đã chạm những ngón tay nõn nuột vào bờ môi bức phù điêu ký ức…
    Bài thơ và câu thơ này ám ảnh quá, mình đã thấy một phần cuộc tình của mình trong đó.

Bình luận