Chuyện giàu

Featured Image: Chris Morley

 

“Là người giàu nhất trong nghĩa trang không quan trọng với tôi… Khi đi ngủ và nghĩ rằng mình đã làm điều gì đó tuyệt vời… đây mới là điều tôi quan trọng.” – Steve Jobs

Tuần trước tôi và một người bạn được vinh hạnh tham gia một hội thảo của một tổ chức xin được phép dấu tên, khoảng 2700 người đến từ nhiều nơi, mời một diễn giả nghe đâu là triệu phú bên Mỹ, từng làm HR cho nhiều hãng xe khủng trên thế giới, nhưng sau đó tìm được công việc này, thế là về hưu cùng lúc với bố mình, năm 30 tuổi. Sau đó ông ta sống cuộc sống an nhàn, hưởng thụ đến tận bây giờ. Ông chia sẻ là ngay cả con của ông cũng hỏi: “Ủa, bố không phải đi làm à?”

Nơi đây người ta vẽ ra một viễn cảnh, nơi mà tất cả mọi người lấy tiền làm đam mê, lấy sự giàu có về vật chất, sống an nhàn, lười biếng trong một căn biệt thư xa hoa, với những trang thiết bị đỉnh nhất thế giới làm viễn cảnh tương lai cho mình.

Họ… thật nhàm chán!

Chúng tôi cố nán lại chừng 20 phút, thì cả hai đứa đều không thể chịu nổi cái không khí ngột ngạt nơi đây, toàn bộ đều diện quần tây, áo sơ mi, mặc vest chỉnh chu, mặc dù nhiều kẻ còn đang đi học, hay bắt đầu đi làm. Mặc dù lắm người còn rất trẻ, đúng ra họ phải khoác cho mình những bộ đồ thoải mái hơn, năng động hơn, nhưng họ lại sợ người ngoài “quánh giá” mình chưa thành công, mình không thành đạt, mình không lịch sự, không chuẩn nên phải tự quăng mình vào một cái nhà tù như vậy.

Chúng tôi tìm cách chuồn êm khỏi đây! Tự do muôn năm!

Trong quyển sách “The Millionaire Next Door” (có tên là Bẻ Khóa Bí Mật Triệu Phú, do First News phát hành), khi Thomas J. Stanley, William D. Danko cùng các đồng nghiệp bắt tay vào “săn lùng” những kẻ triệu phú bí ẩn, họ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, khi biết rằng những người thực sự giàu có mà họ muốn tìm kiếm không nằm trong những căn nhà xa hoa nhất khu phố hay diện những bộ đồ bảnh bao nhất, đi chiếc xe hiệu nhất, mà có thể là tên hàng xóm kế bên, ở trong một các nhà bình thường, mặc những bộ đồ sell off, đi những chiếc xe cũ kỹ từ đời nào cơ.

“Cứ 7 người mua một bộ đồ trị giá trên 1000 USD thì chỉ có 1 người là triệu phú.” – The Millionaire Next Door

Vẫn biết là cơm áo gạo tiền, lo cho người này người kia nên đồng tiền đi liền khúc ruột, chẳng thể thiếu được trong cuộc sống mỗi người, nhưng ta có thực sự cần quá nhiều tiền, và hưởng thụ cho đến chết không?

Sau khi về hươu được 2 năm, chỉ quanh quẩn ở nhà, lo cơm nước, đốc thúc học hành của em tôi, ba tôi già đi hẳn, sức khỏe dần rút xuống, tinh thần cũng chẳng còn mạnh mẽ như trước, chỉ đến khi ông xắn tay lên, phụ giúp mẹ tôi thì mọi thứ ổn lại, ổng mạnh khỏe hơn, vui vẻ và đầy sức sống hơn.

Ngay trong những định nghĩa, chia sẻ qua boardgame Cashflow nổi tiếng của mình, Robert Kiyosaki cũng chia sẻ, mục đích lớn nhất để ta thoát khỏi vòng Rat Race, bước vào cuộc chơi của những người thực sự thành công là đi chinh phục. Khi đạt được tự do tài chính cũng chính là lúc chúng ta chúng ta dồn mọi thời gian, nỗ lực vào theo đuổi những giấc mơ của mình, chứ không phải biến thành một cái xác vô hồn, theo đuổi những thứ phù phiếm xa hoa, vô độ.

GIÀU CÓ là gì?

