“Không bỏ đại học mới là ngu!”

Featured Image: Wikipedia Commons

 

Lâu lắm mới có cơ hội ngồi tán chuyện phiếm với một người anh lớn hơn mình 7 tuổi mà tôi rất ngưỡng mộ thời còn học tiểu học. Thời đó tôi là một cậu bé mới hơn 10 tuổi, vô cùng ngưỡng mộ anh vì anh học siêu giỏi, giải nhì Toán quốc gia và được tuyển thẳng vào đại học. Anh tốt nghiệp cử nhân, học lên thạc sĩ và có một công việc ổn định.

Sau rất nhiều chuyện trên trời dưới đất thì anh lại quay lại câu chuyện của tôi. Câu chuyện của một sinh viên năm đầu dám bỏ học để làm những việc điên rồ. Tôi hơi ngại nói với anh rằng chẳng qua đó cũng chỉ là một quyết định do nhân duyên thì nhiều hơn là chủ động. Anh bỗng nói một câu mà tôi chưa bao giờ nghe ai nói với tôi trước đó:

– Anh thấy với tính cách của chú, không bỏ đại học mới là ngu!

Tôi đã nghe rất nhiều lời tiếc nuối, nhiều lời trách móc, nhiều thái độ không hiểu và xa lạ của những người biết về câu chuyện bỏ học đại học của tôi, từ gia đình, người thân, bạn bè, anh chị em trong nhà. Đây là lần đầu tiên tôi nghe một câu như thế từ một người coi trọng chuyện học hành và phấn đấu cả đời mình vì nó. Điều ngớ ngẩn nhất đó là: Tôi tự thấy đó là câu nói đúng nhất đối với tôi mà chính tôi cũng chẳng thể nghĩ ra!

Bây giờ tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện bỏ học của tôi. Qua câu chuyện này tôi không có ý khuyến khích bạn bỏ đại học để theo đuổi những ước mơ viển vông nào đó, như bước lên đỉnh giàu có tựa Bầu Đức! Đừng bao giờ nghe truyền thông ca tụng câu chuyện không bằng cấp của mấy tỷ phú như Bill Gates, Steve Jobs, Michael Dell, Lý Gia Thành… Kể cả câu chuyện của tôi, bạn cũng chỉ nên xem như một ví dụ nho nhỏ về sự tự do chọn lựa con đường của mình, và chỉ thế thôi.

Ngày đầu tiên tôi bước vào lớp Một, cô giáo hỏi ba tôi:

– Xin lỗi anh chứ cháu ở lại lớp năm thứ mấy rồi ạ?

Ba tôi chưng hửng:

– Cháu nó mới từ lớp mẫu giáo lên mà cô!

Tôi nghe đoạn đối thoại đó và cảm thấy rất khó chịu, tôi không hiểu tại sao cô giáo lại hỏi ba tôi điều ngớ ngẩn như thế. Nhưng sau đó lời giải thích của cô giáo làm tôi suýt bật cười:

– Bởi vì cháu to lớn quá nên tôi cứ tưởng…!

Đó chính là nguyên nhân mà trong tất cả mọi hoạt động cần phải xếp hàng thời đi học, tôi đều phải đứng ở cuối hàng. Nhưng bảng điểm của tôi thì luôn luôn ở top 1, tôi cũng không hiểu có phải do mình cứ phải bị đứng ở cuối hàng nên tôi đã cố gắng để được đứng ở hàng đầu trong một bảng xếp hạng khác. Tôi chỉ biết rằng thành tích học tập suốt 12 năm của tôi là một kết quả rất ấn tượng, rất làm hài lòng cha mẹ, thầy cô, người thân, kể cả hàng xóm, và kể cả chính tôi cũng cảm thấy hãnh diện.

Cũng chính vì bảng thành tích đó, tôi có quyền có một ước mơ “lớn”! Năm học lớp 11, khi đã bắt đầu thoáng thấy thế giới của tiền bạc thì trong tôi nảy nở một ước mơ, ước mơ mà khi được chia sẻ với cô bạn gái đầu tiên thì tôi cảm thấy rất xấu hổ khi cô ấy không nhịn được phải bật cười. Ước mơ ngắn gọn như thế này:

Kiếm được 1 tỷ đồng năm 25 tuổi!

Dù sao đó cũng là ước mơ chính đáng, trở nên thầm kín mà tôi sẽ quyết tâm theo đuổi. Con đường duy nhất mà tôi biết lúc ấy để thực hiện ước mơ là: HỌC! Tôi đã hoàn thành 12 năm học với kết quả ngoạn mục, tôi nghĩ rằng để học giỏi như thế tôi đã chịu sự tác động to lớn từ ước mơ làm giàu cháy bỏng. Học giỏi nhất trường, thi Olympia, đỗ 3 trường đại học, Á khoa đại học Kinh tế là những thành tích cuối cùng của tôi trên con đường học vấn trước khi tôi từ bỏ nó.

Tôi sẽ nói rõ vì sao tôi bỏ học. Tôi là một người có logic, học giỏi các môn tự nhiên nên hẳn tôi chẳng khó khăn gì để liên kết các sự kiện sau đây và đưa ra quyết định: Bỏ đại học.

Năm đầu tiên ở giảng đường đại học, mọi thứ vẫn còn là màu hồng. Tôi vẫn như bao sinh viên khác: ở kí túc xá, ăn cơm tháng, nỗ lực học hành và mơ về tương lai tươi sáng. Nhưng liệu đó có phải là ảo tưởng? Những việc làm đó có phải là những hành động thực tế và thực dụng để thực hiện ước mơ cụ thể của mỗi cá nhân? Hai câu hỏi đó sẽ không xuất hiện trong đầu tôi nếu tôi không đi thăm những người anh, người chị lớn hơn tôi 7 tuổi.

Tại sao lại là 7 tuổi? Bởi vì năm tôi học lớp 5 còn các anh chị ấy học lớp 12 chúng tôi tập hợp lại cùng nhau trong khu nội trú của Sở Giáo dục Đào tạo để học bồi dưỡng thi học sinh giỏi Quốc gia. Sau khi thi xong thì tôi ít gặp lại nhưng vẫn giữ liên lạc vì tôi rất quý họ. Sau bao năm dài sự hình dung của tôi dành cho họ luôn đẹp đến ngỡ ngàng : những sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, làm những công việc xuất sắc và có thu nhập xuất sắc, giàu có. Trong sự hình dung đó có cả hình ảnh chính tôi, sau một vài năm nữa tôi sẽ ở trong thế giới đẹp đẽ đó.

Sau khi ổn định ở ký túc xá, tôi rất phấn khích liên hệ với từng người trong số họ. Lúc đó họ đã tốt nghiệp đại học khoảng 3 năm, hẳn cuộc sống đã rất tốt. Tôi đạp xe từ Thủ Đức vào trung tâm Sài Gòn, tìm địa chỉ từng người một.

Hãy nhớ giúp tôi: Tôi muốn có 1 tỷ đồng năm 25 tuổi. Và họ đang ở tuổi 25!

Tôi đến thăm từng người một. Sau khi thăm người thứ nhất, tôi cảm thấy khó hiểu. Anh ở trong căn nhà trọ tồi tàn, hay hút thuốc, uống rượu và dự định học tiếp lên cao hơn. Sau khi thăm đến người cuối cùng trong danh sách, tôi hoàn toàn sụp đổ! Họ đều ở trong những căn phòng trọ nhỏ, đa số đều có việc làm nhưng đều than vãn về lương. Trong mắt họ dường như tương lai chỉ là màu xám!

Trước chuyên đi thăm tôi phấn khích bao nhiêu thì khi về tôi tuyệt vọng bấy nhiêu. Những người anh người chị đi trước tôi, học giỏi hơn tôi, thông minh hơn tôi mà lại có cuộc sống như thế sao? Có điều gì đó rất sai lầm đang tồn tại. Logic duy nhất lúc đó xuất hiện trong đầu tôi là: Nếu tôi làm giống họ, đi con đường họ đã từng đi thì năm 25 tuổi tôi cũng sẽ giống họ! Đó là điều khủng khiếp nhất mà tôi không muốn hình dung tới một mảy may nào.

