Vị đắng

Featured Image: Any Direct Flight

 

Có khi, để người khác tôn trọng và nhìn lại cách ứng xử, bạn cũng cần phải cho người ta nếm một chút vị đắng. Vị của bạn phải đủ đắng để tác động tới người ta, để họ nhận ra bạn không còn ngọt ngào như họ tưởng nữa. Bởi vì nếu bạn chỉ luôn tạo cho người ta cảm giác bạn chỉ có có vị ngọt, dễ ưa đấy, nhưng bạn khó làm người ta nể, trọng mà có khi còn ngược lại.

Cái gì dễ chịu quá cũng dễ quên, dễ nhàm, dễ xem nhẹ. Đó là thông lệ ứng xử chung của con người. Đôi khi dĩ hòa vi quý được xem như thực phẩm chức năng, chẳng có tác dụng gì cho con bệnh ngay mà cần phải trông chờ vào niềm tin và thời gian.

Chúng ta thường được dạy dỗ rằng đừng làm tổn thương người khác, đừng gây chiến tranh. Đúng, nhưng chưa đủ. Nếu bạn bị làm tổn thương, bạn bị gây chiến thì sao? Nếu người ta tát bạn vào má trái thì bạn chìa nốt má phải ư? Ôi không! Bạn chỉ cần lùi bước nghĩa là bạn sẽ bị dồn tới chân tường. Bạn chỉ cần tỏ ra không thể chống cự nghĩa là bạn sẽ bị thôn tính.

Thời nay mà còn dạy con kiểu đó thì con chỉ có nước ngồi ở dưới… mông người khác suốt. Xin lỗi thô nhỉ, nhưng nếu không phải vậy thì con bạn sẽ chỉ nên ở trong nhà, chỉ giao du với người nhà có tình thương mến thương thôi. Còn ra xã hội, ra đời thì phải chuẩn bị cho con đủ lông đủ cánh và cứng cáp.

“Khi con chưa đủ mạnh, con có thể chấp nhận cái tát đó, coi như một bài học cho sự non nớt để khôn lớn. Còn rất nhiều thời gian để con rèn luyện tinh thần, thể chất để chờ một ngày đủ mạnh có thể bơi giữa dòng đời. Con có thể không cần phải tát lại cái người đã tát con, nhưng khi con lớn mạnh, người ta cũng e dè, nể nang hơn. Sức mạnh đó là để phòng vệ và chống trả, chứ không phải để gây chiến với người yếu thế.” Tôi đã từng phải dạy con trai của mình như vậy khi con bức xúc vì bị đồng nghiệp chèn ép, chơi xấu lúc mới ra trường đi làm.

Cuộc đời xem ra rất thích đùa vui. Khi bạn dễ thương, bạn dễ chịu, bạn bị xem thường. Còn khi bạn tỏ ra dữ dằn, “hổ báo” chút, người ta lại ngại. Không nhất thiết lúc nào cũng phải xù lông nhím, nhưng khi “đụng chuyện” thì cứng rắn là cần thiết đấy.

Nếm trái đắng người khác tặng bạn cũng là cách để hoàn thiện mình. Khi mình sai, mình nên dũng cảm nhận lỗi. Ai mà chẳng sai lầm. Sai thì sửa, có gì đâu mà sợ.

Nếu bạn đang ở “cửa trên”, thì thấy người ta biết sai bạn nên cho người ta một cơ hội, đừng truy sát họ tới đường cùng. Để tránh cho bạn cảm giác tội lỗi và hối hận khi rơi vào tình cảnh trớ trêu ấy, thì đã muộn màng. Biết mình, biết ta, không phải để thắng thua gì cả, chỉ là để ta sống cho đúng đạo, đúng đời, cho lương tâm thanh thản.

Con trai tôi mới đi làm vài năm, thỉnh thoảng cháu về kể chuyện gặp phải chuyện không vui abc, gặp phải người chơi xấu gây chuyện xyx…. Không thể sống và trải nghiệm thay con, tôi chỉ có cách dạy con biết nhận diện bản chất sự việc, bản chất con người và thích nghi với nó. Chúng ta cũng nên cảm ơn những người đã làm ta khốn đốn, làm ta đắng cay… vào một lúc nào đó trong đời, vì chính họ chứ không phải cha mẹ, anh em, thân hữu… mới làm cho ta hiểu đầy đủ rằng cuộc sống này dù ta muốn đón nhận hay không, mọi sự vật, hiện tượng tốt hay xấu vẫn xảy ra mỗi ngày, không với người này thì với người kia. Dù ta có thừa nhận hay chối bỏ thì những tương tác, ứng xử từ người khác, dù trực tiếp hay gián tiếp vẫn tác động tới ta trong mọi cung bậc cảm xúc, vui sướng, buồn đau, hờn trách, oán giận… Không ai trải nghiệm thay giùm ta được.

Không sợ hãi, can đảm đối diện và vượt qua nó nghĩa là ta trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn chính ta của ngày hôm qua.

Vấn đề là bạn đã nếm vị đắng nhiều chưa? Bạn có đủ đắng không? Uống cafe mỗi ngày nhấm nháp dần đi nhé J.

 

Julia Le

Comments

4 comments on “Vị đắng”
  1. Kim Dung Le says:

    Bài cực hay ạ, cảm ơn bác đã dạy cháu một bài học bổ ích ^_^

  2. Minnie Chan says:

    Một bài học hay và ý nghĩa 🙂

  3. Kim Dung Le says:

    Bài cực hay ạ, cảm ơn bác đã dạy cháu một bài học bổ ích ^_^

  4. Minnie Chan says:

    Một bài học hay và ý nghĩa 🙂

Bình luận