Đường Tăng và chuyến đi sang Tây Ban Nha

Featured Image: Vũ Thanh Hòa

 

Chuyến đi không bí mật chưa bao giờ được kể, nhưng bây giờ sẽ kể.

Tôi xin kể ngay là Đường Tăng sau khi trở nên nổi tiếng đã quyết định du hí sang Tây Ban Nha một chuyến để xem thi đấu bò tót cho bõ tức vì một lý do rất xứng tầm lý do đó là ngài thích xem bò thật thi đấu với người thật hơn là xem Tôn Ngộ Không đánh nhau tùm lum với Ngưu Ma Vương để rồi cuối cùng lại cần Na Tra Thái Tử từ trên trời xuống giúp đỡ. Nhưng ngài cao tăng nhà Đường kính mến đã gặp rắc rối. Đó là bị bò điên vượt hàng rào và cẩu ngài ngồi lên trên đầu nó cho dù ngài có đang được ngồi ở ghế hạng nhất dành cho khách mời người ngoại quốc đi chăng nữa. Con bò điên phấn khích tột độ khi bắt được Đường Tăng, trông cũng không khác gì mấy con yêu quái mà ngày xưa đã khi đã bắt được ngài trên dọc đường và trong lúc ngài đang “đi hái hoa”. Theo phản xạ của những lần gặp họa trước, sư phụ gọi thật lớn: ”Ngộ Khôngggggg! Ngộ Khôngggggg! Con ở đâuuuuuu? Mau cứu taaaaaaa!!!” Nhưng đáng buồn là Đường sư phụ đã quên rằng Tôn Ngộ Không, cục cưng của ngài, sau khi đã đắc đạo thì về Hoa Quả Sơn nhập thất ngồi thiền ở trạng thái Khỉ Đá, đợi sau khi Trái Đất diệt vong mới xuất đầu lộ diện để khai hoang xứ sở.

Gọi mãi khản cổ, sư phụ còn bị con bò điên nhảy nhót lung tung điên đảo làm cho tim gan phèo phổi ngài cũng như muốn bện thành tóc đuôi sam. Đường Tăng quyết định niệm chú vào tai con bò. Và con bò tót càng lồng lên thích thú vì nó cực kỳ khoái nghe chú. Trước khi bị bắt về làm bò tót biểu diễn ở đây, chủ cũ của nó là một bà lão, người mà có mẹ là người Việt Nam, bố người Ấn Độ, ông nội người Srilanka và bà ngoại người Thái Lan. Bà lão ngày nào cũng mở đĩa nghe các bài chú tụng với âm lượng lớn nhất vì tai bà nghễnh ngãng, đến nỗi con bò nằm trong chuồng cũng nghe như đấm vào tai và rất đỗi phấn khích. Sau nhiều ngày quá phấn khích nó đã húc đổ mấy bức tường, bà lão đành để người ta mang nó ra đấu trường kẻo gây nguy hiểm cho bà và những người xung quanh.

Đường Tăng làm đủ mọi cách để con bò dừng lại. Tụng kinh, gõ mõ, chọc mắt, véo tai, nhổ lông, cù lét, kể chuyện “Cây tre trăm đốt”, tất cả đều phản tác dụng. Những người phụ trách bò tót ở đấu trường không giúp gì được vì con bò quá khỏe và hung hăng, đặc biệt là sau khi được nghe mật chú. Nhưng lý do chính là giới truyền thông Tây Ban Nha muốn có một tin thật giật gân mà trước nay chưa từng có, đó là: “Cao tăng đắc đạo nhà Đường đi du lịch gặp rắc rối với bò tót.” Họ muốn cảnh gay cấn được kéo dài càng lâu càng tốt vì với mỗi giây lên hình là họ sẽ thu về được cả núi tiền. Và trong lúc tuyệt vọng không được ai giúp đỡ, sư phụ biết là mình sẽ chết vì kiệt sức khi ngồi trên lưng con bò điên này, ngài muốn tiết lộ bí mật của mình trước lúc ra đi.

Đường Tăng quyết định thoát y để cho thế giới biết rằng ngài sở hữu một vết bớt màu vàng ở mông trái có hình ngọn lửa. Ngày xưa khi còn làm chú tiểu trong chùa, một chú tiểu khác đã nhìn thấy vết bớt đó khi hai người “đi vũ trụ” cùng nhau ngoài cánh đồng và đã cười nhạo ngài là “đồ chùi đít chưa sạch”. Nhưng sư phụ nhà Đường lúc đó mới để ý thấy thì tủi thân khóc lóc vật vã rồi đã quyết định ra sông tắm rửa kì cọ thật kĩ và thấy rằng đó là một vết bớt. Vết bớt thần thánh đó là để người phàm biết rằng Đường Tăng chính là “người được chọn”.