Với tôi, giàu có không chỉ là tiền bạc (tức là có nha, hông phải không có tiền bạc đâu), nó còn là sự thăng hoa về tinh thần khi trong quá trình giàu có đó, ta được làm thứ mình thích, chiến đấu mỗi ngày để thỏa mãn cái sự đam mê của mình, để lại một cái gì đó có giá trị, một hình ảnh khó phai cho những người chung quanh, một tấm gương cho những người đi sau.

Có một ai đó nói câu này:

“Nếu đi đến cuối cuộc đời, mà thân thể ta chẳng có mấy vết sẹo, tức là ta chẳng trải nghiệm được gì từ cuộc sống.”

Hay có một câu khác hay hơn:

“Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điểu đến 75 tuổi mới chôn mà thôi.” – Benjamin Franklin

“Thành công là một cuộc hành trình, chứ không phải điểm đến.” – A. Moravia

Lảm nhảm xíu thôi, tại cảm thấy buồn cho những người ngồi đăng kia và đâu đó có những người giống họ. Thật đáng tiếc nếu mục tiêu của ai đó là nghỉ hưu thật sớm, kiếm được đủ tiền để hưởng thụ và rồi biến mất như chưa vào giờ tồn tại. Được làm thứ mình thích là cả một niềm hạnh phúc bự chảng. Có điều vì áp lực xã hội, vì chưa đủ giỏi, vì không chịu rèn luyện kỹ năng, tiếp thu kiến thức, tạo dựng những mối quan hệ mà lắm người phải quăng mình vào những cuộc chơi mà họ chẳng hề muốn chơi để rồi bị cơm áo gạo tiền cuốn phăng đi, để rồi họ chỉ đơn thuần là tồn tại, chứ không còn là sống nữa…

 

– Ưng Đen –

Comments

18 comments on “Chuyện giàu”
  1. zero says:

    hiểu sơ sơ ý, nhưng mà bố cục “lạ” quá không suy ngẫm được gì nhiều

    1. Ưng Đen says:

      Hì, mình đang thử cách viết này, viết theo kiểu tâm sự, dẫn dắt từ cái “không đúng với bản thân”, đưa ra những cái đúng và những lập luận hỗ trợ, cuối cùng rút ra kết luận và gửi lời nhắn nhủ. Có lẽ tay viết chưa cứng, sẽ cố gắng nhiều hơn 😀

      Cám ơn bạn 😀

  2. Châu Bá Thông says:

    hiểu ý tác giả chút chút! thứ nhất, đúng theo Lão Tử nói:”Nhà buôn khéo cất của thì như chẳng có gì”. Triệu phú không nhất thiết phải là những người đi trong chiếc xe đời mới, ở biệt thự mà có thể trông giống như những người bình thường (đọc câu chuyện sự ra đời của đại học Stanford để thấy ví dụ rõ hơn). Thứ hai, giàu có – nếu chỉ để an nhàn, để trở thành 1 con người ko có chí hướng thay đổi thế giới xung quanh mình thì “giàu có” thật sự là một “mồ chôn” chứ không phải là một “bệ phóng” để vươn lên và tạo ra những điều tốt đẹp hơn!~~

    1. Ưng Đen says:

      Cám ơn bạn, đó cũng là ý của mình đó, nhất là sa lầy vào đồng tiền, sự hưởng thụ và lười biếng, quả thật là ác mộng ^^

  3. Đạt Lê Ti̓ says:

    Thỉnh thoảng 1 vài bài mình trông khá được phải khiến mình bình luận . Bạn nói đúng như những gì mình nghĩ . Chí ít là 1 ng trẻ cũng như bao người trẻ đang khát khao tìm kiếm tự do khác , mình thấy lối suy nghĩ này khá hợp lý và đang rất được nhiều bạn hướng tới . Tìm kiếm sự giàu có để tạo nên tự do về mặt tinh thần, tìm kiếm sự giàu có để tự do về mặt tài chính , về mặt hạnh phúc cho những người xung quanh :3 . Để từ đấy là cái đà để bạn có thể mặc nhiên chinh phục bao ngọn núi khác mà ít nhất sẽ không bị cản trở bất cứ thứ gì . Quay ngược lại để làm sao giàu có , chí ít mình nghĩ cũng chỉ còn cách trở thành người giỏi nhất trong những người giỏi nhất thôi . Có thế mới tìm kiếm được cái giàu có đích thực , là tiền xài ko bao giờ hết , chứ không phải trúng dc vé số là đã giàu có . Chỉ cần bạn còn 1 cơ thể lành lặn , 1 khối óc lành lặn , 1 niềm tin tiến bộ không ngừng nghỉ . thì giàu có không có gì là quá to tát cả :3.

