Nỗi hổ thẹn của một nền văn minh

Featured Image: Bruno Catalano

 

Do tính chất đặc thù của công việc nên trong vòng hơn 2 năm, kể từ khi ra trường tôi có cơ hội và may mắn tiếp xúc được rất nhiều con người thuộc các tầng lớp khác nhau trong xã hội. Khi nhìn lại dòng thời gian đã qua, tôi gằn mình lại để sự giận dữ không biến thành những bài viết đầy cực đoan, ảnh hưởng đến những đứa em, đứa cháu, một lớp thế hệ tương lai của dải đất hình chữ S thân thương này.

Ở đây, trong khuôn khổ bài viết với những câu chuyện lộn xộn và vụn vặt, tôi không dám quy chụp những con người mà tôi vô tình có nhắc đến vào những cái tốt đẹp chung của xã hội nhưng tôi dám khẳng định với bạn rằng, chắc chắn bạn sẽ thấy bóng dáng của ai đó bạn đã từng gặp trong câu chuyện của tôi, đây không thể là số ít, đây không thể là tất cả câu chuyện mà tôi có thể kể ra và đâu đó sẽ xuất hiện hình bóng của chính bạn, tôi xin lỗi nhưng cho phép tôi nói thẳng, có lẽ chúng ta trong khoảnh khắc nào đó đều là một nỗi hổ thẹn không thể chối cãi.

Đúng giờ và sự nhẫn nại

Khi là một thằng sinh viên mới ra trường, tôi luôn tò mò và háo hức khám phá cuộc sống còn lạ lẫm xung quanh mình, liên tục là những cuộc hẹn gặp khách hàng, những con người, lắng nghe những câu chuyện và những chia sẻ từ họ là một điều hết sức thú vị. Tuy nhiên, qua những cuộc hẹn gặp đó, tôi dần nhận ra chúng ta đang quá dễ dãi với chính bản thân mình.

Tôi đã gặp rất nhiều những con người, họ đeo trên tay chiếc đồng hồ hàng hiệu, trong túi là chiếc smartphone sành điệu, và tất cả tôi nghĩ chỉ là những đồ vật trang trí tô điểm cho họ, bởi công dụng đơn giản nhất của chúng là để xem thời gian cũng không được dùng đến. Họ sẵn sàng đến muộn trong một cuộc hẹn và coi như nó là việc hết sức bình thường, họ trễ hẹn đến cả giờ đồng hồ với 1001 lý do được đưa ra cùng những cái nhoẻn cười xuề xoà, sự xấu hổ khi vừa làm một việc có lỗi lặn mất tăm trên khuôn mặt. Bởi vì họ coi đó như là một điều hết sức bình thường và lẽ tất yếu trong cuộc sống.

Đơn giản thôi, các bạn đã tự bao giờ cho phép mình mặc định có thể đến trễ trong các cuộc hẹn bạn bè mà không hề cảm nhận được sự xấu hổ? Nếu có thì bạn cũng chính là một trong những con người đang viết nên câu chuyện của nỗi hổ thẹn hôm nay.

Đúng giờ có lẽ là điều xa xỉ đối với một số người, nhưng trên hết nó thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau trong một xã hội mà chúng ta vẫn gọi là văn minh. Và tôi luôn nghĩ, đến một lúc nào đó, nhanh thôi, đời sẽ dạy lại họ thế nào là giá trị của 2 tiếng “thời gian”.

Ở một khía cạnh khác, giữa ngã tư đường, bạn hẳn bắt gặp tiếng còi inh ỏi một cách vội vã của những chiếc xe, kể cả khi đèn đỏ còn cả chục giây. Họ có thể lý giải cho hành động đó là họ đang vội vã đến một nơi nào đó, làm một cái gì đó cho đúng giờ, cho kịp cuộc hẹn. Tôi không quan tâm và không chấp nhận lời giải thích đó, bởi lẽ khi chúng ta không đủ nhẫn nại để chờ đợi vài chục giây đồng hồ tại nơi ngã tư đường thì chúng ta liệu có thể làm được gì to tát hơn thế ? Chúng ta không thể quản lý được quỹ thời gian của chính chúng ta mà lại hoàn toàn để nó chi phối cuộc sống thì đó đâu còn là cuộc sống của chúng ta. Tất cả đều chỉ là mớ nguỵ biện cho sự thiếu kỷ luật đến tàn tệ của một xã hội vô lối.

Cái tôi ích kỷ và nhỏ bé

Chúng ta nghĩ cái tôi của chúng ta là to lớn nhưng thực ra đấy lại chỉ là một cái tôi hoàn toàn đại chúng như bao cái tôi khác.

Tôi từng thấy cả nghìn con người chen chúc nhau, láo nháo, lộn xộn đứng giữa một con phố trung tâm Thủ đô chỉ để giành giật bằng được miếng sushi miễn phí tại một nhà hàng mới khai trương. Các bạn ăn thế có thấy ngon không? Miếng ăn ở đây có là miếng nhục? Khi các bạn sẵn sàng xô đẩy, giẫm đạp lên những người đồng loại của mình để đạt được mục đích, để được ngấu nghiến nhai trong mồm một thứ đồ ăn miễn phí, có thể món đồ đó thật ngon, nhưng cũng có thể nó được làm từ thực phẩm quá hạn. Nhưng nào có sao, bạn không quan tâm, đơn giản bởi nó miễn phí là bạn có thể nhét tất vào mồm, nhét đầy vào sự tham lam cùng cái tôi ích kỷ mà không cần nghĩ suy.

Các bạn nghĩ sao khi nghi án Coca-cola chuyển giá nhằm trốn thuế chúng ta đã rành rành trước mắt, những đồng thuế hoàn toàn có thể được sử dụng ngược lại để giúp đỡ chính chúng ta, những học bổng có giá trị cho bạn, những hỗ trợ trong nghề nghiệp của cha mẹ bạn, hay có xa lạ hơn chăng là những mái nhà, lớp học cho trẻ em nơi vùng cao? Bạn nghĩ sao khi tên bạn được in trên vỏ lon Coca-cola nào đó, chính nó được coi là cách không thể tốt hơn và là công cụ truyền thông hiệu quả cho một hãng kinh doanh nước ngọt thiếu đạo đức và trách nhiệm cộng đồng.