Tôi trở về ký túc xá, mọi thứ vẫn diễn ra như mọi khi nhưng nhận thức của tôi đã hoàn toàn thay đổi. Tôi biết chắc chắn một điều: Nếu tôi học tiếp dù giỏi cách mấy cũng không thể nào chạm tới được một phần nhỏ trong ước mơ của mình khi tôi 25 tuổi.

Đi con đường khác?

Tôi lục lọi gần như nát cả thư viện ở trường đại học chỉ để tìm những cuốn sách nói về thành công và giàu có. Ở thư viện năm 1999 không có nhiều sách lắm nói về những điều tôi đang tìm kiếm. Tôi đạp xe đạp ngày qua ngày tiếp tục lục lọi hầu hết các nhà sách ở nội thành TP.HCM. Khi đọc những quyển sách nói về thành công, một thế giới khác bắt đầu mở ra. Tôi bắt đầu biết tới Bill Gates, quả thật ông ấy là một cảm hứng to lớn cho tôi. Nhưng chưa đủ, vì ông ấy ở bên Mỹ còn tôi ở một đất nước hoàn toàn khác. Tôi nghiên cứu sách vở, nhìn những người giàu có ở Sài Gòn thời đó, nhìn những người kiếm được nhiều tiền ở Việt Nam lúc đó. Tôi tiếp xúc với họ, tôi cố gắng hết sức để hiểu việc họ làm. Dường như những gì họ làm hoàn toàn trái ngược với cách làm của các anh chị mà tôi biết, trái ngược với bạn bè tôi, trái ngược với cả chính cách mà tôi đang làm.

Tôi bắt đầu phát hiện ra một thế giới hoàn toàn khác thế giới mà tôi từng thuộc về, một thế giới mà ở đó có sự tự do, có sự thịnh vượng, có sự đột phá, có sự sáng tạo, có sự tự giác, có tinh thần trách nhiệm bởi vì không ai bảo bạn phải làm gì cả. Đó là thế giới của những người chủ. Những người tự chịu trách nhiệm cho chính cuộc đời mình. Những người tự trả lương cho mình. Tự quyết định lấy thu nhập của mình. Tự quyết định sẽ làm gì để tồn tại và thành công. Tự quyết định sẽ thuê ai, trả lương cho họ bao nhiêu và đòi hỏi họ làm những gì cho mình. Tự quyết định sẽ sống trong ngôi nhà thế nào, đi xe hiệu gì, ăn những món gì ở nhà hàng nào, đi du lịch ở đâu, giao thiệp với ai và làm tất cả những gì mình thích. Tôi thì khác hơn một chút, sau khi đã nhìn thấu một phần nào thế giới kinh doanh, tôi bắt đầu thay đổi ước mơ. Chỉ ước mơ giàu có thì quá nhỏ bé, ước mơ làm một cái gì đó thật sự ý nghĩa cho đời mình, đó mới chính là ước mơ không bao giờ có thể mất đi.

Đầu năm thứ 2 của đời sinh viên, tôi quyết định tự mình rời khỏi giảng đường và bước ra đường. Quyết định đó, tôi biết sẽ gây sốc sâu sắc trên diện rộng. Gia đình sốc, người thân sốc, bạn bè sốc, thầy cô sốc, ai cũng sốc chỉ có tôi là không hề sốc chút nào.

Tôi bắt đầu được sống cuộc đời của mình. Vấn đề ở đây không phải là chuyện thành công, giàu có, nổi danh hay sẽ thất bại, nghèo túng và lọt thõm đâu đó trong đám đông mà là tôi chọn con đường phù hợp với ước mơ của mình, với tính cách của mình. Tất nhiên quyết định đó trong nhiều năm vẫn bị mọi người phản đối như cách họ vẫn thường làm với những hành động khác lạ. Nhưng bằng cách này hay cách khác tôi vẫn kiên trì cách sống của mình.

Tôi đã không đạt được ước mơ về tài chính của mình năm 25 tuổi, trễ hơn một chút nhưng tôi hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình. Tôi mua ngôi nhà đầu tiên ở Sài Gòn năm 26 tuổi, mua chiếc xe hơi đầu tiên cũng năm 26 tuổi và quan trọng hơn hết tôi có doanh nghiệp của riêng mình. Ngày mà tôi cầm trên tay sổ hộ khẩu TP.HCM tôi thực sự xúc động bởi vì tôi biết rằng chỉ một quyết định thôi, một quyết định dũng cảm và logic có thể thay đổi tương lai đến mức độ khó tin. Tôi không muốn đề cập đến những gì tôi làm trong suốt 7 năm để thực hiện ước mơ của mình bởi vì nó cũng chỉ là một mô hình quen thuộc: Hành động, sai lầm và sửa lỗi, thay đổi.

Tôi chỉ muốn nói một điều tối quan trọng: Tôi đã lựa chọn cách sống mà tôi thuộc về. Chính vì thế tôi không cảm thấy những việc tôi làm như là đi giao hàng, rong ruổi ngoài đường phố dưới nắng mưa, thuyết phục người khác đến rát cổ họng để mượn tiền làm vốn, tranh cãi vì quyền lợi… là những việc tầm thường hay cực khổ gì cả. Đó đơn giản là những việc làm phi thường đối với tôi, rất tự nhiên đối với tôi.

Hiện nay, 3 đứa em tôi đều kinh doanh riêng. Chúng có thể còn tài năng hơn tôi, tôi nghĩ vậy. Tôi thì vẫn ngang bướng và sống theo cách riêng của mình. Tôi thấy mình có được sự tự do.

Trên đây chỉ là những gạch đầu dòng của câu chuyện mà trong một vài dòng ngắn ngủi sẽ không thể tóm lược hết. Tôi chỉ muốn cố gắng viết ra một số suy nghĩ quan trọng cho những ai cần một một quyết định, một sự lựa chọn phù hợp đối với chính bản thân mình, với chính ước mơ và tính cách của mình. Bạn có thể đọc rồi quên, hoặc sẽ xem xét kĩ hơn nếu thấy phù hợp với những suy nghĩ và ước mơ thầm kín của bạn. Nếu bạn đã đọc, tôi chân thành cảm ơn bạn đã cố nuốt những dòng lủng củng này. Chỉ có một điều tôi cam đoan với bạn là những gì tôi viết không phải là tiểu thuyết mà là chính cuộc đời tôi. Chúng thực sự rất có ý nghĩa với tôi.

Sau này nếu con cái của tôi thích học đại học hay cao hơn thì đó là việc của chúng, tôi sẽ không can thiệp bởi vì tự do lựa chọn là điều mà tôi trân quý hơn cả sự giàu có và thành công.

Một điều nữa, bỏ đại học không có nghĩa là ngừng học, tôi vẫn đọc sách rất nhiều, nghiên cứu rất nhiều những gì mà tôi cần cho cuộc sống. Tôi viết lách khá nhiều. Tôi tạo lập các mối quan hệ trong nhiều lĩnh vực khác nhau bởi vì tôi nghĩ cuộc sống là sự rộng lớn tột cùng. Tôi hiểu rằng học từ người khác, nhất là học từ những người tuyệt vời thì quan trọng hơn học từ sách vở nhàm chán. Có những người mà tôi xem như những người thầy vĩ đại. Có quá nhiều người mà tôi biết ơn họ một cách sâu sắc vì đã giúp đỡ tôi một cách hết mình nhất có thể, kể cả khi thuận lợi và khi khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua.

Đến đây, bạn đã hiểu vì sao tôi lại tự cho rằng nếu tôi không bỏ đại học thì tôi là một người cực kỳ ngu dốt đối với bản thân mình rồi chứ?

 

Mr. Bow 

Comments

156 comments on ““Không bỏ đại học mới là ngu!””
  1. Nguyễn Quốc Ho says:

    bỏ đại học, nhưng nếu muốn thành công thì phải tự học nhiều hơn lúc học đại học, liệu có ai dám

  2. Phú says:

    Theo tôi nghĩ, BỎ ĐẠI HỌC đối với Anh là bước đi đúng nhưng có lẻ với Anh có tất cả điều kiện CẦN VÀ ĐỦ để thực hiện điều đó. Bên cạnh đó những người như: Steve Jobs, Bill Gate họ sống ở một đất nước khác, một môi trường khác; Đoàn Nguyên Đức,Đặng Lệ Nguyên Vũ sống trong một giai đoạn khác… so với cuộc sống hiện giờ. Do đó theo tôi đối với giới trẻ bây giờ học là hành trang bắt buột phải CÓ ( gia đình khó khăn về kinh tế, không có chỗ dựa trong xã hội) để đi vào cuộc sống. Và muốn đi lên bằng con đường “BỎ ĐẠI HỌC” nói riêng và “KHÔNG HỌC” nói chung thì bắt buột phải có điều kiện và có chỗ dựa vững chắc trong xã hội.
    Tôi nhỏ tuối và nhận thức còn thấp, nếu có gì không đúng xin bỏ qua và chỉ dẫn thêm.

