Viết cho những ngày chúng ta đang sống (II)

Photo: Cris Romagosa

 

Những cô bạn cũ của tôi

ai cũng đang rầu rĩ

ai cũng mang trong lòng mình một chút buồn phiền

với biết bao câu chuyện

về tiền về bạc

về công việc, gia đình,

về tình cảm và cả hy sinh

về cả những chuyện vô tình trên phố…

 

Tôi quá đủ buồn rồi

cũng chẳng muốn nhét vào đầu thêm nữa

sợ sẽ như ngọn lửa

cháy bùng lên khi được đổ thêm dầu.

 

Cuộc sống ngày càng khó khăn hơn

chả thấy vui khi xăng giảm nửa ngàn một lít

người ta ào ạt đổ ra đường

ai cũng bàn về chuyện xe chính chủ

cái Nghị định cũ thay bằng cái mới

ồn ã sự đời

Ôi toàn những con người,

nói nhăng nói cuội

suy nghĩ thì nóng vội

rồi cũng có ngày cơm nguội

cũng chẳng có mà ăn…

 

Thôi thì đừng lăn tăn

cả thế giới đều như thế

bên cạnh những buồn phiền

bên cạnh những đau khổ triền miên

vẫn còn đấy những con tim khát sống

vẫn còn đấy những khung trời mơ mộng

và còn biết bao nhiêu hy vọng

bao yêu thương giản dị của con người.

 

Hãy cứ cười

rộn ràng như hôm qua

khi ta ngồi với nhau trên hè phố không quen

uống với nhau vài ly bia giờ tan sở

bỏ sau lưng vất vả ngày xưa cũ

có được bao nhiêu đâu, những giây phút thế này.

 

Rồi hãy cứ mơ đi

những ước mơ có bao giờ chết

những con đường ta chưa bao giờ đi hết

những thành phố lạ

có hoa thơm, quả ngọt, cánh đồng

những chân trời mở tới mênh mông

nơi hạnh phúc là hàng đêm ta chắt chiu nước mắt

là đừng ném vào nhau dù một câu chua chát

để vẹn nguyên trong ta một sắc hình hài…

 

Dù ta có buồn, vẫn phải sống ngày mai

mùa vẫn qua hàng đêm trên cây bàng,

trên hàng me trước ngõ…

ta vẫn phải lấy vợ, lấy chồng

tập làm đàn ông, tập làm mẹ trẻ

tập làm ông, làm bà

để con cháu được sinh ra…

 

Hạnh phúc, niềm vui đâu phải quá xa xôi

có lẽ là người ta cứ hay vội vàng chối bỏ

Thế hạnh phúc ở đâu?

ở ngay trên đôi tay khi nựng con vào má

là cái hôn đầu tiên giữa đêm mưa tầm tã

là một ánh nhìn vô tư của những người xa lạ…

Thế hạnh phúc còn ở nơi nào nữa?

Hạnh phúc còn là nơi ta cố gắng,

là nơi ta vượt qua

là những đam mê,

là cả những dại khờ

là hết mình cho những giấc mơ mà ta tin,

ta phải tập để tin

ngày mai sẽ trở thành hiện thực…

 

Phong Kim

Comments

2 comments on “Viết cho những ngày chúng ta đang sống (II)”
  1. Wind Runner says:

    Sâu lắng quá…

  2. Wind Runner says:

    Sâu lắng quá…

Bình luận