Rồi đến việc sẵn sàng rồng rắn xếp hàng dài cả tiếng đồng hồ dưới trời nắng chỉ để thưởng thức một ly cà phê Starbucks, hay để mua một suất McDonald’s. Họ cứ nghĩ mình thông minh và sành điệu nhưng có một sự thật không thể phủ nhận, họ đang bán rẻ cái tôi và sự tự trọng mà họ vốn coi là vĩ đại. Đó đơn giản chỉ là một cái tôi bầy đàn, một cái tôi đại chúng nhạt nhoà đang được hoà lẫn vào một thế giới ảo, và bị lợi dụng một cách không thương tiếc trong cái xã hội đầy toan tính và vụ lợi.

Có chăng cái tôi của họ chỉ được thể hiện khi đang đi trên đường họ vô tình chạm xe vào người khác, ngay lập tức là những câu chửi rủa bốc mùi xú uế, những cái nhìn sắc lạnh như dành cho kẻ thù và kết cục có thể sẽ là những trận chiến ngay giữa lòng đường tặng cho những người cùng màu da, tiếng nói. Có chăng cái tôi của họ chỉ được thể hiện nơi quán nhậu hoặc quán café, một bóng già khoặm đến xin bán gói tăm, hoặc một nhóc nhỏ lon ton xin đánh đôi giầy, họ trừng mắt, cái nhìn đầy vô cảm, họ hả hê được thể hiện cái tôi vĩ đại của mình trước mặt những bạn bè ngồi xung quanh.

Tâm linh và sự mù quáng

Tôi là người không hay đi chùa cũng như đến các khu vực tâm linh tuy nhiên tôi không thể phủ nhận nền văn hoá tâm linh là truyền thống ngàn đời nay của con cháu đất Việt. Nhưng tôi tự răn mình mỗi khi bước vào những chốn thanh tịnh đấy, đó là lúc tôi đi tìm lại những sự chậm rãi của cuộc sống vốn hối hả, bon chen, trước mỗi ban thờ hoặc một bát hương, tôi trầm mình vái lạy để cầu mong sự bình an cho bản thân và cho gia đình.

Tôi không có thói quen thắp hương hay nhét tiền đầy trên đĩa, dưới đĩa, trên bàn, dưới bàn, hòm công đức hay bất cứ những chỗ nào có thể nhét, như những con người kia. Tâm linh nào cho những khói hương được đốt nghi ngút đến cả bó, những đống vàng mã khói um cả một góc trời? Tâm linh nào cho những sự giành giật, xô đẩy đến lố bịch chốn đây, từ hội ấn đền Trần Nam Định, từ đền bà chúa Kho cho đến lễ hội Lim? Tâm linh nào khi xác những con vật bị phanh thây, phơi bầy xẻ thịt ngay vùng đất thiêng chốn này từ đền Cổ Loa, đến Chùa Hương?

Tôi vẫn nhớ có lần tôi đã khóc, dòng nước rỉ ra nơi khoé mắt lúc nào không hay, tôi khóc bất lực trước cảnh tượng diễn ra trước mắt trong một lần đến thăm Văn Miếu, những đống tiền lẻ vứt vương vãi đầy mặt đất, những bậc phụ huynh tranh nhau, hỷ hả cho những đứa nhỏ thi nhau đứa ngồi, đứa đứng trên lưng bia cụ rùa rồi thi nhau chụp ảnh.

Và đây, một sự lố lăng và mù quáng thật kinh tởm khi họ có một niềm tin là sờ đầu rùa Văn Miếu sẽ học hành đỗ đạt, các vị phụ huynh bắt những đứa con của mình phải sờ và chạm tay vào bằng được. Họ nào có biết chính họ đang dạy cho những đứa con của mình và nuôi dưỡng sự mù quáng cho chúng từ thủa ấu thơ cho đến khi trưởng thành. Và cứ mỗi mùa thi đại học đến, bạn sẽ thấy thôi, cảnh sỹ tử nhung nhúc cố mọi cách chạm tay vào đầu rùa đâu còn là lạ.

Có thể con cháu chúng ta chưa thể chứng kiến được những điều này, nhưng hàng trăm năm sau, tôi tưởng tượng thấy được hình ảnh của những đứa trẻ với khuôn mặt ngơ ngác đến tội nghiệp trong khuôn viên Văn Miếu Quốc Tử Giám, hình ảnh đập vào mắt lũ trẻ lúc này là những cụ rùa thân hình to lớn cõng trên lưng nhưng cái bia tiến sỹ đã bạc màu thời gian, với cái đầu nhẵn bóng lúc đấy có thể chỉ còn to bằng quả táo tàu, mà có thể chúng sẽ không còn biết gọi tên con vật ấy là gì.

Khoe mẽ và lãng phí

Trước khi đi ăn họ chụp ảnh mặc đồ, khi đến nơi họ check-in nhà hàng, trước khi ăn họ chụp bàn thức ăn, ăn xong họ chụp sự no nê. Tất cả đều được đưa lên mạng xã hội facebook, tất cả đều là thể hiện đẳng cấp của họ.

Tôi từng làm cho bộ phận marketing của một chuỗi nhà hàng, tôi cũng từng được đi đến khá nhiều những nhà hàng, sự lãng phí của chính chúng ta được thấy rõ nhất tại những nơi như thế này. Kết thúc bữa ăn, thực khách đứng lên, họ vui vẻ ra về và trò chuyện cùng nhau sau buổi buffet của mình. Kể cũng đáng tiền vì đã trả tiền rồi nên ăn sao mà chẳng được, họ chụp ảnh, thoả thích trưng bày những đĩa thức ăn đầy ụ trên bàn cùng những nụ cười tươi rói, những bức ảnh long lanh nhanh chóng được chia sẻ lên facebook với những cái like và comment khiến chủ nhân của bức ảnh càng hả hê. Những đồ ăn không hết thì bỏ thôi, có nhằm nhò gì, miễn sao hình ảnh của họ phải thật đẹp.

Nhưng nếu lúc nãy một trong số những con người này đi ngang một cái bàn khác, một đôi nam nữ ngoại quốc đang ngồi, vừa ăn vừa nói chuyện, những món ăn trên đĩa của họ cái gì cũng chỉ có một, thậm chí người này lấy món này thì người kia không lấy, để cùng ăn thử cho đỡ phí…Và nếu họ thấy được người phục vụ đến dọn chén đĩa và thức ăn dư của họ đã ngẩn ngơ tiếc như thế nào khi nghiêng mình trút hết phần thức ăn đó vào thùng rác. Giữ lại thì không được mà bỏ đi thì thật đáng tiếc làm sao. Và nếu họ nhìn thấy ở ngay phía bên ngoài kia thôi, cách cánh cửa nhà hàng này không xa những đôi bàn tay đen đúa, nhầu nhĩ cùng cái nón lá rách tả tơi đang chìa ra cầu xin con người ban phát lòng thương hại để qua cơn đói khát… thì có lẽ chăng họ đã khác.