  3. Nguyễn Quốc Hoàng says:

    bỏ đại học, nhưng nếu muốn thành công thì phải tự học nhiều hơn lúc học đại học, liệu có ai dám

  4. Phú says:

    Theo tôi nghĩ, BỎ ĐẠI HỌC đối với Anh là bước đi đúng nhưng có lẻ với Anh có tất cả điều kiện CẦN VÀ ĐỦ để thực hiện điều đó. Bên cạnh đó những người như: Steve Jobs, Bill Gate họ sống ở một đất nước khác, một môi trường khác; Đoàn Nguyên Đức,Đặng Lệ Nguyên Vũ sống trong một giai đoạn khác… so với cuộc sống hiện giờ. Do đó theo tôi đối với giới trẻ bây giờ học là hành trang bắt buột phải CÓ ( gia đình khó khăn về kinh tế, không có chỗ dựa trong xã hội) để đi vào cuộc sống. Và muốn đi lên bằng con đường “BỎ ĐẠI HỌC” nói riêng và “KHÔNG HỌC” nói chung thì bắt buột phải có điều kiện và có chỗ dựa vững chắc trong xã hội.
    Tôi nhỏ tuối và nhận thức còn thấp, nếu có gì không đúng xin bỏ qua và chỉ dẫn thêm.

  5. Võ Minh Kỳ says:

    Có người mong muốn trở thành doanh nhân thành đạt như Bill Gates, Đặng Lê Nguyên Vũ,…Nhưng cũng có người mong muốn trở thành nhà nghiên cứu, lý luận như Einstein, John Stuart Mill, Ngô Bảo Châu,…
    Có thể những người ở nhóm thứ nhất thì việc học đại học hay không thì không quan trọng, nhưng những người ở nhóm thứ hai thì việc học đại học gần như là điều bắt buộc. Vì vậy, học đại học hay không thì còn tùy thuộc vào mục tiêu, ước mơ và năng lực của từng người như thế nào, khó mà dùng hình mẫu của người khác để áp đặt vào bản thân mình.
    Anh đã có một quyết định chính xác khi bỏ học đại học, còn riêng cá nhân em, vẫn sẽ cố gắng tiếp bước theo con đường học vấn để có thể bước vào hàng ngũ các nhà nghiên cứu. Cám ơn vì bài viết của anh.

    1. Mr. Bow says:

      Mình nhớ không lầm thì có rất nhiều nhà bác học không hề trải qua đại học, vậy là sao?

      1. Võ Minh Kỳ says:

        Anh lưu ý cho, em dùng từ “gần như là điều bắt buộc” chứ không phải là bắt buộc. Tất nhiên vẫn có những trường hợp ngoại lệ mà Edison là một ví dụ rất điển hình. Nhưng cá nhân em cho rằng, đại học là môi trường tốt nhất để cung cấp kiến thức nền tảng cho những ai muốn theo con đường nghiên cứu. Khoa học khác với kinh doanh, cách thức kinh doanh dù cũ thì vẫn có thể áp dụng ở một môi trường khác và thành công, nhưng để nghiên cứu khoa học thì điều quan trọng nhất chính là tránh những cái đã được tìm thấy rồi trong quá khứ. Chưa kể phương pháp kinh doanh thì không cần các quy tắc, nhưng trong khoa học hiện đại thì các quy tắc kiểm duyệt, trích dẫn là hết sức ngặt nghèo. Chính vì vậy, môi trường đại học chính là môi trường tốt nhất để trang bị các kiến thức nền tảng, vững chắc cho một người muốn theo con đường nghiên cứu.

      2. Hà Anh says:

        Tạm cho rằng có 2 kiểu bác học: Một kiểu là “đứng trên vai người khổng lồ”. Nghĩa là họ học các kiến thức đang có và phát minh ra cái mới trên nền tảng đó. Một kiểu là “phi thường”. Nghĩa là họ không lệ thuộc vào bất kỳ kiến thức, niềm tin nào có sẵn. Phát minh của họ vì thế có thể thay đổi cả một hệ thống lý luận, nhận thức của thế giới. Phát minh của họ thường thay đổi lịch sử.

        Quay về thực tế của bạn và tôi. Bạn thấy mình là người phi thường hay là người bình thường? Tôi không nhớ Đinh Bộ Lĩnh có học đủ không nhưng ông ta vẫn làm vua đấy. Nhưng hãy nhớ một điều là ngay cả những người phi thường cũng không thấy mình phi thường. Ngay cả bác học cũng không khuyên người khác bỏ đại học. Vì sao? Thật ra họ vẫn “học” các kiến thức đại học nhưng họ luôn tự hỏi “Tại sao?”. Họ vẫn tiếp nhận nhưng họ không tin ngay và muốn chứng minh một sự thật khác. Và sự thật mới mà họ tìm ra cũng lại đi vào đại học! Vậy có nên học đại học không?

        Vì vây nếu bạn cảm thấy đại học không phù hợp với mình thì bạn cứ tự đi tìm chân lý và tìm cái mới. Nhưng đừng để 1 tỷ làm bạn quay lại châm biếm việc đi học. Điều đó không có lợi cho bạn và cả người khác. Tâm lý đó sẽ cản trở bạn tiếp thu và dung nạp kiến thức cũng như nhân lực đến với bạn. Đường nào cũng đến La Mã nên những người đi học hay không rồi cũng có thể đến cùng một nơi nếu họ muốn. Quan trọng là ai biết vận dụng cái mình có hoặc tiếp thu kiến thức, kinh nghiệm thì sẽ tiến nhanh hơn.

  6. Võ Minh Kỳ says:

    Có người mong muốn trở thành doanh nhân thành đạt như Bill Gates, Đặng Lê Nguyên Vũ,…Nhưng cũng có người mong muốn trở thành nhà nghiên cứu, lý luận như Einstein, John Stuart Mill, Ngô Bảo Châu,…
    Có thể những người ở nhóm thứ nhất thì việc học đại học hay không thì không quan trọng, nhưng những người ở nhóm thứ hai thì việc học đại học gần như là điều bắt buộc. Vì vậy, học đại học hay không thì còn tùy thuộc vào mục tiêu, ước mơ và năng lực của từng người như thế nào, khó mà dùng hình mẫu của người khác để áp đặt vào bản thân mình.
    Anh đã có một quyết định chính xác khi bỏ học đại học, còn riêng cá nhân em, vẫn sẽ cố gắng tiếp bước theo con đường học vấn để có thể bước vào hàng ngũ các nhà nghiên cứu. Cám ơn vì bài viết của anh.

    1. Mr. Bow says:

      Mình nhớ không lầm thì có rất nhiều nhà bác học không hề trải qua đại học, vậy là sao?

      1. Võ Minh Kỳ says:

        Anh lưu ý cho, em dùng từ “gần như là điều bắt buộc” chứ không phải là bắt buộc. Tất nhiên vẫn có những trường hợp ngoại lệ mà Edison là một ví dụ rất điển hình. Nhưng cá nhân em cho rằng, đại học là môi trường tốt nhất để cung cấp kiến thức nền tảng cho những ai muốn theo con đường nghiên cứu. Khoa học khác với kinh doanh, cách thức kinh doanh dù cũ thì vẫn có thể áp dụng ở một môi trường khác và thành công, nhưng để nghiên cứu khoa học thì điều quan trọng nhất chính là tránh những cái đã được tìm thấy rồi trong quá khứ. Chưa kể phương pháp kinh doanh thì không cần các quy tắc, nhưng trong khoa học hiện đại thì các quy tắc kiểm duyệt, trích dẫn là hết sức ngặt nghèo. Chính vì vậy, môi trường đại học chính là môi trường tốt nhất để trang bị các kiến thức nền tảng, vững chắc cho một người muốn theo con đường nghiên cứu.