Và thế là như những gì đã suy tính, Sư phụ bắt đầu cởi áo cà sa và tuột nó xuống nền đất. Ngài đang định cởi chiếc áo tiếp theo thì con bò bỗng nhiên dừng nhảy nhót, chạy ra thật xa lấy đà và hùng hục lao đầu vào cái áo cà sa đang nằm trên nền đất như con thiêu thân ướt sũng dầu hỏa lao mình vào lửa. Và “Huỳnh!!!!” thế là con bò sau cú húc rất mạnh xuống đất đó thì trở nên chao đảo, mặt mũi đờ đẫn, chân nọ đá chân kia, sừng gãy mất một bên, rồi đổ vật xuống đất như một cái cánh cửa mục nát không còn bản lề ở trong một ngôi nhà hoang có nhiều mạng nhện và bụi bẩn.
Sư phụ chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra với con bò và với cái cánh cửa đó thì khán giả bỗng hò reo, la hét, tung hoa ầm ĩ dưới khán đài. Những tiếng “Holey” “Holey” náo động của người bản địa làm ngài giật bắn mình quên cả việc mình đang định làm gì.

Ngài không hề biết rằng con bò lúc mới ra sân đã phát điên lên chỉ vì cái áo cà sa đỏ của ngài. Và thế là thêm một lần nữa, sư phụ Đường Tam Tạng lại trở nên nổi tiếng như cồn ở phương Tây. Vâng, là phương Tây chứ không phải Tây Phương Cực Lạc. Phóng viên nô nức kéo tới phỏng vấn, ngài chỉ mỉm cười và trả lời một câu quen thuộc mà đã làm nên tên tuổi của Đường Tăng suốt từ trước tới giờ: “Ơ mi phò phò, Bần tăng đến từ Đông Thổ Đại Đường.” Và chỉ trong một thời gian ngắn, Hòa thượng Đường Tam Tạng đã trở thành thần tượng của giới trẻ phương Tây. Một người thông minh, dũng cảm, điềm tĩnh, khiêm tốn và đặc biệt đến từ một châu lục khác.

Hiệu ứng “Ơ mi phò phò ” đã lan đi với tốc độ chóng mặt tạo nên cơn sốt ở xứ sở bò tót này. Thịt bò Ơ Mi Phò Phò bán chạy như tôm tươi. Còn tôm tươi nhãn hiệu Ơ Mi Phò Phò bán chạy như bò điên mà Đường trưởng lão cưỡi. Các cửa hàng thời trang thi nhau lấy tên Ơ Mi Phò Phò, và đặc biệt những bộ quần áo màu đỏ ở đây luôn được mua hết sạch. Sư phụ Đường Tăng thì ngay lập tức được mời đi đóng quảng cáo Redbull. Còn ảnh của ngài lúc đang cưỡi bò thì được phóng to và treo đầy trên đường phố nơi có nhiều người qua lại. Facebook thì xuất hiện trang “Hội những người phát cuồng vì Đường trưởng lão hạ gục bò tót” với gần 2 triệu likes chỉ sau 3 ngày. Truyện kiếm hiệp, phim điện ảnh, hội họa lấy cảm hứng từ Đường Tam Tạng phất lên như cờ gặp gió. Và thế là cao tăng Đại Đường đã đứng đầu bẳng xếp hạng những người thống trị trái tim và tâm trí của người dân phương Tây chỉ sau một màn thoát y không thành.

Như các bạn cũng biết đấy, khi có người đứng đầu thì sẽ có kẻ phải đứng thứ hai. Và kẻ đó sẽ rất lấy làm ghen tức và căm thù khi bị truất ngôi từ một tên hòa thượng đầu trọc từ đâu đâu tới. Kẻ đó sẽ tìm đủ mọi cách để vươn lên trên bảng xếp hạng, nếu không vươn lên được vì quá kém cỏi thì kẻ đó sẽ nhất định dùng cách “không ăn được thì đạp đổ”. Kẻ đó chính là quỷ Satan, đã làm mưa làm gió trên bảng xếp hạng khi dùng nỗi sợ hãi để chế ngự trái tim và tâm trí con người. Và Satan đã biến hình thành một ông cha xứ đạo để dễ dàng tiếp cận Đường Tam Tạng.