Thực phẩm, chúng ta đều biết nó không phải cái tự trên trời rơi xuống, chúng ta phải khó nhọc mới có được nó. Vậy mà… tôi đã nhìn thấy những đĩa thức ăn được lấy một cách vô tội vạ, thoả mãn lòng tham đến cực độ, những bàn buffet sau khi thực khách đứng lên để lại hàng đống, có món lấy rồi không đụng đũa. Và tại quầy thức ăn của nhà hàng, nhà bếp chưa làm xong kịp, một vài thực khách vẫn phải đứng chờ để lấy món mình ưa thích nhưng ở phía bên kia của gian bếp, món ăn đó đang được đợi để đổ đi.

Tình người và lòng trắc ẩn

Chiếc Mẹc đỏ bóng lộn vừa phóng vọt lên đột nhiên khựng lại, kính xe nhanh chóng được hạ xuống, một thanh niên với mái tóc chải chuốt gọn gàng ló đầu ra kéo theo mùi nước hoa thoang thoảng. Những từ ngữ chợ búa tuôn ra từ miệng anh được dội xối xả vào lưng bà cụ đi xe đạp phía trước. Bà dắt theo chiếc xe đạp đã cũ chậm chạp băng qua đường một cách đầy khó nhọc trong im lặng, bản nhạc nền cho khung cảnh đang diễn ra là tiếng còi inh ỏi liên hồi được anh thanh niên tấu lên một cách đầy sôi động và thúc giục. Ngồi bên cạnh anh, cô gái trẻ sau khi ném nhanh cái nhìn về phía trước lại tiếp tục cắm đầu vào chiếc điện thoại trên tay. Bà cụ qua đường, với theo sau cái bóng già cũ kỹ, tiếng chửi rủa nghe rõ mồn một phát ra từ bên trong chiếc xế hộp.

Cái quái quỷ gì đã và đang được nhồi nhét vào đầu của những thanh niên còn trẻ với vẻ ngoài lịch thiệp thế này? Có phải thế hệ ông bà, cha mẹ họ đã được sống trong sự an yên sung sướng trên mồ hôi và nước mắt của những kẻ khác để rồi sản sinh ra họ với tư cách mục ruỗng của ngày hôm nay? Không một chút tình người.

Sự cộng hưởng đến với cả một thế hệ phải chăng là bắt nguồn từ những trang báo lá cải đang tràn ngập thế giới mạng, hay là những tin cướp, hiếp, giết nhan nhản xuất hiện của các tờ báo chính thống luôn được đưa ra tức thì để câu view thay cho những bài viết có tính chiều sâu và giáo dục nhân cách con người? Truyền thông của đất nước này phải tự trách chính mình vì đã quá dễ dãi và chính nó đang giết đi tư tưởng và bản lĩnh cũng như lòng trắc ẩn của cả một thế hệ được sinh ra yên ấm trong nền hoà bình mà cha ông họ đã dùng máu và nước mắt để xây đắp lên.

Ta đang sống trong thời đại khi mà bạn hay tôi đôi lúc phải lặng yên một cách nhục nhã, bất lực trước sự vô cảm và thiếu đi lòng trắc ẩn của mỗi con người. Chúng ta vội vã chạy theo những đồng tiền và sự lố lăng, hào nhoáng bên ngoài mà chính nó đang vô hình giết chết những cảm xúc của chính chúng ta. Tôi tự hỏi sẽ đến khi nào chúng ta mới nhận ra được bản chất thực sự của thời đại này, thời đại nơi tất cả chúng ta đang sống trong một nền văn minh để rồi đôi khi tôi chợt nhận ra cái cuộc sống này thiếu thốn tình người hơn bao giờ hết, thủa đó chiến tranh, qua lời kể của mẹ tôi, thủa đó bom rơi đạn lạc, thủa đó thiếu thốn, nhưng tình người ấm áp không bao giờ là thiếu.

Và có lẽ cuối cùng rồi thì những sự hổ thẹn cũng không hề gì nếu chúng ta cứ tiếp tục mặc nhiên coi nó là một phần tất yếu của cuộc sống. Tất cả suy nghĩ lôi tôi đến với bài viết này đều xuất phát tình cờ trong một câu chuyện phiếm, câu nói của anh chàng đánh giầy cho tôi trong quán cafe nhỏ, cùng ánh mắt của anh với sự bất lực và thoáng buồn của tuổi trẻ đã qua: “Vật giá thì đắt đỏ, nhân phẩm thì rẻ mạt.”

Tôi chạnh lòng, một sự bế tắc. Và bởi có lẽ tôi chắc chắn không thể tiếp xúc được với nhiều những con người như anh, tôi mời anh ly cafe buổi xế chiều và lúc này chúng tôi bắt đầu câu chuyện với nhau, câu chuyện về những nỗi hổ thẹn của một nền văn minh. Nhưng dù câu chuyện có đi đến đâu, tôi và anh vẫn luôn tin con người thì ở đâu cũng đẹp, chỉ là ta vẫn chưa nhìn ra hoặc chưa chịu nhìn ra cái đẹp đó mà thôi.

 

Nguyễn Trần Chung

Comments

44 comments on “Nỗi hổ thẹn của một nền văn minh”
  1. fantomas_1314 says:

    Một bài viết phác thảo vài nét thuộc mảng tối của bức tranh mang tên cuộc đời.
    Không khó để nhận nhận dạng sự hổ thẹn ấy bằng nét, bằng hình trong cuộc sống hằng ngày. Cái khó là làm sao tiếng chuông nhân cách được gióng lên, thật rõ thật vang trong tâm thức, bản ngã con người, nơi mà có lẽ lớp bụi trần trụi mang tên “vật chất” cần được làm vơi đi, nhạt đi
    Cảm ơn anh Chung.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Thế giới này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp mà chúng ta chưa có dịp khám phá và trải nghiệm. Tôi biết có vị phu nhân của một bộ trưởng Việt Nam đang đương quyền, bà âm thầm tham gia các hoạt động từ thiện cho những trẻ em nghèo vùng cao hoàn toàn với danh nghĩa của một con người bình thường, không máy ảnh, không phóng viên, không các bài báo. Ở đấy, tôi thấy cuộc sống không ồn ào nhưng thật đẹp. Và con người ai cũng có một trái tim.