      2. Hà Anh says:

        Tạm cho rằng có 2 kiểu bác học: Một kiểu là “đứng trên vai người khổng lồ”. Nghĩa là họ học các kiến thức đang có và phát minh ra cái mới trên nền tảng đó. Một kiểu là “phi thường”. Nghĩa là họ không lệ thuộc vào bất kỳ kiến thức, niềm tin nào có sẵn. Phát minh của họ vì thế có thể thay đổi cả một hệ thống lý luận, nhận thức của thế giới. Phát minh của họ thường thay đổi lịch sử.

        Quay về thực tế của bạn và tôi. Bạn thấy mình là người phi thường hay là người bình thường? Tôi không nhớ Đinh Bộ Lĩnh có học đủ không nhưng ông ta vẫn làm vua đấy. Nhưng hãy nhớ một điều là ngay cả những người phi thường cũng không thấy mình phi thường. Ngay cả bác học cũng không khuyên người khác bỏ đại học. Vì sao? Thật ra họ vẫn “học” các kiến thức đại học nhưng họ luôn tự hỏi “Tại sao?”. Họ vẫn tiếp nhận nhưng họ không tin ngay và muốn chứng minh một sự thật khác. Và sự thật mới mà họ tìm ra cũng lại đi vào đại học! Vậy có nên học đại học không?

        Vì vây nếu bạn cảm thấy đại học không phù hợp với mình thì bạn cứ tự đi tìm chân lý và tìm cái mới. Nhưng đừng để 1 tỷ làm bạn quay lại châm biếm việc đi học. Điều đó không có lợi cho bạn và cả người khác. Tâm lý đó sẽ cản trở bạn tiếp thu và dung nạp kiến thức cũng như nhân lực đến với bạn. Đường nào cũng đến La Mã nên những người đi học hay không rồi cũng có thể đến cùng một nơi nếu họ muốn. Quan trọng là ai biết vận dụng cái mình có hoặc tiếp thu kiến thức, kinh nghiệm thì sẽ tiến nhanh hơn.

  7. Minh Sung says:

    Mỗi người có một con đường khác nhau. Thành công hay không là do con đường họ chọn có đi bằng chính đôi chân của họ không. Còn cứ đi theo bước chân của người khác, thì suốt đời bạn cũng chỉ là một cái bóng.

  8. Minh Sung says:

    Mỗi người có một con đường khác nhau. Thành công hay không là do con đường họ chọn có đi bằng chính đôi chân của họ không. Còn cứ đi theo bước chân của người khác, thì suốt đời bạn cũng chỉ là một cái bóng.

  9. Tuấn Nguyễn says:

    làm đầy đủ thêm câu chuyện nữa anh.chỉ những mánh khóe hay mưa mẹo gì đấy.đề bài văn rất ấn tượng nhưng thân bài văn còn chung chung kết thì cụt lủn

  10. Tuấn Nguyễn says:

    làm đầy đủ thêm câu chuyện nữa anh.chỉ những mánh khóe hay mưa mẹo gì đấy.đề bài văn rất ấn tượng nhưng thân bài văn còn chung chung kết thì cụt lủn

  11. Hà Anh says:

    Bạn nói đúng. Người chưa từng có nhiều vật chất mà nói rằng không lệ thuộc vật chất thì chưa chắc đúng. Phật đã ngự trên đỉnh vật chất mà đã bỏ thì tôi tin rằng ngài bỏ được. Còn người khác tuyên bố bỏ dễ dàng nhưng chưa từng được giàu thì tôi chưa vội tin. Tôi thường nghĩ chửi các ông tham nhũng thì cũng đừng hăng quá. Vì mình ngồi vị trí đó chưa chắc đã thanh liêm. Chưa kể những áp lực hệ thống, phe phái… nên anh muốn không “nhúng chàm” chưa chắc đã được. Ngoài chuyện phê phán cá nhân, hãy bình tĩnh nhìn ra nguyên nhân chính.

    Tuy nhiên tôi xin phép lưu ý một chút vì tôi sợ có người hiểu nhầm ý bạn chứ không phải bạn nói sai. Phật đã có giàu sang, quyền lực mà bỏ thì tin được. Nhưng người chưa có mà nói bỏ được đừng vội nghĩ họ nói dối. Không cần phải leo cho được lên đỉnh vật chất để chứng minh với thiên hạ là mình bỏ được. Nếu thực sự giác ngộ thì họ không cần thiết phí phạm sức lực và cuộc đời ngắn ngủi để giàu rồi lại bỏ. Cũng như bạn thấy một người ôm bom cảm tử thì tin chắc họ làm được. Nhưng không thể nói những người bình thường là họ không thể làm được. Vẫn có những người làm được đứng trong đó đấy bạn nhưng chưa cần thiết để họ làm và không cần thiết để chứng minh cho mọi người thấy.

    Cho nên các bạn trẻ thích giàu có thì cứ tiến lên. Nhưng đừng làm giàu chỉ để bỏ cho thiên hạ thấy mình mạnh mẽ. Không ích lợi gì. Hãy dùng thời gian và sức lực cho lý tưởng của bạn. Một người mạnh mẽ không cần thuyết phục người khác về sức mạnh của mình. Kinh doanh là rất tốt. Tôi cũng đang kinh doanh. Kinh doanh tạo ra sản phẩm, dịch vụ tốt cho xã hội. Kinh doanh tạo việc làm và thu nhập cho nhiều người. Vì vậy kinh doanh rất quý. Nhưng kinh doanh cũng như đang cầm dao 2 lưỡi. Nếu bạn làm chủ được tiền bạc và quyền lực thì rất tốt. Nhưng nếu không khéo sẽ “đi lạc” và có thể cả đời không tìm được hạnh phúc cho mình.

    Đó là chưa nói đến thất bại, phá sản hoặc tay trắng khi đã cao tuổi. Kinh doanh không khéo là chôn vùi cuộc đời mình. Cầm chục tỷ trong tay nhưng làm không có ngày nghỉ. Tối ngủ còn phải tính toán sổ sách, kế toán, thuế vụ, cạnh tranh đối thủ… thì liệu cho hạnh phúc hơn người làm công 8 giờ/ngày hay không? Chưa kể có những người tài giỏi dù làm công nhưng là “công dân quốc tế”, làm cho công ty đa quốc gia, có đủ nhân lực và quyền hành để chơi những cuộc chơi lớn. Liệu họ có thua một chủ cửa hàng hoặc doanh nghiệp nhỏ bé chỉ quanh quẩn ở một cái chợ không?

    Tôi nói thế để các bạn trẻ có cái nhìn khách quan mà lựa chọn đường đi. Đừng nghe theo lời ai lôi kéo cả. Vì người làm nghề gì thì thường ca ngợi nghề của mình. Ai cũng thích tiền nhưng ít chịu suy nghĩ về cái giá của nó. Tôi đã gặp nhiều bạn trẻ cầm tiền tỷ tuổi 25 rồi. họ kiếm vài trăm triệu/tháng và một lô hàng nhập về vài tỷ là chuyện thường. Nhưng tôi cũng đã hiểu tại sao ông bà nói giàu sớm không giữ được và giàu trước 40 tuổi thường không bền. Tôi không dị đoan hoặc mù quáng nhưng tôi đã thấy nhiều lý do các bạn trẻ đó từ trên đỉnh cao trượt dài về tay trắng.

    Chuyện này phân tích sẽ rất dông dài, xin mượn câu của Warren Buffett nói “Xét cho cùng, chỉ đến khi thủy triều hạ thì bạn mới có thể phát hiện ra ai tắm truồng”. Trên đỉnh vinh quang sẽ khó sáng suốt nhận ra lý do thắng lợi, may mắn chỗ nào, lỗ hổng ở đâu, bịt các lỗ hổng thế nào, thiết lập hệ thống và quản trị rủi ro ra sao. Các bạn nếu thành công sớm năm 25 tuổi thì nên đọc quyển “Xây dựng để trường tồn”. Hãy đi ra chợ để gần thực tế và hãy nhớ rằng nhiều công ty có lịch sử vài trăm năm vẫn phá sản trong thời gian ngắn. Chúc các bạn xây dựng được “đế chế” hùng mạnh và sống thật hạnh phúc. Người kinh doanh biết giá trị của đồng tiền và phụng sự xã hội chưa chắc đã thua một thầy tu mà chưa biết “1 hạt gạo của bá tánh còn nặng hơn núi Tu Di”.