Vào một ngày Chủ nhật hơi hơi đẹp trời, ông cha xứ đã mời hòa thượng nhà Đường ghé qua đàm đạo với mục đích chính là thăm dò đối phương để tìm cách triệt hạ. Khi cả hai đã an tọa, vị cha xứ cất lời chào hỏi:
– Xin kính chào ngài Đường Tam Tạng, rất hân hạnh được đón tiếp ngài ở đây!
– Ơ mi phò phò, xin kính chào ngài! Bần tăng đến từ Đông thổ Đại Đường mới qua quý quốc để xem thi đấu bò tót! Xin ngài có thể cho biết quý danh?
– Tôi tên là Satan. – Cha xứ ngập ngừng
– Ồ, tên của ngài làm bần tăng nhớ đến một người!
– Chuyện đó đã quá đỗi quen thuộc với tôi thưa Đường trưởng lão. Người ta ai ai nghe tên tôi cũng nghĩ tới quỷ Satan. Tôi nào đâu có chọn được cha mẹ!
– Cha xứ hiểu lầm rồi, người mà tôi nhớ tới là Sa Ngộ Tĩnh hay còn gọi là Sa Tăng – đồ đệ thứ ba của tôi. Còn tôi đã gặp rất nhiều yêu quái nhưng chưa từng biết tới quỷ Sa Tăng bao giờ!
Nghe đến đây ngài cha xứ kính mến cười thầm trong bụng: “Chưa đến trước kia thì giờ sẽ đến, mà bây giờ chưa đến thì sẽ đến mai sau!”
– Thưa cao tăng, ngài có thể nói cho tôi biết nội dung cốt lõi nhất trong tất cả những bộ kinh mà ngài đã thỉnh về từ Tây Trúc không ạ? – Satan hỏi.

– “Quỳnh hoa nở vẹn đầy.
Hương bay nơi xứ sở.
Mây nào che muôn thuở
Mặt trời và mặt trăng.”

– Dạ thưa, tôi ở đây nên không biết tới loài hoa quỳnh xứ ngài! – Cha xứ ngập ngừng nói.
– Nhưng ngài ở đây được biết con bò tót! – Đường sư phụ mỉm cười.

Satan bỗng nhiên thấy trong lòng mình biến chuyển lạ kì. Mọi thứ như nhẹ nhàng lâng lâng bay bổng sau câu nói của Đường sư phụ. Hắn thấy xúc động ghê gớm lắm chỉ chực trào nước mắt! Cả đời hắn chưa bao giờ có cảm giác này! Hắn lập tức quỳ gối xuống lạy sư phụ nhà Đường và mếu máo:
– Thưa sư phụ kính mến, tôi thật là đáng chết!
– Ai cũng cần phải chết thưa cha xứ!
– Tôi đã lừa dối ngài. Tôi chính là quỷ Satan thưa Đường trưởng lão! – Cha xứ cúi đầu sát đất.
– Ngài làm tốt lắm Sa Tăng! Hãy cùng chụp một kiểu ảnh ăn mừng nào! Say Peaceee!!! – Hòa thượng hân hoan.
– Nhưng tôi đã lừa sư phụ mà!
– Nếu muốn, ngài hãy cứ lừa tôi tiếp ngay bây giờ, còn không thì hãy để quá khứ lại!

Satan òa lên khóc nức nở như một đứa con nít bị lũ bạn cùng lớp mẫu giáo giật mất đồ chơi. Hắn ôm lấy chân sư phụ mà khóc như chưa bao giờ được khóc:
– Sư phụ ơi, người ta ai ai cũng ghét tôi, sợ hãi tôi và lấy tên tôi để đi dọa dẫm nhau vì tôi là quỷ Satan. Rồi họ đem tôi ra so sánh với Thiên Chúa. Rồi dùng tôi để tung hô Đức Chúa yêu thương và hi sinh. Thật là tội nghiệp cái thân tôi!

– “Này người bạn ơi hãy cứ khóc
Đừng kìm nén cho đến ngày mai.
Đời người ta chỉ như con lắc.
Giữa tốt- xấu, vui- buồn, đúng- sai.”
….

“Mây vui làm mây, hoa vui hoa
Mặc người ta ghét với đạp chà
Bồng bềnh mây lượn, hoa tỏa ngát.
Mây vẫn là mây, hoa vẫn hoa.”

