Nhớ nội

Featured Image: Danh Nguyễn

 

Ba nói chiều nay
Ba buồn
Ba nhớ nội
Nhớ mảnh quê nghèo
mưa nắng
chiếc xuồng đôi
Nhớ liếp tre giăng
trâu khát cỏ lên đồi
Nhớ mụn cơm cháy
giành nhau vui như hội

Con nói nhìn ba
Ba buồn
con nhớ nội
Nhớ giỏ bánh xoài
ngày chú dắt qua đê
Hương khói lên trời
Nội có về mỗi tối ?
Ba gật đầu cười
Nội vẫn ở đây thôi

Ba nói mùa mưa
Ba buồn
Ba nhớ nội
Quang thúng chòng chành
đồng cháy với sương trôi
Vá áo cho ba
đêm
Nội ngồi thao thức
Vai nội gầy gầy
giần giật
mắt xa xôi

Con nói với ba
Nhìn ba
Con nhớ nội…

 

Gold

Comments

4 comments on “Nhớ nội”
  1. Xanh Tham says:

    Hey Gold, đọc bài Nội tôi của Gold, làm mình nhớ Nội nhiều. Nên mình mượn tạm bài của Gold rồi biến nó thành bài của mình.

    Anh nói anh nhớ nội

    nêu cơm ghế củ lang

    nồi cơm cháy xém

    mấy đứa cháu ngồi tranh nhau

    anh nói, anh nhớ nội

    ngày bị ba đánh

    treo ngược lên trần nhà

    nội đứng bên khóc lớn

    sao mày đánh cháu tao?

    Anh nói anh nhớ nội

    ngày về thăm nội

    nội dúi vào túi hai dăm ba đồng tiền lẻ, nội chắt chiu

    bữa hai khóc

    Nước mắt lưng nửa tròng

    ngày nội mất

    hai anh em chạy xe về

    không kịp nhìn nội lần cuối

    em nhớ nội

    ngày hai bữa sáng chiều

    ngồi tiêm trầu, nghe nội kể chuyện ngày xưa

    em nhớ nội, hai à

    nhớ gáo nước dừa

    dầu dừa bôi lên tóc

    canh bí đỏ đậu phụng

    em nhớ nội

    căn nhà xưa nội ở

    mở mắt dậy buổi sáng

    mùi biển nồng lên sống mũi

    em nhớ nội

    nhà không còn, nội cũng mất

    từ dạo nội về với đất

    con như chết đi một nửa con người

    à ơi

    những câu chuyện

    không biết bắt đầu từ đâu.

    1. Gold says:

      Bài của bạn nhiều cảm xúc. Quả là ” những câu chuyện không biết bắt đầu từ đâu “, vì hồi ức thì rất nhiều phải không bạn ?!
      Cảm ơn bạn đã thích bài thơ của Gold. Chúc bạn vui vẻ.

  2. Xanh Tham says:

    Hey Gold, đọc bài Nội tôi của Gold, làm mình nhớ Nội nhiều. Nên mình mượn tạm bài của Gold rồi biến nó thành bài của mình.

    Anh nói anh nhớ nội

    nêu cơm ghế củ lang

    nồi cơm cháy xém

    mấy đứa cháu ngồi tranh nhau

    anh nói, anh nhớ nội

    ngày bị ba đánh

    treo ngược lên trần nhà

    nội đứng bên khóc lớn

    sao mày đánh cháu tao?

    Anh nói anh nhớ nội

    ngày về thăm nội

    nội dúi vào túi hai dăm ba đồng tiền lẻ, nội chắt chiu

    bữa hai khóc

    Nước mắt lưng nửa tròng

    ngày nội mất

    hai anh em chạy xe về

    không kịp nhìn nội lần cuối

    em nhớ nội

    ngày hai bữa sáng chiều

    ngồi tiêm trầu, nghe nội kể chuyện ngày xưa

    em nhớ nội, hai à

    nhớ gáo nước dừa

    dầu dừa bôi lên tóc

    canh bí đỏ đậu phụng

    em nhớ nội

    căn nhà xưa nội ở

    mở mắt dậy buổi sáng

    mùi biển nồng lên sống mũi

    em nhớ nội

    nhà không còn, nội cũng mất

    từ dạo nội về với đất

    con như chết đi một nửa con người

    à ơi

    những câu chuyện

    không biết bắt đầu từ đâu.

    1. Gold says:

      Bài của bạn nhiều cảm xúc. Quả là ” những câu chuyện không biết bắt đầu từ đâu “, vì hồi ức thì rất nhiều phải không bạn ?!
      Cảm ơn bạn đã thích bài thơ của Gold. Chúc bạn vui vẻ.

Bình luận