  2. fantomas_1314 says:

    Một bài viết phác thảo vài nét thuộc mảng tối của bức tranh mang tên cuộc đời.
    Không khó để nhận nhận dạng sự hổ thẹn ấy bằng nét, bằng hình trong cuộc sống hằng ngày. Cái khó là làm sao tiếng chuông nhân cách được gióng lên, thật rõ thật vang trong tâm thức, bản ngã con người, nơi mà có lẽ lớp bụi trần trụi mang tên “vật chất” cần được làm vơi đi, nhạt đi
    Cảm ơn anh Chung.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Thế giới này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp mà chúng ta chưa có dịp khám phá và trải nghiệm. Tôi biết có vị phu nhân của một bộ trưởng Việt Nam đang đương quyền, bà âm thầm tham gia các hoạt động từ thiện cho những trẻ em nghèo vùng cao hoàn toàn với danh nghĩa của một con người bình thường, không máy ảnh, không phóng viên, không các bài báo. Ở đấy, tôi thấy cuộc sống không ồn ào nhưng thật đẹp. Và con người ai cũng có một trái tim.

  3. Đàm Đức says:

    Cảm ơn anh nhé! anh giúp em nói ra những bức xúc của mình mà em không dám nói, bởi lẽ em còn rất thấp cổ bé họng! Bất lực, quả thật, chúng ta đang bất lực.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Bạn thân mến, chúng ta được may mắn sinh ra trong một nền hoà bình. Mọi đắng cay, cực khổ, máu và nước mắt đều đã đổ xuống để cho ta được đứng vững trên đôi chân của ngày hôm nay. Không ai là thấp cổ bé họng ở đây cả, ai cũng có quyền có chính kiến riêng của mình, hãy cất tiếng nói để thấy chúng ta được tồn tại theo cách của chính chúng ta. Đừng quá bi quan bởi những con người trẻ dù gì đi nữa sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường cho những thế hệ tiếp bước đi lên cùng thời đại.

  4. Lông Vịt says:

    xã hội bất cập thì ở đâu cũng có, bạn thấy được là tốt. đừng để những điều này tác động tiêu cực đến bạn là được roài.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Cám ơn bạn vì lời khuyên.

  5. quốc anh says:

    giọng văn đay nghiếng quá có thể gây tác dụng phản cảm về sao ,chúng ta có thể thấy những bất cập mộng cách dễ dàng vì nó đang ràng ràng trước mắt . Nhưng hãy làm cho nó thành những điều đáng suy nghĩ, đừng để nó trở thành điểm nhơ mà làm hoen ố trong lòng của những người trẻ về sau. Thấy thì có lẽ ai cũng thấy và có người thấy nhiều hơn nếu người đó là người nhạy cảm. Nhưng theo mình hãy làm mình và những người xung quanh tốt đi đã , khi cũng như mình thì xã hội tự động nó sẽ tốt.
    đừng đòi hỏi quá nhiều trong khi vẫn còn nhiều người đang cố gắng làm nó trở thành tốt hơn.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Tôi luôn cố để ngòi bút của mình không để lại những ác cảm, ảnh hưởng tới cả một thế hệ còn đang non trẻ. Cám ơn bạn về lời góp ý chân thành.

  6. Đàm Đức says:

    Cảm ơn anh nhé! anh giúp em nói ra những bức xúc của mình mà em không dám nói, bởi lẽ em còn rất thấp cổ bé họng! Bất lực, quả thật, chúng ta đang bất lực.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Bạn thân mến, chúng ta được may mắn sinh ra trong một nền hoà bình. Mọi đắng cay, cực khổ, máu và nước mắt đều đã đổ xuống để cho ta được đứng vững trên đôi chân của ngày hôm nay. Không ai là thấp cổ bé họng ở đây cả, ai cũng có quyền có chính kiến riêng của mình, hãy cất tiếng nói để thấy chúng ta được tồn tại theo cách của chính chúng ta. Đừng quá bi quan bởi những con người trẻ dù gì đi nữa sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường cho những thế hệ tiếp bước đi lên cùng thời đại.

  7. Lông Vịt says:

    xã hội bất cập thì ở đâu cũng có, bạn thấy được là tốt. đừng để những điều này tác động tiêu cực đến bạn là được roài.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Cám ơn bạn vì lời khuyên.

  8. Phạm Thanh says:

    “Khi các bạn sẵn sàng xô đẩy, giẫm đạp lên những người đồng loại của mình để đạt được mục đích, để được ngấu nghiến nhai trong mồm một thứ đồ ăn miễn phí, có thể món đồ đó thật ngon, nhưng cũng có thể nó được làm từ thực phẩm quá hạn. Nhưng nào có sao, bạn không quan tâm, đơn giản bởi nó miễn phí là bạn có thể nhét tất vào mồm, nhét đầy vào sự tham lam cùng cái tôi ích kỷ mà không cần nghĩ suy”

    Đoạn này tôi thấy chưa ổn
    Là vì đâu phải ai cũng có mặt ở đó để mà chen chúc rồi tọng vô họng cái miếng sushi như bạn kể. Nói như bạn, nghĩa là bạn đang tát vào mặt chúng tôi, những người cũng đang cảm thấy nhục nhã thay cho họ, vì bạn đang đánh đồng chúng tôi với họ.
    Lên án những điểm tối thì bạn có thể. Nhưng đừng để sự tức tối trong bạn làm mờ đi cái lý trí của bạn nhé.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Có thể tôi sẽ không ngồi đây để viết những dòng này nếu không có một thế hệ thanh niên đang bị ru ngủ ngoài kia, chìm đắm vào nền hoà bình họ mặc nhiên được hưởng thụ mà quên trả lời câu hỏi: họ là ai và họ được sinh ra để làm gì ? Bài viết nào cũng thế thôi, nếu nó không đánh thức được những nguồn cơn tốt đẹp nhất nơi ngóc ngách của con người hoặc làm tỉnh ngộ những thói hư tật xấu đang xâm lấn tâm hồn họ thì nhiệm vụ của những người viết như chúng tôi khác nào chỉ là mua vui cho đời và chúng tôi sẽ tự tát vào lòng tự trọng của bản thân mình với sự dễ dãi và vô trách nhiệm của một thế hệ đi trước, vô tình đẩy những đứa em mình lầm lũi đi vào tương lai cùng những vết xe đổ trước đó.
      Tôi cũng hoàn toàn không có ý định viết bài viết này nếu không có câu nói của người đàn ông đánh giầy cho tôi trong quán cafe, như đã nói trong bài, tôi đã phải giữ mình lại để ngòi bút không đi quá xa khỏi giới hạn, thực sự có những việc tôi chứng kiến nếu đưa lên đây thì đúng là không tốt chút nào cho những con người trẻ. Và như đã nói, cái tốt vẫn luôn tồn tại đấy thôi.

