Bắt đầu sẽ là… “một”

Featured Image: Wikipedia

 

Chúng ta không tồn tại trên cuộc đời này một mình. Chúng ta chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi rất nhiều yếu tố từ ngoại cảnh đến con người. Phần lớn các yếu tố đó chính là những điều cản trở sự phát triển cá nhân mỗi chúng ta. Nghịch lý và chính chúng ta lại là người tạo cho mình một sức ì vô cùng lớn, nó lớn dần theo thời gian và làm cho chúng ta chậm tiến. Chúng ta ngại bắt đầu. Điều này chắc chắn là ai trong số các bạn đã từng trải qua. Những câu chuyện tiếp sau tôi chia sẻ, có thể một vài trong số các bạn sẽ thấy mình trong đó. Vì đây là những câu chuyện đơn giản và rất gần với cuộc sống và đó cũng là câu chuyện của tôi.

Câu chuyện thứ nhất, đó là việc tập thể dục rèn luyện sức khỏe. Tôi nhận thấy đây là chuyện nên làm, nó quan trọng. Nhưng mỗi khi tôi có suy nghĩ và chuẩn bị bắt tay thực hiện thì tôi không thể nào làm được hoặc duy trì được. Đó có thể là chạy bộ, gập bụng, chơi cầu lông. Các bạn có biết tại sao không? Vì tôi trì hoãn những kế hoạch mà tôi đã vẽ vời ra. Tôi còn trẻ mà, tôi đâu có bệnh gì đâu. Vì vậy tôi cho phép tôi trì hoãn nó, thậm chí là tàn phá sức khẻo của chính mình. Tôi thức thâu đêm, tôi uống rượu bia, uống café, thuốc lá,… Còn các bạn, các bạn thế nào?

Cậu chuyện thứ hai cũng tương tự vậy, là việc viết lách của tôi. Gần 3 năm từ ngày mà tôi nhận ra viết là một kỹ năng. Nếu bạn có kỹ năng viết bạn sẽ có nhiều cơ hội và có thể sẽ thành công hơn trong cuộc sống. Ví dụ nhé, nếu bạn biết viết bạn có thể làm thêm việc làm thứ hai, làm thêm các việc làm bán thời gian hoặc viết sách, vân vân. Nó quan trọng đúng không nhưng tôi đã không xem trọng nó, tôi ít giành thời gian để suy nghĩ về nó cho đến năm nay. Tôi đã quyết tâm và biến số không thành số một và từ số một này tôi tiếp tục phát triển kỹ năng của mình trên Triết Học Đường Phố. Trước đây tôi liên tục trì hoãn điều này vì tôi nghĩ tôi không thể làm được chuyện này. Nó khó lắm, mỗi khi tôi bắt tay vào thực hiện nó thì có quá nhiều thứ cám dỗ để tôi có thể quên đi việc rèn luyện kỹ năng này.

Câu chuyện thứ ba là vẽ sơ đồ tư duy, cũng như viết tôi biết đến khái niệm học bằng não phải từ khá lâu nhưng để rèn luyện, tìm hiểu chuyên sâu về nó thì không. Tôi cũng chỉ vẽ bằng phần mềm chứ chưa bào giờ thực hiện bằng phương pháp thủ công cả. Đó là vì tôi cho phép tôi trì hoãn nó, cứ để đó. Học theo cách cũ tức sử dụng não trái để ghi nhớ thì với tôi vẫn ổn cơ mà. Cho đến một ngày tôi đến câu lạc bộ đọc sách – nơi đó mọi người đến để đọc sách, chia sẻ và lưu lại bằng sơ đồ tư duy. Mỗi tuần ba buổi, mỗi buổi là một quyển sách. Thế thì mỗi tuần tôi cũng có tối thiểu vài sơ đồ tư duy nghệch ngoạc mà tôi tự vẽ vời ra. Mọi người đến đó ai cũng làm thế, đặc biệt ở CLB Sách này có một cu cậu còn rất bé nhưng nhóc này là chuyên gia về sử dụng và vẽ sơ đồ tư duy. Tôi cần phải hòa nhập, tôi không phải là một nốt nhạc lạc điệu. Nên tôi đã cố gắng, cố gắng duy trì. Chính vì vậy, hơn hai tháng từ ngày mà tôi tham gia CLB Sách tôi cũng có thể khẳng định rằng tôi biết vẻ sơ đồ tư duy và tôi có thể dùng tốt nó.

Câu chuyện thứ tư là một câu chuyện về việc học tiếng Anh. Tôi khổ sở lắm để học tiếng Anh. Tôi muốn có thể nói được tiếng Anh nhưng ngữ âm tôi sai tất. Vì tôi được thầy cô – người mà giúp tôi tiếp cận tiếng anh những năm đầu tiên, lại là người phát âm không đúng cũng như không thể nói được tiếng anh. Tôi sống ở quê, thầy cô chỉ truyền đạt cho tôi ngữ pháp và đọc hiểu thôi. Sau này tôi đến một vài nơi dạy tiếng anh chủ yếu để phát triển giao tiếp. Cô tôi bảo cứ học đều đặn, mỗi ngày một ít. Ít thôi, cứ giành ra 30 phút, thậm chí chỉ 5 phút một ngày để nói tiếng anh và thực hiện nó đều đặn mỗi ngày. Như vậy sẽ nói được tiếng anh trong thời gian ngắn.Với tôi nó khó lắm, tôi không thể làm được điều này. Tôi có thể giành thời gian cho lướt web, mạng xã hội, xem phim, nghe nhạc nhưng giành 30 phút mỗi ngày với tôi là đều không tưởng. Cho đến một ngày tôi có quyết tâm mạnh mẽ, tôi cố gắng thực hiện và duy trì. Kết quả là từ một người dốt tiếng Anh, sợ tiếng Anh thì tôi cũng có thể tự tin giao tiếp bằng tiếng Anh và thường xuyên đi đến các câu lạc nói tiếng Anh cũng như tự tin giao tiếp với người nước ngoài.