Và tiếng khóc của Satan bỗng dưng im bặt để lắng nghe hạnh phúc dâng trào trong lòng. Sư phụ là người đầu tiên trên đời làm hắn xúc động đến vậy. Hắn không muốn lừa dối hay che giấu ngài điều gì. Satan thỏ thẻ giãi bày:
– Thưa Đường trưởng lão kính mến! Tôi vô cùng xúc động vì ngài đã làm cho tôi bừng tỉnh. Nhưng tôi vẫn còn một điều trăn trở đã từ rất lâu, đó là bên mông phải của tôi có một vết bớt màu đen hình ngọn lửa. Liệu cao tăng có biết đó là dấu chỉ gì chăng? Nó có phải là điềm báo cực kì xấu không?
– Thật thế ư?- Sư phụ rất đỗi kinh ngạc – Vậy mà tôi cứ nghĩ trên cõi đời này chỉ có mỗi mình tôi! Đó là dấu hiệu “Người được chọn”. Tôi có một vết màu vàng cũng hình ngọn lửa nhưng ở bên mông trái thưa ngài.
– Vậy tôi được chọn để làm gì thưa sư phụ ? – Satan bối rối.
– Ngài cũng như tôi và tất cả mọi người đều là “Người được chọn”. Được chọn để trở thành chính mình thưa ngài!

Và thế là cuộc viếng thăm đã diễn ra không như mong đợi của Satan lại mang đến nhiều điều thật tuyệt vời. Hắn không còn đau khổ dằn vặt nữa mà luôn sống là chính mình, cho dù đối với mọi người Satan có xấu xa và tồi tệ đến đâu đi chăng nữa. Đơn giản là hắn được làm những gì mình thích, cực kỳ thích. Sư phụ Đường Tăng sau khi đã được thỏa mãn mơ ước là được xem bò tót đấu với người thật mà chính ngài lại là người đó, ngài đã quay trở về Đông thổ Đại Đường với nặng một vali tiền ngoại tệ được trả từ quảng cáo Redbull. Về đến nơi sư phụ kính mến đã phát hiện ra chiếc áo cà sa lấp lánh ánh vàng của ngài đã bị đánh tráo bởi một cái áo cà sa lấp lánh lòe loẹt. Và ngay ngày hôm sau báo chí Tây Ban Nha đã rầm rộ đưa một tin rất dài và sốc kèm theo ảnh “Đường Trưởng lão đã thoát y ở giữa sân đấu bò tót để lộ ra vết bớt màu đen hình ngọn lửa ở mông phải”.

 

Vũ Thanh Hòa

Comments

26 comments on “Đường Tăng và chuyến đi sang Tây Ban Nha”
  1. Ái Nữ says:

    Ồ truyện này hay lắm bạn ạ! Tôi muốn được đọc những tác phẩm tiếp theo của bạn.

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Cảm ơn bạn đã quan tâm và ủng hộ! 🙂

  2. Ái Nữ says:

    Ồ truyện này hay lắm bạn ạ! Tôi muốn được đọc những tác phẩm tiếp theo của bạn.

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Cảm ơn bạn đã quan tâm và ủng hộ! 🙂

  3. khanh32 says:

    Mình chưa hiểu ý nghĩa câu chuyện cũng như là đoạn kết lắm, có bạn nào giải thích giùm mình đc k?

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Ý nghĩa câu chuyện là hãy sống là chính mình, làm điều mình thích, mình cảm thấy hạnh phúc, đừng để bất kì những gì xã hội cho là Đúng/Sai, Tốt/Xấu cản đường mình, làm mình phải sống khác đi với con người thật của mình. Và hơn nữa là tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn để sống một cuộc đời an vui, hạnh phúc.

      Hành động đánh tráo áo cà sa và giả mạo làm sư phụ để thoát y ở giữa sân đấu bò của Satan ở cuối truyện có 2 ý nghĩa, tùy theo cảm nhận của bạn đọc:
      – Satan đã “ngộ” sau cuộc đối thoại với sư phụ và hắn sống là chính mình như sư phụ nói (Hắn hiểu là cứ tiếp tục xấu xa, lừa đảo vậy, thế mới là niềm vui thích của Satan, thế mới là “chính mình”)
      – Hoặc là ngay từ ban đầu, tất cả mọi thứ khóc lóc, giả vờ thành thật đều nằm trong kế hoạch của hắn để thu thập thông tin và thực hiện hành động giả mạo để hạ bệ Đường sư phụ (Mấy kẻ trên đời này chấp nhận được việc một hòa thượng đắc đạo thoát y giữa chốn đông người?)