  12. Hà Anh says:

    Bạn nói đúng. Người chưa từng có nhiều vật chất mà nói rằng không lệ thuộc vật chất thì chưa chắc đúng. Phật đã ngự trên đỉnh vật chất mà đã bỏ thì tôi tin rằng ngài bỏ được. Còn người khác tuyên bố bỏ dễ dàng nhưng chưa từng được giàu thì tôi chưa vội tin. Tôi thường nghĩ chửi các ông tham nhũng thì cũng đừng hăng quá. Vì mình ngồi vị trí đó chưa chắc đã thanh liêm. Chưa kể những áp lực hệ thống, phe phái… nên anh muốn không “nhúng chàm” chưa chắc đã được. Ngoài chuyện phê phán cá nhân, hãy bình tĩnh nhìn ra nguyên nhân chính.

    Tuy nhiên tôi xin phép lưu ý một chút vì tôi sợ có người hiểu nhầm ý bạn chứ không phải bạn nói sai. Phật đã có giàu sang, quyền lực mà bỏ thì tin được. Nhưng người chưa có mà nói bỏ được đừng vội nghĩ họ nói dối. Không cần phải leo cho được lên đỉnh vật chất để chứng minh với thiên hạ là mình bỏ được. Nếu thực sự giác ngộ thì họ không cần thiết phí phạm sức lực và cuộc đời ngắn ngủi để giàu rồi lại bỏ. Cũng như bạn thấy một người ôm bom cảm tử thì tin chắc họ làm được. Nhưng không thể nói những người bình thường là họ không thể làm được. Vẫn có những người làm được đứng trong đó đấy bạn nhưng chưa cần thiết để họ làm và không cần thiết để chứng minh cho mọi người thấy.

    Cho nên các bạn trẻ thích giàu có thì cứ tiến lên. Nhưng đừng làm giàu chỉ để bỏ cho thiên hạ thấy mình mạnh mẽ. Không ích lợi gì. Hãy dùng thời gian và sức lực cho lý tưởng của bạn. Một người mạnh mẽ không cần thuyết phục người khác về sức mạnh của mình. Kinh doanh là rất tốt. Tôi cũng đang kinh doanh. Kinh doanh tạo ra sản phẩm, dịch vụ tốt cho xã hội. Kinh doanh tạo việc làm và thu nhập cho nhiều người. Vì vậy kinh doanh rất quý. Nhưng kinh doanh cũng như đang cầm dao 2 lưỡi. Nếu bạn làm chủ được tiền bạc và quyền lực thì rất tốt. Nhưng nếu không khéo sẽ “đi lạc” và có thể cả đời không tìm được hạnh phúc cho mình.

    Đó là chưa nói đến thất bại, phá sản hoặc tay trắng khi đã cao tuổi. Kinh doanh không khéo là chôn vùi cuộc đời mình. Cầm chục tỷ trong tay nhưng làm không có ngày nghỉ. Tối ngủ còn phải tính toán sổ sách, kế toán, thuế vụ, cạnh tranh đối thủ… thì liệu cho hạnh phúc hơn người làm công 8 giờ/ngày hay không? Chưa kể có những người tài giỏi dù làm công nhưng là “công dân quốc tế”, làm cho công ty đa quốc gia, có đủ nhân lực và quyền hành để chơi những cuộc chơi lớn. Liệu họ có thua một chủ cửa hàng hoặc doanh nghiệp nhỏ bé chỉ quanh quẩn ở một cái chợ không?

    Tôi nói thế để các bạn trẻ có cái nhìn khách quan mà lựa chọn đường đi. Đừng nghe theo lời ai lôi kéo cả. Vì người làm nghề gì thì thường ca ngợi nghề của mình. Ai cũng thích tiền nhưng ít chịu suy nghĩ về cái giá của nó. Tôi đã gặp nhiều bạn trẻ cầm tiền tỷ tuổi 25 rồi. họ kiếm vài trăm triệu/tháng và một lô hàng nhập về vài tỷ là chuyện thường. Nhưng tôi cũng đã hiểu tại sao ông bà nói giàu sớm không giữ được và giàu trước 40 tuổi thường không bền. Tôi không dị đoan hoặc mù quáng nhưng tôi đã thấy nhiều lý do các bạn trẻ đó từ trên đỉnh cao trượt dài về tay trắng.

    Chuyện này phân tích sẽ rất dông dài, xin mượn câu của Warren Buffett nói “Xét cho cùng, chỉ đến khi thủy triều hạ thì bạn mới có thể phát hiện ra ai tắm truồng”. Trên đỉnh vinh quang sẽ khó sáng suốt nhận ra lý do thắng lợi, may mắn chỗ nào, lỗ hổng ở đâu, bịt các lỗ hổng thế nào, thiết lập hệ thống và quản trị rủi ro ra sao. Các bạn nếu thành công sớm năm 25 tuổi thì nên đọc quyển “Xây dựng để trường tồn”. Hãy đi ra chợ để gần thực tế và hãy nhớ rằng nhiều công ty có lịch sử vài trăm năm vẫn phá sản trong thời gian ngắn. Chúc các bạn xây dựng được “đế chế” hùng mạnh và sống thật hạnh phúc. Người kinh doanh biết giá trị của đồng tiền và phụng sự xã hội chưa chắc đã thua một thầy tu mà chưa biết “1 hạt gạo của bá tánh còn nặng hơn núi Tu Di”.

  13. Hà Anh says:

    Bạn có 1 tỷ, tôi có 10 triệu. 1 tỷ của bạn lớn hơn 10 triệu của tôi chăng? Lại nữa, bạn có 1 tỷ, người đang đói chỉ có 1 ổ bánh mì. Liệu 1 tỷ có lớn hơn 1 ổ bánh mì chăng? Buông bỏ không phải buông cái có giá tiền thật lớn mới là gọi là bỏ. Buông bỏ chỉ cần buông cái mình nghĩ là lớn đối với mình. Vì vậy ai cũng có cái để buông bỏ cả. Đừng nghĩ rằng người nghèo thì không có cái để buông bỏ. Có khi họ buông bỏ còn nhiều hơn người giàu.

    Ví dụ 1 người có 100 tỷ, bố thí 1 tỷ thì công đức có lớn hơn người có 3 triệu mà bố thí 1 triệu không? Đó là lý do 1 người đàn bà nghèo khổ chỉ mua được nhúm muối thả vào nồi canh cho các sư ăn, hoặc một người đàn bà đói rách gom hết tiền để mua một cái đèn dầu dâng Phật thì nó cháy sáng mãi và Phật bảo đó là của một vị Phật tương lai!

    “Bạn phải trải nghiệm thực sự giàu có, sau đó mới hiểu được bản chất tối hậu của vô thường”: Chưa hẳn vậy đâu bạn. Và tôi e rằng bạn còn chưa hiểu hết bản chất của “giàu có” chứ chưa nói đến “vô thường”. Bạn đi kinh doanh kiếm tiền tỷ liệu có giàu có hơn 1 người đi làm công quả không?

    Tôi không đem câu “Giàu có là cái mình cho đi chứ không phải nhận” để khuyên bạn đâu. Bạn chưa cần làm thế. Bạn có 1 tỷ chưa phải là giàu có đâu. Mà bạn sử dụng 1 tỷ, cùng thời gian, sức lực của mình thế nào cho chính bạn và gia đình bạn thì may ra bạn mới chạm đến được “giàu có”. Bạn hãy tận hưởng sự “giàu có” của mình trước đã. Tôi tạm gác lại chữ “vô thường” nhé! Vì nó chưa hợp với bạn.

    Bạn làm giàu chân chính là tốt. Bạn kiếm đủ tiền trước rồi tính chuyện khác sau cũng tốt. Nhưng hãy nói ngay như thế chứ đừng viện dẫn những lý luận cao siêu làm gì. Việc làm giàu của bạn là tốt mà. Đâu cần phải mượn những triết lý cao siêu và liên hệ với cả những người tu hành và các bậc cao cả để làm “long trọng” thêm việc làm của mình. Không nên so sánh với một thế giới mà mình chưa dấn thân và hiểu rõ.