      Cám ơn bạn vì những góp ý chân thành.

      1. Cường Cườ says:

        Nếu viết đúng thực tế thì sẽ chả có bao giờ có những bài viết về những điểm sai cả ? Vì khi ta nói đến điểm sai , tất là ta nói đến điểm chung sai của nhiều người và những người làm đúng lái dấy lên cái tôi của mình …

  9. quốc anh says:

    giọng văn đay nghiếng quá có thể gây tác dụng phản cảm về sao ,chúng ta có thể thấy những bất cập mộng cách dễ dàng vì nó đang ràng ràng trước mắt . Nhưng hãy làm cho nó thành những điều đáng suy nghĩ, đừng để nó trở thành điểm nhơ mà làm hoen ố trong lòng của những người trẻ về sau. Thấy thì có lẽ ai cũng thấy và có người thấy nhiều hơn nếu người đó là người nhạy cảm. Nhưng theo mình hãy làm mình và những người xung quanh tốt đi đã , khi cũng như mình thì xã hội tự động nó sẽ tốt.
    đừng đòi hỏi quá nhiều trong khi vẫn còn nhiều người đang cố gắng làm nó trở thành tốt hơn.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Tôi luôn cố để ngòi bút của mình không để lại những ác cảm, ảnh hưởng tới cả một thế hệ còn đang non trẻ. Cám ơn bạn về lời góp ý chân thành.

  10. Phạm Thanh says:

    “Khi các bạn sẵn sàng xô đẩy, giẫm đạp lên những người đồng loại của mình để đạt được mục đích, để được ngấu nghiến nhai trong mồm một thứ đồ ăn miễn phí, có thể món đồ đó thật ngon, nhưng cũng có thể nó được làm từ thực phẩm quá hạn. Nhưng nào có sao, bạn không quan tâm, đơn giản bởi nó miễn phí là bạn có thể nhét tất vào mồm, nhét đầy vào sự tham lam cùng cái tôi ích kỷ mà không cần nghĩ suy”

    Đoạn này tôi thấy chưa ổn
    Là vì đâu phải ai cũng có mặt ở đó để mà chen chúc rồi tọng vô họng cái miếng sushi như bạn kể. Nói như bạn, nghĩa là bạn đang tát vào mặt chúng tôi, những người cũng đang cảm thấy nhục nhã thay cho họ, vì bạn đang đánh đồng chúng tôi với họ.
    Lên án những điểm tối thì bạn có thể. Nhưng đừng để sự tức tối trong bạn làm mờ đi cái lý trí của bạn nhé.

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Có thể tôi sẽ không ngồi đây để viết những dòng này nếu không có một thế hệ thanh niên đang bị ru ngủ ngoài kia, chìm đắm vào nền hoà bình họ mặc nhiên được hưởng thụ mà quên trả lời câu hỏi: họ là ai và họ được sinh ra để làm gì ? Bài viết nào cũng thế thôi, nếu nó không đánh thức được những nguồn cơn tốt đẹp nhất nơi ngóc ngách của con người hoặc làm tỉnh ngộ những thói hư tật xấu đang xâm lấn tâm hồn họ thì nhiệm vụ của những người viết như chúng tôi khác nào chỉ là mua vui cho đời và chúng tôi sẽ tự tát vào lòng tự trọng của bản thân mình với sự dễ dãi và vô trách nhiệm của một thế hệ đi trước, vô tình đẩy những đứa em mình lầm lũi đi vào tương lai cùng những vết xe đổ trước đó.
      Tôi cũng hoàn toàn không có ý định viết bài viết này nếu không có câu nói của người đàn ông đánh giầy cho tôi trong quán cafe, như đã nói trong bài, tôi đã phải giữ mình lại để ngòi bút không đi quá xa khỏi giới hạn, thực sự có những việc tôi chứng kiến nếu đưa lên đây thì đúng là không tốt chút nào cho những con người trẻ. Và như đã nói, cái tốt vẫn luôn tồn tại đấy thôi.

      Cám ơn bạn vì những góp ý chân thành.

      1. Cường Cường says:

        Nếu viết đúng thực tế thì sẽ chả có bao giờ có những bài viết về những điểm sai cả ? Vì khi ta nói đến điểm sai , tất là ta nói đến điểm chung sai của nhiều người và những người làm đúng lái dấy lên cái tôi của mình …

  11. Giang Quý Phi says:

    Cảm ơn tác giả, bài viết rất hay, mình cũng có nhiều trải nhiệm tương tự nên rất đồng cảm với cách nhìn nhận của bạn. Mình đã từng chứng kiến những người nước ngoài dừng xe lúc đèn đỏ đã phải lắc đầu liên tục khi tận mắt nhìn một vài người VN vô ý thức vẫn cố tình vượt, rồi sau đó là cả 1 bầy đàn bắt chước vượt theo. Đặc biệt 1 lần, khi tắc đường 1 chiếc ô tô con muốn giành đường đi đã tít còi liên tục để giục giã những người đi xe máy phía trước, thậm chí người trong ô tô còn kéo kính xuống, thò đầu ra để yêu cầu những người đi xe máy nhường đường cho họ (chắc họ nghĩ họ giàu đi ô tô, họ có quyền), bất bình 1 anh tây balo đột nhiên hét lớn lên về phía những kẻ hợm hĩnh kia 2 tiếng “Im đi”, khiến cho cả đường sững sờ. Hay 1 lần lượn đường với 1 người bạn nước ngoài, đi qua Starbucks Bà Triệu, mình hỏi ý bạn có muốn vào làm cốc cà phê hay không thì nhận được tràng cười kèm câu “Starbucks chỉ dành cho những người Vn vào mua 1 cốc cà phê để check in FB thôi”. Đấy giờ dân ta méo mó đến kì lạ

    1. Sản phẩm của thời kì quá độ bạn ạ. Khi mà sức mạnh văn hóa của chúng ta còn yếu thì người dân thường có xu hướng tìm tới mấy thứ ngoại lai hấp dẫn hơn