  4. Nguyễn Hiền says:

    rất sáng tạo, lối suy nghĩ của bạn rất hay ^_^

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Cảm ơn bạn! 🙂

  5. khanh32 says:

    Mình chưa hiểu ý nghĩa câu chuyện cũng như là đoạn kết lắm, có bạn nào giải thích giùm mình đc k?

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Ý nghĩa câu chuyện là hãy sống là chính mình, làm điều mình thích, mình cảm thấy hạnh phúc, đừng để bất kì những gì xã hội cho là Đúng/Sai, Tốt/Xấu cản đường mình, làm mình phải sống khác đi với con người thật của mình. Và hơn nữa là tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn để sống một cuộc đời an vui, hạnh phúc.

      Hành động đánh tráo áo cà sa và giả mạo làm sư phụ để thoát y ở giữa sân đấu bò của Satan ở cuối truyện có 2 ý nghĩa, tùy theo cảm nhận của bạn đọc:
      – Satan đã “ngộ” sau cuộc đối thoại với sư phụ và hắn sống là chính mình như sư phụ nói (Hắn hiểu là cứ tiếp tục xấu xa, lừa đảo vậy, thế mới là niềm vui thích của Satan, thế mới là “chính mình”)
      – Hoặc là ngay từ ban đầu, tất cả mọi thứ khóc lóc, giả vờ thành thật đều nằm trong kế hoạch của hắn để thu thập thông tin và thực hiện hành động giả mạo để hạ bệ Đường sư phụ (Mấy kẻ trên đời này chấp nhận được việc một hòa thượng đắc đạo thoát y giữa chốn đông người?)

  6. Nguyễn Hiền says:

    rất sáng tạo, lối suy nghĩ của bạn rất hay ^_^

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Cảm ơn bạn! 🙂

  7. Ái Nữ says:

    Bạn Vũ Thanh Hòa đã đọc truyện ngắn “Nhân sứ” của nhà văn Hòa Vang chưa? Đó là một tác phẩm khai thác đề tài Tây Du Ký rất hay.

    Truyện này của bạn thật vui nhộn mà vẫn mang ý nghĩa sâu sắc. Một tác phẩm độc đáo!

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Có thời gian thì mình sẽ tìm hiểu tác phẩm mà bạn nói. Cảm ơn bạn đã chia sẻ và dành tặng lời động viên! 😀

  8. Ái Nữ says:

    Bạn Vũ Thanh Hòa đã đọc truyện ngắn “Nhân sứ” của nhà văn Hòa Vang chưa? Đó là một tác phẩm khai thác đề tài Tây Du Ký rất hay.

    Truyện này của bạn thật vui nhộn mà vẫn mang ý nghĩa sâu sắc. Một tác phẩm độc đáo!

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Có thời gian thì mình sẽ tìm hiểu tác phẩm mà bạn nói. Cảm ơn bạn đã chia sẻ và dành tặng lời động viên! 😀

  9. Minh Ngọc Lê says:

    Bài thơ hay quá! Là bạn sáng tác à?

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Vâng, là mình sáng tác bạn ạ! Cảm ơn bạn! 🙂

      1. Minh Ngọc Lê says:

        Sao lại có dấu … thế bạn? Bạn có thể đăng nốt được không?

        1. Vũ Thanh Hòa says:

          À, dấu ba chấm đó chỉ là một khoảng nghĩ lấy hơi giữa hai bài thơ khác nhau của bác Đường Tăng thôi ạ! 😀

          1. Minh Ngọc Lê says:

            À à 😀

            2014-07-03 1:22 GMT+02:00 Disqus :

  10. Minh Ngọc Lê says:

    Bài thơ hay quá! Là bạn sáng tác à?

    1. Vũ Thanh Hòa says:

      Vâng, là mình sáng tác bạn ạ! Cảm ơn bạn! 🙂

      1. Minh Ngọc Lê says:

        Sao lại có dấu … thế bạn? Bạn có thể đăng nốt được không?

        1. Vũ Thanh Hòa says:

          À, dấu ba chấm đó chỉ là một khoảng nghĩ lấy hơi giữa hai bài thơ khác nhau của bác Đường Tăng thôi ạ! 😀

          1. Minh Ngọc Lê says:

            À à 😀

            2014-07-03 1:22 GMT+02:00 Disqus :

Bình luận