Chuyện thì cũng đã kể rồi, chắc các bạn cũng đã đọc rồi đúng không. Các bạn có thấy hình ảnh của mình trong các câu chuyện này không. Nếu có thì âu cũng là điều bình thường. Không, thì tôi xin chúc mừng bạn. Qua các mẩu chuyện nhỏ này tôi tin các bạn có thể hiểu được tại sao chúng ta chậm tiến. Đó là chúng ta bị bệnh trì hoãn. Vì bệnh trì hoãn này làm cho chúng ta cứ mãi cho các dự định của chúng ta mãi là số không. Tại sao những thứ như sức khỏe, kiến thức, các cơ hội thành công của chúng ta,… vậy mà chúng ta cứ cho nó vào ngăn xếp và cất nó đi. Sao chúng ta không cố gắng để nó trở thành một, rồi từ một nó sẽ thành hai, rồi ba, rồi bốn, rồi năm, vân vân.

Sự trì hoãn có thể đem lại cho chúng ta rất nhiều hậu quả và rắc rối trong công việc và trong đời sống. Trì hoãn dẫn đến căng thẳng, cảm giác tội lỗi, nặng nề và sự khủng hoảng về mặc tâm lý. Làm giảm năng suất lao động, làm chúng ta phá vỡ các cam kết về thời gian, tiến độ hoàn thành công việc. Chính vì vậy, để có thể khắc phục nó, chế ngự nó. Chúng ta nên quyết tâm cũng như lưu nhớ câu này: “Việc hôm nay chớ để ngày mai.” Nó giúp nhắc nhở mỗi chúng ta vượt qua căn bệnh nan y này.

 

Mr Lias

Advertisements

Facebook Comments

8
Leave a Reply

avatar
6 Comment threads
2 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
4 Comment authors
LiLy Nguyenkhoa vuminhMr LiasMr. Leo Recent comment authors
  Subscribe  
Notify of
Mr. Leo
Guest
Mr. Leo

Bài này hay quá, em cũng đang bị giống như những câu chuyện trên. Anh có thể cho e biết địa chỉ clb sách đc ko?

Mr Lias
Member
Mr Lias

Hì hì. CLB sách này ở tận Cần Thơ đấy Mr.Leo. 🙂

Mr. Leo
Guest
Mr. Leo

Bài này hay quá, em cũng đang bị giống như những câu chuyện trên. Anh có thể cho e biết địa chỉ clb sách đc ko?

Mr Lias
Member
Mr Lias

Hì hì. CLB sách này ở tận Cần Thơ đấy Mr.Leo. 🙂

khoa vuminh
Guest
khoa vuminh

Xin chào,cho phép điền thêm vài từ vào đầu bài nhé BẮT ĐẦU SẼ LÀ MỘT VIỆC……………………………………..VIỆC ĐÓ LÀ…………………………………………………….CHÚNG TA PHẢI VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH

khoa vuminh
Guest
khoa vuminh

Xin chào,cho phép điền thêm vài từ vào đầu bài nhé BẮT ĐẦU SẼ LÀ MỘT VIỆC……………………………………..VIỆC ĐÓ LÀ…………………………………………………….CHÚNG TA PHẢI VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH

LiLy Nguyen
Guest
LiLy Nguyen

Câu chuyện thứ nhất,
Tôi vẫn con trẻ đã và đang tập thể dục và cũng uống rượu bia, cafe
Câu chuyện thứ hai,
Tôi chưa có kỹ năng viết để tự tin đăng bài trên THĐP
Câu chuyện thứ ba,
Tôi cũng tham gia đọc sách và đọc nhiều lắm
Câu chuyện thứ tư,
Học tiếng Anh cũng là điều gian nan của mình, chính mình chưa vượt qua mình

Đúng sự trì hoãn và không dám thử đã cho mình vẫn mãi là người thế này thôi.

LiLy Nguyen
Guest
LiLy Nguyen

Câu chuyện thứ nhất,
Tôi vẫn con trẻ đã và đang tập thể dục và cũng uống rượu bia, cafe
Câu chuyện thứ hai,
Tôi chưa có kỹ năng viết để tự tin đăng bài trên THĐP
Câu chuyện thứ ba,
Tôi cũng tham gia đọc sách và đọc nhiều lắm
Câu chuyện thứ tư,
Học tiếng Anh cũng là điều gian nan của mình, chính mình chưa vượt qua mình

Đúng sự trì hoãn và không dám thử đã cho mình vẫn mãi là người thế này thôi.