  12. Hoàng Mạnh Hưn says:

    bác suy nghĩ giống em thật ^^. nhiều lúc suy nghĩ của mình về vấn đề này cũng hơi tiêu cực 1 chút nhưng thực sự khá là nhiều bất cập trong xã hội. cũng không phải là mình đòi hỏi quá nhiều ở xã hội mà như nhận ra mình thấy nó trên 1 sự khách quan nào đó. tuy vậy nói đi thì cũng nói lại cái j có xấu cũng có tốt ^^. sao bác không thử viết 1 bài về những hình ảnh con người mà thực sự tốt, con người mà mong muốn thay đổi đc cái hiện thực ấy :3
    bài viết rất hay… chúc bác thành công hơn nữa

  13. Giang Quý Phi says:

    Cảm ơn tác giả, bài viết rất hay, mình cũng có nhiều trải nhiệm tương tự nên rất đồng cảm với cách nhìn nhận của bạn. Mình đã từng chứng kiến những người nước ngoài dừng xe lúc đèn đỏ đã phải lắc đầu liên tục khi tận mắt nhìn một vài người VN vô ý thức vẫn cố tình vượt, rồi sau đó là cả 1 bầy đàn bắt chước vượt theo. Đặc biệt 1 lần, khi tắc đường 1 chiếc ô tô con muốn giành đường đi đã tít còi liên tục để giục giã những người đi xe máy phía trước, thậm chí người trong ô tô còn kéo kính xuống, thò đầu ra để yêu cầu những người đi xe máy nhường đường cho họ (chắc họ nghĩ họ giàu đi ô tô, họ có quyền), bất bình 1 anh tây balo đột nhiên hét lớn lên về phía những kẻ hợm hĩnh kia 2 tiếng “Im đi”, khiến cho cả đường sững sờ. Hay 1 lần lượn đường với 1 người bạn nước ngoài, đi qua Starbucks Bà Triệu, mình hỏi ý bạn có muốn vào làm cốc cà phê hay không thì nhận được tràng cười kèm câu “Starbucks chỉ dành cho những người Vn vào mua 1 cốc cà phê để check in FB thôi”. Đấy giờ dân ta méo mó đến kì lạ

    1. Sản phẩm của thời kì quá độ bạn ạ. Khi mà sức mạnh văn hóa của chúng ta còn yếu thì người dân thường có xu hướng tìm tới mấy thứ ngoại lai hấp dẫn hơn

  14. Hoàng Mạnh Hưng says:

    bác suy nghĩ giống em thật ^^. nhiều lúc suy nghĩ của mình về vấn đề này cũng hơi tiêu cực 1 chút nhưng thực sự khá là nhiều bất cập trong xã hội. cũng không phải là mình đòi hỏi quá nhiều ở xã hội mà như nhận ra mình thấy nó trên 1 sự khách quan nào đó. tuy vậy nói đi thì cũng nói lại cái j có xấu cũng có tốt ^^. sao bác không thử viết 1 bài về những hình ảnh con người mà thực sự tốt, con người mà mong muốn thay đổi đc cái hiện thực ấy :3
    bài viết rất hay… chúc bác thành công hơn nữa

  15. Triết says:

    Thật sự rất thiếu những bài viết có chiều sâu giữa muôn vàn tin tức giật gân, vô thưởng vô phạt! Cám ơn tác giả! Bài viết của tác giả như Ngọc trong Đá!

  16. Triết says:

    Thật sự rất thiếu những bài viết có chiều sâu giữa muôn vàn tin tức giật gân, vô thưởng vô phạt! Cám ơn tác giả! Bài viết của tác giả như Ngọc trong Đá!

  17. tử lan says:

    Bạn đã thành công trong cuộc sống chưa? Xin nói rằng tôi ko có những Đức tính như bạn nói,nhưng tôi cảm thấy mình cổ hủ ,bạn sống trong đó mà không thích nghi với nó thì hãy qua mĩ mà sống ,ngồi đó mà trách cái ao

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Thành công là thứ tôi nghĩ chẳng bao giờ có định nghĩa chính xác được. Nhưng nếu bạn bảo tôi thích nghi với những thứ lố lăng mà một thế hệ không có định hướng đang học đòi và theo đuổi thì tôi thà chết còn hơn. Tôi nào dám trách cứ ai, bạn cũng có chính kiến của riêng mình, tôi chỉ viết lên những suy nghĩ của cá nhân mình.
      Cám ơn bạn về lời góp ý.

  18. tử lan says:

    Bạn đã thành công trong cuộc sống chưa? Xin nói rằng tôi ko có những Đức tính như bạn nói,nhưng tôi cảm thấy mình cổ hủ ,bạn sống trong đó mà không thích nghi với nó thì hãy qua mĩ mà sống ,ngồi đó mà trách cái ao

    1. Nguyễn Trần Chung says:

      Thành công là thứ tôi nghĩ chẳng bao giờ có định nghĩa chính xác được. Nhưng nếu bạn bảo tôi thích nghi với những thứ lố lăng mà một thế hệ không có định hướng đang học đòi và theo đuổi thì tôi thà chết còn hơn. Tôi nào dám trách cứ ai, bạn cũng có chính kiến của riêng mình, tôi chỉ viết lên những suy nghĩ của cá nhân mình.
      Cám ơn bạn về lời góp ý.

  19. xuân thu says:

    Lâu lắm rồi …. Tôi vui mừng khi có những người suy tư vì đất nước như bạn..tuy chưa có nguyên nhân, nhưng sự thay đổi cuối cùng cũng đến, nhanh thôi,…

  20. xuân thu says:

    Lâu lắm rồi …. Tôi vui mừng khi có những người suy tư vì đất nước như bạn..tuy chưa có nguyên nhân, nhưng sự thay đổi cuối cùng cũng đến, nhanh thôi,…

  21. Nguyệt Đòa says:

    Viết hay lắm. Bây giờ hiếm thấy một bài viết hùng hồn và câu từ sắc sảo thế này. Tôi không tin bài viết này của thế hệ 9x. Tôi đoán bạn ít nhất tuổi đã 3x và có thể hơn thế nữa. Bài viết hay lắm. Nó đã nói giúp nhiều điều tôi thấy và cũng bực bội không thể tả. Chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm và nhủ thầm: Còn hy vọng gì từ một thế hệ như thế này?

    Nhưng suy cho cùng thì tôi không trách họ. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chúng chỉ là những đứa trẻ bất hạnh, vô phúc bị in vào tờ giấy trắng bằng những vết bụi bẩn cho đến cuối đời. Khi một xã hội cái ác lấn lướt cái thiện, cái xấu xí nhiễu nhương thì trách ai đây? Chắc bạn cũng đã hiểu? Đương nhiên không phải là những đứa trẻ non nớt này.