    Bạn ở trong giới kinh doanh, kiếm tiền và bạn vẫn chưa khám phá hết các giá trị và sự thú vị của kinh doanh, làm giàu đâu. Đừng “lấn sân” nhé bạn! Chủ đề bàn luận và các tượng đài của bạn nên là Bill Gates, Warren Buffett… Những người đó rất cao cả và đã chạm đến “giàu có” thực sự nhưng họ còn chưa dám “triết lý” và so sánh với những bậc ở thế giới tu hành bạn à!

    Còn về chuyện bỏ Đại học tốt không thì tôi kể các bạn nghe vài điều. Ngày xưa tôi từng làm dịch vụ tuyển dụng nhân sự cho các doanh nghiệp. Tôi thấy rằng mặc dù có bằng đại học chưa chắc đã làm được việc nhưng người tốt nghiệp đại học vẫn khác biệt với người mới lớp 12. Nên dù chưa hy vọng gì ở các cô cậu đại học nhưng khi tuyển dụng tôi vẫn phải hạn chế những người lớp 12 trở xuống. Bí lắm tôi mới nhận người đã tốt nghiệp xong lớp 12.

    Bên cạnh tôi bây giờ có 2 em. Một đứa chỉ mới học lớp 9 nhưng cách sống của nó tốt. Nó biết giúp đỡ người khác, giữ chữ tín và rất nhiệt tình trong các việc xã hội. Nó làm rất nhiều nghề, tiếp xúc với nhiều người và được nhiều người lớn thương. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng cách giao tiếp, cách nói chuyện, cách tư duy, khả năng tiếp thu của nó còn rất hạn chế. Nhiều lúc tôi phải phì cười, không biết nói sao với nó luôn. Và chỉ có cái tâm tốt của nó mới “gỡ gạt” được các điểm trừ thôi.

    Đứa kia thì tốt nghiệp cao đẳng hay trung cấp gì đó. Rõ ràng cách nói chuyện và tư duy của nó tốt hơn hẳn. Cách hành xử của nó cũng khá hơn (tôi không nói đến các yếu kém phổ biến của các bạn trẻ ví dụ như ôm điện thoại, Facebook liên tục… nhé!). Đứa này so với đứa kia rõ ràng cách suy nghĩ và nói chuyện hơn hẳn. Đứa này là “tỷ phú” năm 23 tuổi. Nó kiếm được bạc tỷ và xài hàng hiệu, có xe hơi, đi chơi với VIP… nhiều. Và bây giờ nó đang trắng tay, nợ nần chồng chất, không thuê nổi nhà ở.

    Rút ra điều gì? Là Đại học vẫn có cái giá trị của nó. Nó cung cấp khả năng tư duy, cách làm việc và cư xử ở mức độ nào đó. Không phải vào Đại học để giàu. Vì muốn giàu thì tôi thấy nhiều người không học hành gì, đi bán ve chai, tích góp và bây giờ thành chủ vựa ve chai, có nhà riêng sang trọng, kho chứa, dụng cụ… Họ giàu không? Giàu lắm đấy! Vài tỷ nhằm nhò gì với họ. Cho nên đừng đem so chuyện làm giàu với học đại học nhé!

    Nhưng Đại học cũng chỉ đào tạo có mức độ. Như cái đứa phá sản bên trên. Nó có nền tảng tốt hơn nhưng ra đời còn cần thêm vốn sống. Nó đi làm công một thời gian ngắn, nhảy ra bắt mối làm riêng và giàu có. Nhưng nó thiếu vốn sống, không kịp suy nghĩ quan sát. Trong lĩnh vực nghề của nó thì nó không thua ai đâu. Kiến thức về sản phẩm, mua hàng, hợp đồng, đòi nợ, quản lý nhân viên và cả chuyện phát hiện lừa đảo, đánh giá đối tác… thì nó khá rành. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi thấy nhiều thiếu sót ở nó nhưng tôi “dạy” không được vì nó đang thành công và giàu hơn tôi. Và cuối cùng ra nông nỗi này đây. Mong rằng sau cú vấp này nó sẽ trưởng thành hơn vì may mắn là nó “té” cũng sớm. Chứ “té” trễ thì đau hơn và khó đứng dậy hơn.

    Tóm lại, thích làm giàu thì cứ làm giàu. Có khả năng học Đại học thì cứ nên học, đừng bỏ. Và sau khi tốt nghiệp đi làm thì nên bổ sung thêm vốn sống thực tế nữa. Tiền không phải là tất cả. Sự giàu có và hạnh phúc cần phải chiêm nghiệm thêm. “Gà con không biết sợ đại bàng”. Nhưng gà con vẫn là gà con và một sơ sẩy cũng mất mạng. Nhưng việc “mất mạng” chỉ là xác suất. Nghĩa là nó có thể xảy ra ở lần sơ sẩy đầu tiên hoặc lần thứ 100. Vậy nên mới khó biết mình đang thành công nhờ may mắn, chết hụt mà không biết hay đã hành động đúng rồi. Chúc các bạn trẻ bình tĩnh học hỏi để “già dặn” và “cứng cáp” hơn.

  14. Hà Anh says:

    Bạn có 1 tỷ, tôi có 10 triệu. 1 tỷ của bạn lớn hơn 10 triệu của tôi chăng? Lại nữa, bạn có 1 tỷ, người đang đói chỉ có 1 ổ bánh mì. Liệu 1 tỷ có lớn hơn 1 ổ bánh mì chăng? Buông bỏ không phải buông cái có giá tiền thật lớn mới là gọi là bỏ. Buông bỏ chỉ cần buông cái mình nghĩ là lớn đối với mình. Vì vậy ai cũng có cái để buông bỏ cả. Đừng nghĩ rằng người nghèo thì không có cái để buông bỏ. Có khi họ buông bỏ còn nhiều hơn người giàu.

    Ví dụ 1 người có 100 tỷ, bố thí 1 tỷ thì công đức có lớn hơn người có 3 triệu mà bố thí 1 triệu không? Đó là lý do 1 người đàn bà nghèo khổ chỉ mua được nhúm muối thả vào nồi canh cho các sư ăn, hoặc một người đàn bà đói rách gom hết tiền để mua một cái đèn dầu dâng Phật thì nó cháy sáng mãi và Phật bảo đó là của một vị Phật tương lai!

    “Bạn phải trải nghiệm thực sự giàu có, sau đó mới hiểu được bản chất tối hậu của vô thường”: Chưa hẳn vậy đâu bạn. Và tôi e rằng bạn còn chưa hiểu hết bản chất của “giàu có” chứ chưa nói đến “vô thường”. Bạn đi kinh doanh kiếm tiền tỷ liệu có giàu có hơn 1 người đi làm công quả không?

    Tôi không đem câu “Giàu có là cái mình cho đi chứ không phải nhận” để khuyên bạn đâu. Bạn chưa cần làm thế. Bạn có 1 tỷ chưa phải là giàu có đâu. Mà bạn sử dụng 1 tỷ, cùng thời gian, sức lực của mình thế nào cho chính bạn và gia đình bạn thì may ra bạn mới chạm đến được “giàu có”. Bạn hãy tận hưởng sự “giàu có” của mình trước đã. Tôi tạm gác lại chữ “vô thường” nhé! Vì nó chưa hợp với bạn.

    Bạn làm giàu chân chính là tốt. Bạn kiếm đủ tiền trước rồi tính chuyện khác sau cũng tốt. Nhưng hãy nói ngay như thế chứ đừng viện dẫn những lý luận cao siêu làm gì. Việc làm giàu của bạn là tốt mà. Đâu cần phải mượn những triết lý cao siêu và liên hệ với cả những người tu hành và các bậc cao cả để làm “long trọng” thêm việc làm của mình. Không nên so sánh với một thế giới mà mình chưa dấn thân và hiểu rõ.

    Bạn ở trong giới kinh doanh, kiếm tiền và bạn vẫn chưa khám phá hết các giá trị và sự thú vị của kinh doanh, làm giàu đâu. Đừng “lấn sân” nhé bạn! Chủ đề bàn luận và các tượng đài của bạn nên là Bill Gates, Warren Buffett… Những người đó rất cao cả và đã chạm đến “giàu có” thực sự nhưng họ còn chưa dám “triết lý” và so sánh với những bậc ở thế giới tu hành bạn à!