    1. Ưng Đen says:

      cảm ơn bạn ^^

  4. zero says:

    hiểu sơ sơ ý, nhưng mà bố cục “lạ” quá không suy ngẫm được gì nhiều

    1. Ưng Đen says:

      Hì, mình đang thử cách viết này, viết theo kiểu tâm sự, dẫn dắt từ cái “không đúng với bản thân”, đưa ra những cái đúng và những lập luận hỗ trợ, cuối cùng rút ra kết luận và gửi lời nhắn nhủ. Có lẽ tay viết chưa cứng, sẽ cố gắng nhiều hơn 😀

      Cám ơn bạn 😀

  5. Châu Bá Thông says:

    hiểu ý tác giả chút chút! thứ nhất, đúng theo Lão Tử nói:”Nhà buôn khéo cất của thì như chẳng có gì”. Triệu phú không nhất thiết phải là những người đi trong chiếc xe đời mới, ở biệt thự mà có thể trông giống như những người bình thường (đọc câu chuyện sự ra đời của đại học Stanford để thấy ví dụ rõ hơn). Thứ hai, giàu có – nếu chỉ để an nhàn, để trở thành 1 con người ko có chí hướng thay đổi thế giới xung quanh mình thì “giàu có” thật sự là một “mồ chôn” chứ không phải là một “bệ phóng” để vươn lên và tạo ra những điều tốt đẹp hơn!~~

    1. Ưng Đen says:

      Cám ơn bạn, đó cũng là ý của mình đó, nhất là sa lầy vào đồng tiền, sự hưởng thụ và lười biếng, quả thật là ác mộng ^^

  6. Đạt Lê Tiến says:

    Thỉnh thoảng 1 vài bài mình trông khá được phải khiến mình bình luận . Bạn nói đúng như những gì mình nghĩ . Chí ít là 1 ng trẻ cũng như bao người trẻ đang khát khao tìm kiếm tự do khác , mình thấy lối suy nghĩ này khá hợp lý và đang rất được nhiều bạn hướng tới . Tìm kiếm sự giàu có để tạo nên tự do về mặt tinh thần, tìm kiếm sự giàu có để tự do về mặt tài chính , về mặt hạnh phúc cho những người xung quanh :3 . Để từ đấy là cái đà để bạn có thể mặc nhiên chinh phục bao ngọn núi khác mà ít nhất sẽ không bị cản trở bất cứ thứ gì . Quay ngược lại để làm sao giàu có , chí ít mình nghĩ cũng chỉ còn cách trở thành người giỏi nhất trong những người giỏi nhất thôi . Có thế mới tìm kiếm được cái giàu có đích thực , là tiền xài ko bao giờ hết , chứ không phải trúng dc vé số là đã giàu có . Chỉ cần bạn còn 1 cơ thể lành lặn , 1 khối óc lành lặn , 1 niềm tin tiến bộ không ngừng nghỉ . thì giàu có không có gì là quá to tát cả :3.

    1. Ưng Đen says:

      cảm ơn bạn ^^

  7. Ngoc Tran says:

    Rat hay, minh nghi ” giau co” khong phai la qua kho khan de co the dat duoc, dieu kho hon la ban giau co theo cach lam cho con nguoi ban tro nen gia tri trong ca nhan thuc va hinh thuc.

  8. david says:

    lan man

  9. Ngoc Tran says:

    Rat hay, minh nghi ” giau co” khong phai la qua kho khan de co the dat duoc, dieu kho hon la ban giau co theo cach lam cho con nguoi ban tro nen gia tri trong ca nhan thuc va hinh thuc.

  10. david says:

    lan man

  11. Guest says:

    Mình thích nhất câu này trong bài viết.

    “Nếu đi đến cuối cuộc đời, mà thân thể ta chẳng có mấy vết sẹo, tức là ta chẳng trải nghiệm được gì từ cuộc sống.”

  12. Guest says:

    Mình thích nhất câu này trong bài viết.

    “Nếu đi đến cuối cuộc đời, mà thân thể ta chẳng có mấy vết sẹo, tức là ta chẳng trải nghiệm được gì từ cuộc sống.”

Bình luận