    Một mẫu truyện “vui”. Ai đó xúi một thằng bé đứng trên cây tè xuống đầu một ông quan văn. Lính tùy tùng định lôi thằng nhỏ ra chém. Ông quan giận tím mặt nhưng giơ tay ngăn lại và nhoẻn miệng “cười hiền” với cậu bé: “Này con. Con làm tốt lắm! Con tè khỏe lắm. Ta thưởng cho con tiền nè! 5 ngày nữa có một ông quan cũng qua đây. Còn cứ làm lại nhé! Tè khỏe vào và con sẽ được thưởng nhiều hơn nữa.” Ông quan kế tiếp là ông quan võ và bạn cũng hiểu ông ấy khó có thể kiềm chế được với lưỡi đao trong tay mình.

    Lại một truyện nữa: Một tử tù được phép có 1 thỉnh cầu trước khi bị hành quyết. Cậu ta xin gặp mẹ. Khi người mẹ vào thì cậu ta… giáng cho bà một bạt tai tóe lửa. Mọi người đều căm phẫn thấy người này rõ ràng đáng chết vì đến phút này mà còn đối xử với mẹ như thế. Nhưng sau đó nghe cậu ta thét lên rằng: “Tại bà mà tôi ra nông nỗi này. Lúc tôi còn bé làm sai chuyện nhỏ, ăn trộm… bà không la rầy. Lớn lên tôi đánh người cướp của bà cũng không can. Cho nên tôi không biết đâu là phải trái và cứ trượt dài mới ra nông nỗi này!”

    Bây giờ chẳng những nhiều người lớn không dạy mà còn làm gương xấu cho trẻ nhỏ. Mà xin lỗi, có khi tội nghiệp cho người lớn vì bản thân họ cũng không may mắn hơn đứa con. Một người được giáo dục tốt sẽ ngượng miệng khi chửi thề. Hỏi thử một đứa bé bụi đời có ngượng miệng và biết xấu hay không? Giáo dục thì từ đâu ra? Và còn nhiều thứ khác nữa. Môi trường này từ đâu ra? Hãy trách từ nơi khởi nguồn của sự xấu xa… Bởi vậy những con người quanh bạn có khi chỉ là nạn nhân mà thôi. Kẻ xấu thì hoành hành còn người tốt thì ít ỏi, yếu ớt và còn không bảo vệ được chính mình và gia đình mình!

    Nhưng tôi có chút suy nghĩ khác với bạn ở đoạn xếp hàng rồng rắn để mua hàng. Đương nhiên trong đó cũng không có tôi nhưng tôi không nghĩ điều đó có gì hại. Chuyện giẫm đạp nhau để giành miếng ăn miễn phí thì đúng là đáng hổ thẹn. Nhưng nếu họ xếp hàng để được thưởng thức cái họ thích thì tôi nghĩ không đáng chê trách. Vì họ không hại ai, không làm gì xấu.

    Tôi và bạn có thể không thể làm thế. Tôi và bạn cảm thấy không đáng để chầu lụy cho những thứ tầm thường. Nhưng hãy để họ được thỏa thích. Hãy để họ vui vẻ và đối với họ chúng ta đã quá quan trọng vấn đề. Với họ, không nên gắn danh dự hay những điều nghiêm trọng vào những trò vui bình thường. Có lẽ tôi và bạn nên cởi mở 1 chút để cùng cười với những người đang tìm chút vui vẻ mà không hại gì đến ai.

  22. Nguyệt Đòa says:

    Viết hay lắm. Bây giờ hiếm thấy một bài viết hùng hồn và câu từ sắc sảo thế này. Tôi không tin bài viết này của thế hệ 9x. Tôi đoán bạn ít nhất tuổi đã 3x và có thể hơn thế nữa. Bài viết hay lắm. Nó đã nói giúp nhiều điều tôi thấy và cũng bực bội không thể tả. Chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm và nhủ thầm: Còn hy vọng gì từ một thế hệ như thế này?

    Nhưng suy cho cùng thì tôi không trách họ. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chúng chỉ là những đứa trẻ bất hạnh, vô phúc bị in vào tờ giấy trắng bằng những vết bụi bẩn cho đến cuối đời. Khi một xã hội cái ác lấn lướt cái thiện, cái xấu xí nhiễu nhương thì trách ai đây? Chắc bạn cũng đã hiểu? Đương nhiên không phải là những đứa trẻ non nớt này.

    Một mẫu truyện “vui”. Ai đó xúi một thằng bé đứng trên cây tè xuống đầu một ông quan văn. Lính tùy tùng định lôi thằng nhỏ ra chém. Ông quan giận tím mặt nhưng giơ tay ngăn lại và nhoẻn miệng “cười hiền” với cậu bé: “Này con. Con làm tốt lắm! Con tè khỏe lắm. Ta thưởng cho con tiền nè! 5 ngày nữa có một ông quan cũng qua đây. Còn cứ làm lại nhé! Tè khỏe vào và con sẽ được thưởng nhiều hơn nữa.” Ông quan kế tiếp là ông quan võ và bạn cũng hiểu ông ấy khó có thể kiềm chế được với lưỡi đao trong tay mình.

    Lại một truyện nữa: Một tử tù được phép có 1 thỉnh cầu trước khi bị hành quyết. Cậu ta xin gặp mẹ. Khi người mẹ vào thì cậu ta… giáng cho bà một bạt tai tóe lửa. Mọi người đều căm phẫn thấy người này rõ ràng đáng chết vì đến phút này mà còn đối xử với mẹ như thế. Nhưng sau đó nghe cậu ta thét lên rằng: “Tại bà mà tôi ra nông nỗi này. Lúc tôi còn bé làm sai chuyện nhỏ, ăn trộm… bà không la rầy. Lớn lên tôi đánh người cướp của bà cũng không can. Cho nên tôi không biết đâu là phải trái và cứ trượt dài mới ra nông nỗi này!”

    Bây giờ chẳng những nhiều người lớn không dạy mà còn làm gương xấu cho trẻ nhỏ. Mà xin lỗi, có khi tội nghiệp cho người lớn vì bản thân họ cũng không may mắn hơn đứa con. Một người được giáo dục tốt sẽ ngượng miệng khi chửi thề. Hỏi thử một đứa bé bụi đời có ngượng miệng và biết xấu hay không? Giáo dục thì từ đâu ra? Và còn nhiều thứ khác nữa. Môi trường này từ đâu ra? Hãy trách từ nơi khởi nguồn của sự xấu xa… Bởi vậy những con người quanh bạn có khi chỉ là nạn nhân mà thôi. Kẻ xấu thì hoành hành còn người tốt thì ít ỏi, yếu ớt và còn không bảo vệ được chính mình và gia đình mình!