    Còn về chuyện bỏ Đại học tốt không thì tôi kể các bạn nghe vài điều. Ngày xưa tôi từng làm dịch vụ tuyển dụng nhân sự cho các doanh nghiệp. Tôi thấy rằng mặc dù có bằng đại học chưa chắc đã làm được việc nhưng người tốt nghiệp đại học vẫn khác biệt với người mới lớp 12. Nên dù chưa hy vọng gì ở các cô cậu đại học nhưng khi tuyển dụng tôi vẫn phải hạn chế những người lớp 12 trở xuống. Bí lắm tôi mới nhận người đã tốt nghiệp xong lớp 12.

    Bên cạnh tôi bây giờ có 2 em. Một đứa chỉ mới học lớp 9 nhưng cách sống của nó tốt. Nó biết giúp đỡ người khác, giữ chữ tín và rất nhiệt tình trong các việc xã hội. Nó làm rất nhiều nghề, tiếp xúc với nhiều người và được nhiều người lớn thương. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng cách giao tiếp, cách nói chuyện, cách tư duy, khả năng tiếp thu của nó còn rất hạn chế. Nhiều lúc tôi phải phì cười, không biết nói sao với nó luôn. Và chỉ có cái tâm tốt của nó mới “gỡ gạt” được các điểm trừ thôi.

    Đứa kia thì tốt nghiệp cao đẳng hay trung cấp gì đó. Rõ ràng cách nói chuyện và tư duy của nó tốt hơn hẳn. Cách hành xử của nó cũng khá hơn (tôi không nói đến các yếu kém phổ biến của các bạn trẻ ví dụ như ôm điện thoại, Facebook liên tục… nhé!). Đứa này so với đứa kia rõ ràng cách suy nghĩ và nói chuyện hơn hẳn. Đứa này là “tỷ phú” năm 23 tuổi. Nó kiếm được bạc tỷ và xài hàng hiệu, có xe hơi, đi chơi với VIP… nhiều. Và bây giờ nó đang trắng tay, nợ nần chồng chất, không thuê nổi nhà ở.

    Rút ra điều gì? Là Đại học vẫn có cái giá trị của nó. Nó cung cấp khả năng tư duy, cách làm việc và cư xử ở mức độ nào đó. Không phải vào Đại học để giàu. Vì muốn giàu thì tôi thấy nhiều người không học hành gì, đi bán ve chai, tích góp và bây giờ thành chủ vựa ve chai, có nhà riêng sang trọng, kho chứa, dụng cụ… Họ giàu không? Giàu lắm đấy! Vài tỷ nhằm nhò gì với họ. Cho nên đừng đem so chuyện làm giàu với học đại học nhé!

    Nhưng Đại học cũng chỉ đào tạo có mức độ. Như cái đứa phá sản bên trên. Nó có nền tảng tốt hơn nhưng ra đời còn cần thêm vốn sống. Nó đi làm công một thời gian ngắn, nhảy ra bắt mối làm riêng và giàu có. Nhưng nó thiếu vốn sống, không kịp suy nghĩ quan sát. Trong lĩnh vực nghề của nó thì nó không thua ai đâu. Kiến thức về sản phẩm, mua hàng, hợp đồng, đòi nợ, quản lý nhân viên và cả chuyện phát hiện lừa đảo, đánh giá đối tác… thì nó khá rành. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi thấy nhiều thiếu sót ở nó nhưng tôi “dạy” không được vì nó đang thành công và giàu hơn tôi. Và cuối cùng ra nông nỗi này đây. Mong rằng sau cú vấp này nó sẽ trưởng thành hơn vì may mắn là nó “té” cũng sớm. Chứ “té” trễ thì đau hơn và khó đứng dậy hơn.

    Tóm lại, thích làm giàu thì cứ làm giàu. Có khả năng học Đại học thì cứ nên học, đừng bỏ. Và sau khi tốt nghiệp đi làm thì nên bổ sung thêm vốn sống thực tế nữa. Tiền không phải là tất cả. Sự giàu có và hạnh phúc cần phải chiêm nghiệm thêm. “Gà con không biết sợ đại bàng”. Nhưng gà con vẫn là gà con và một sơ sẩy cũng mất mạng. Nhưng việc “mất mạng” chỉ là xác suất. Nghĩa là nó có thể xảy ra ở lần sơ sẩy đầu tiên hoặc lần thứ 100. Vậy nên mới khó biết mình đang thành công nhờ may mắn, chết hụt mà không biết hay đã hành động đúng rồi. Chúc các bạn trẻ bình tĩnh học hỏi để “già dặn” và “cứng cáp” hơn.

  15. noname says:

    Vn này khác Mỹ ở chỗ nào? Không phải con ông cháu cha, không có vốn liếng từ người nhà khi khởi nghiệp, không có những mối quan hệ phức tạp với màu đỏ thì chẳng dễ dầu gì thành công, mà dù đã thành công rồi thì sao? Nó có bền không nếu vẫn không gia nhập hệ thống? Tự bản thân phấn đấu là 1 phần, nhưng quan trọng là phần tư bản khi bắt đầu, vay mượn? đâu có dễ thế.Khi bỏ đại học, tức là lựa chọn, không học cái này thì phải học cái khác, anh bỏ ngành học để chọn học kinh doanh, đó cũng là tự học, có gì khác biệt? Có chăng chỉ là chuyện có và không 1 tấm giấy bọc da có đóng mộc đỏ. Dù sao thì con người thay đổi thất thường, chỉ chúc cho anh giữ mãi được phong độ như thế này. Như anh biết đấy, lội ngược dòng không tiến ắc lùi thôi, về phần Phật học, tôi nghĩ cách lý luận của anh rất hay, không có cảm nhận qua thì làm sao biết thế nào là buông bỏ.

  16. noname says:

    Vn này khác Mỹ ở chỗ nào? Không phải con ông cháu cha, không có vốn liếng từ người nhà khi khởi nghiệp, không có những mối quan hệ phức tạp với màu đỏ thì chẳng dễ dầu gì thành công, mà dù đã thành công rồi thì sao? Nó có bền không nếu vẫn không gia nhập hệ thống? Tự bản thân phấn đấu là 1 phần, nhưng quan trọng là phần tư bản khi bắt đầu, vay mượn? đâu có dễ thế.Khi bỏ đại học, tức là lựa chọn, không học cái này thì phải học cái khác, anh bỏ ngành học để chọn học kinh doanh, đó cũng là tự học, có gì khác biệt? Có chăng chỉ là chuyện có và không 1 tấm giấy bọc da có đóng mộc đỏ. Dù sao thì con người thay đổi thất thường, chỉ chúc cho anh giữ mãi được phong độ như thế này. Như anh biết đấy, lội ngược dòng không tiến ắc lùi thôi, về phần Phật học, tôi nghĩ cách lý luận của anh rất hay, không có cảm nhận qua thì làm sao biết thế nào là buông bỏ.

  17. Nguyên says:

    Mình nghĩ nên đổi chủ đề thành ” Nếu tìm thấy con đường bạn tin thì hãy đi” . Chứ đừng lấy cái tiêu đề giật tít như các trang báo mạng bây giờ để kích thích người xem. Mình không phủ nhận hoàn toàn về sự thành công của bạn. Việc học ở trường theo bạn nghĩ thì mình nghĩ bạn có cái nhìn hơi ngắn về nó. (trước tiên để tạo lòng tin cho người đọc bạn dẫn dắt rất hay) về những thành tích học tập của bạn trc đây.. Văn của bạn giỏi đó. ^^ .. không biết bạn nguyên cứu bao nhiêu về Triết học Phương Đông mà dòng cmt cuối mình thấy khác hoàn toàn so với suy nghĩ của bạn ở phía trên bài.. nhưng dù sao tiêu đề giật tít đc quan tâm và bạn đã là người gây chú ý thành công ^^>