    Nhưng tôi có chút suy nghĩ khác với bạn ở đoạn xếp hàng rồng rắn để mua hàng. Đương nhiên trong đó cũng không có tôi nhưng tôi không nghĩ điều đó có gì hại. Chuyện giẫm đạp nhau để giành miếng ăn miễn phí thì đúng là đáng hổ thẹn. Nhưng nếu họ xếp hàng để được thưởng thức cái họ thích thì tôi nghĩ không đáng chê trách. Vì họ không hại ai, không làm gì xấu.

    Tôi và bạn có thể không thể làm thế. Tôi và bạn cảm thấy không đáng để chầu lụy cho những thứ tầm thường. Nhưng hãy để họ được thỏa thích. Hãy để họ vui vẻ và đối với họ chúng ta đã quá quan trọng vấn đề. Với họ, không nên gắn danh dự hay những điều nghiêm trọng vào những trò vui bình thường. Có lẽ tôi và bạn nên cởi mở 1 chút để cùng cười với những người đang tìm chút vui vẻ mà không hại gì đến ai.

  23. Nguyen Diem Dien Xuan says:

    Bạn đã “gằn mình lại để sự giận dữ không biến thành những bài viết đầy cực đoan” mà giọng điệu vẫn còn đay nghiến như vậy thì ko biết khi ko “gằn mình” thì sẽ thế nào nhỉ.Mình đồng ý với bạn đúng là xã hội này còn rất nhiều bất cập nhưng với một bài viết mang tính tiêu cực như vậy thì mình nghĩ sẽ ko giúp ích đc nhiều cho người đọc ,đặc biệt là giới trẻ hiện nay đâu.

    Sao bạn ko thử nhìn mọi thứ theo chiều hướng lạc quan hơn.Chẳng hạn như thay vì cứ ngồi trách móc,phê phán những người xếp hàng để mua 1 ly cà phê Starbucks, 1 suất Mc’Donald thì sao bạn ko nghĩ cách tại sao nước ngoài lại có thể xây dựng 1 thương hiệu tầm quốc tế như vậy còn Việt Nam thì ko.Hoặc thay vì mỉa mai những người up hình lên fb là khoe mẽ thì sao bạn ko nghĩ con người cũng có nhu cầu chia sẻ và coi như đó là 1 cách họ chia sẻ niềm vui với mọi người…
    Đôi khi với cách suy nghĩ tích cực,lạc quan về một vấn đề nào đó trong cuộc sống sẽ đem lại hiệu quả nhiều hơn cho bạn và giới trẻ hiện nay (như mong muốn của bạn) hơn là cứ phê phán,cay nghiến như bài viết ở trên.Mình cũng là một người trẻ và sau khi đọc bài viết của bạn,mình cảm thấy tiêu cực u uất hẳn nên mới viết những dòng này.
    Hi vọng đọc đc nhiều bài viết hay và lạc quan hơn từ bạn.
    Thân!

  24. Nguyen Diem Dien Xuan says:

    Bạn đã “gằn mình lại để sự giận dữ không biến thành những bài viết đầy cực đoan” mà giọng điệu vẫn còn đay nghiến như vậy thì ko biết khi ko “gằn mình” thì sẽ thế nào nhỉ.Mình đồng ý với bạn đúng là xã hội này còn rất nhiều bất cập nhưng với một bài viết mang tính tiêu cực như vậy thì mình nghĩ sẽ ko giúp ích đc nhiều cho người đọc ,đặc biệt là giới trẻ hiện nay đâu.

    Sao bạn ko thử nhìn mọi thứ theo chiều hướng lạc quan hơn.Chẳng hạn như thay vì cứ ngồi trách móc,phê phán những người xếp hàng để mua 1 ly cà phê Starbucks, 1 suất Mc’Donald thì sao bạn ko nghĩ cách tại sao nước ngoài lại có thể xây dựng 1 thương hiệu tầm quốc tế như vậy còn Việt Nam thì ko.Hoặc thay vì mỉa mai những người up hình lên fb là khoe mẽ thì sao bạn ko nghĩ con người cũng có nhu cầu chia sẻ và coi như đó là 1 cách họ chia sẻ niềm vui với mọi người…
    Đôi khi với cách suy nghĩ tích cực,lạc quan về một vấn đề nào đó trong cuộc sống sẽ đem lại hiệu quả nhiều hơn cho bạn và giới trẻ hiện nay (như mong muốn của bạn) hơn là cứ phê phán,cay nghiến như bài viết ở trên.Mình cũng là một người trẻ và sau khi đọc bài viết của bạn,mình cảm thấy tiêu cực u uất hẳn nên mới viết những dòng này.
    Hi vọng đọc đc nhiều bài viết hay và lạc quan hơn từ bạn.
    Thân!

  25. hòa says:

    mình cảm ơn bạn, bạn viết đúng sự thật, không bẻ cong ngòi bút như một vài tác giả ở Triết Học Đường Phố, có thể đây là thời kì mà chúng ta gọi là hỗn loạn và giao thoa, và rất nhiều nhà giàu mới nổi coi trời bằng vung,là thời kì mà pháp luật hỗn loạn, đó còn là những con người coi tiền hơn mạng sống của người khác, họ giống như một anh nông dân tự dưng giàu, khoe ra tất cả những gì mình có, chỉ mong xã hội sẽ dân thay đổi, những người trẻ chúng ta dần sẽ khác,

  26. hòa says:

    mình cảm ơn bạn, bạn viết đúng sự thật, không bẻ cong ngòi bút như một vài tác giả ở Triết Học Đường Phố, có thể đây là thời kì mà chúng ta gọi là hỗn loạn và giao thoa, và rất nhiều nhà giàu mới nổi coi trời bằng vung,là thời kì mà pháp luật hỗn loạn, đó còn là những con người coi tiền hơn mạng sống của người khác, họ giống như một anh nông dân tự dưng giàu, khoe ra tất cả những gì mình có, chỉ mong xã hội sẽ dân thay đổi, những người trẻ chúng ta dần sẽ khác,

  27. Long says:

    Rất hay, thanks

  28. Long says:

    Rất hay, thanks

Bình luận