  18. Nguyên says:

    Mình nghĩ nên đổi chủ đề thành ” Nếu tìm thấy con đường bạn tin thì hãy đi” . Chứ đừng lấy cái tiêu đề giật tít như các trang báo mạng bây giờ để kích thích người xem. Mình không phủ nhận hoàn toàn về sự thành công của bạn. Việc học ở trường theo bạn nghĩ thì mình nghĩ bạn có cái nhìn hơi ngắn về nó. (trước tiên để tạo lòng tin cho người đọc bạn dẫn dắt rất hay) về những thành tích học tập của bạn trc đây.. Văn của bạn giỏi đó. ^^ .. không biết bạn nguyên cứu bao nhiêu về Triết học Phương Đông mà dòng cmt cuối mình thấy khác hoàn toàn so với suy nghĩ của bạn ở phía trên bài.. nhưng dù sao tiêu đề giật tít đc quan tâm và bạn đã là người gây chú ý thành công ^^>

  19. Hoang Nguyen says:

    Cảm ơn anh đã chia sẻ một bài viết về một kiểu mẫu anh hùng thời 2014. Hay xuất hiện trên phim. Cảm ơn anh đã chia sẻ

  20. Hoang Nguyen says:

    Cảm ơn anh đã chia sẻ một bài viết về một kiểu mẫu anh hùng thời 2014. Hay xuất hiện trên phim. Cảm ơn anh đã chia sẻ

  21. Nguyễn Hưng says:

    Thấy nhiều người phàn nàn về việc and Mr. Bow bàn về Phật. Nhưng thật
    tế, Phật từ bỏ cung vàng điện ngọc là để đi tìm sự “tự do” mà ý nghĩa
    của “giải thoát” đơn giản nó là đỉnh cao của sự “tự do” vậy.

    And Mr. Bow cũng đi tìm sự tự do của mình bằng cách từ bỏ đại học để ra làm kinh doanh, anh ấy đi con đường của mình.

    Còn
    những bạn coi thường vật chất nhưng mỗi ngày vẫn phải nhấc đôi chân
    nặng nề của mình đến công sở, tình nguyện lao tù mình trong cái nơn chốn
    nhàn nhã và an toàn đó chỉ để vừa đủ ăn và tồn tại qua ngày. Các bạn có
    thấy mình có “tự do” ?

  22. Nguyễn Hưng says:

    Thấy nhiều người phàn nàn về việc and Mr. Bow bàn về Phật. Nhưng thật
    tế, Phật từ bỏ cung vàng điện ngọc là để đi tìm sự “tự do” mà ý nghĩa
    của “giải thoát” đơn giản nó là đỉnh cao của sự “tự do” vậy.

    And Mr. Bow cũng đi tìm sự tự do của mình bằng cách từ bỏ đại học để ra làm kinh doanh, anh ấy đi con đường của mình.

    Còn
    những bạn coi thường vật chất nhưng mỗi ngày vẫn phải nhấc đôi chân
    nặng nề của mình đến công sở, tình nguyện lao tù mình trong cái nơn chốn
    nhàn nhã và an toàn đó chỉ để vừa đủ ăn và tồn tại qua ngày. Các bạn có
    thấy mình có “tự do” ?

  23. Gareths Bale says:

    thực sự thì bạn có quyết định khá táo bạo không phải ai cũng dám nghĩ dám làm. nhưng nó cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh thực tế của từng người. có nhiều người vì chán nản mà bỏ đại học nhưng rốt cục vẫn chỉ là những ông lái xe ôm . bán trà đá… v..v những người thông minh như bạn thì dù có học đại học hay ko thì vẫn thành công thôi. biết đâu rằng nếu học đại học tiếp thì có thể bạn ko làm giàu ở cái tuổi 25. 26 nhưng bạn lại là một tie phú khiếp đản ở cái tuoi 30 hoặc hơn thế. nói chung bài này vẫn mang tính chém gió báo chí ghê quá , biết đâu rằng nó cũng chỉ là một tiểu thiết ảo trên cơ sở ” bầu đức ” thì sao….

    còn về quan điểm đạo phật của bạn thì thực sự ko hài lòng. nó đối nghịch với những gì bạn viết ban đầu nhiều quá….. phần đầu bạn càng làm cho người ta khâm phục bạo nhiêu thì phần cuối bạn lại đặt cho người đọc dấu hỏi chấm bấy nhiêu….. blah… blah

  24. Gareths Bale says:

    thực sự thì bạn có quyết định khá táo bạo không phải ai cũng dám nghĩ dám làm. nhưng nó cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh thực tế của từng người. có nhiều người vì chán nản mà bỏ đại học nhưng rốt cục vẫn chỉ là những ông lái xe ôm . bán trà đá… v..v những người thông minh như bạn thì dù có học đại học hay ko thì vẫn thành công thôi. biết đâu rằng nếu học đại học tiếp thì có thể bạn ko làm giàu ở cái tuổi 25. 26 nhưng bạn lại là một tie phú khiếp đản ở cái tuoi 30 hoặc hơn thế. nói chung bài này vẫn mang tính chém gió báo chí ghê quá , biết đâu rằng nó cũng chỉ là một tiểu thiết ảo trên cơ sở ” bầu đức ” thì sao….

    còn về quan điểm đạo phật của bạn thì thực sự ko hài lòng. nó đối nghịch với những gì bạn viết ban đầu nhiều quá….. phần đầu bạn càng làm cho người ta khâm phục bạo nhiêu thì phần cuối bạn lại đặt cho người đọc dấu hỏi chấm bấy nhiêu….. blah… blah

  25. Loan Chu says:

    Bài dài quá ngại đọc hết! Tự xét trường hợp của mình thì thấy mấy năm học đại học cũng hơi phí phạm vì có nhiều thứ học chỉ để thi, hết kỳ là quên béng đi! Nhưng những năm đại học đó cũng cho mình kiến thức nền tảng về nghệ thuật, về kiến trúc. Ít ra nhìn một cái nhà, một công trình kiến trúc thì biết nó đẹp hay xấu, xấu ở điểm nào, đẹp ở điểm nào mà nếu không trải qua mấy năm đại học thì mình không thể phân biệt nổi!!!

    Cuối cùng tặng tác giả đoạn này, nhân nói đến cái sự NGU của người đời!!!

    Tôn Tiểu Hồng hỏi chàng: Nếu như được làm lại từ đầu, chàng có như vậy không. Chàng đã trả lời bằng sự khẳng định và nói rằng: “Có thể có người cho rằng loại người như vậy là ngốc, nhưng nếu trên đời không có loại người như vậy thì thế giới này không biết sẽ biến thành cái giống gì???!!!”

    Bi kịch của Lý Tầm Hoan mang ý nghĩa nhân sinh sâu sắc.

    (363 – Văn Hóa Võ Hiệp – Ôn Tử Kiến)

    Mà dù khôn hay dại, ngu hay không thì đều có quả báo hết! Chẳng qua chưa đến lúc nó hiện ra nên kẻ ÁC còn đứng đó mà nhâng nháo dạy đời, sỉ nhục người hiền lương!!!

  26. Loan Chu says:

    Bài dài quá ngại đọc hết! Tự xét trường hợp của mình thì thấy mấy năm học đại học cũng hơi phí phạm vì có nhiều thứ học chỉ để thi, hết kỳ là quên béng đi! Nhưng những năm đại học đó cũng cho mình kiến thức nền tảng về nghệ thuật, về kiến trúc. Ít ra nhìn một cái nhà, một công trình kiến trúc thì biết nó đẹp hay xấu, xấu ở điểm nào, đẹp ở điểm nào mà nếu không trải qua mấy năm đại học thì mình không thể phân biệt nổi!!!

    Cuối cùng tặng tác giả đoạn này, nhân nói đến cái sự NGU của người đời!!!

    Tôn Tiểu Hồng hỏi chàng: Nếu như được làm lại từ đầu, chàng có như vậy không. Chàng đã trả lời bằng sự khẳng định và nói rằng: “Có thể có người cho rằng loại người như vậy là ngốc, nhưng nếu trên đời không có loại người như vậy thì thế giới này không biết sẽ biến thành cái giống gì???!!!”

    Bi kịch của Lý Tầm Hoan mang ý nghĩa nhân sinh sâu sắc.

    (363 – Văn Hóa Võ Hiệp – Ôn Tử Kiến)

    Mà dù khôn hay dại, ngu hay không thì đều có quả báo hết! Chẳng qua chưa đến lúc nó hiện ra nên kẻ ÁC còn đứng đó mà nhâng nháo dạy đời, sỉ nhục người hiền lương!!!

Bình luận