Chuyện “theo đuổi đam mê” và tấm ảnh chụp người yêu

Photo: Giang Phạm

 

Chiều thứ hai nắng. Tại quán “Clover & Crepes”, tôi gặp anh bạn cũ. Anh bạn cũng nổi bật. Anh thích đi, thích viết, thích chụp. Với tôi, anh chưa đến mức gọi là “influencer”, nhưng là người có những status đáng đọc. Mỗi bài anh viết đều có một giá trị để trân trọng. Anh tốt nghiệp rồi, chiều thứ hai lý ra anh phải đi làm, vậy mà lại chui vào đây, gọi cafe đen, lên mạng, gõ lách cách. Tôi thắc mắc, hỏi:

“Không đi làm hả anh?”
“Anh là freelancer em ạ. Chụp ảnh và viết bài.”
“Anh viết thế có đủ ăn không anh?”
“Không đủ em ạ.”
“Vậy cả viết, cả chụp ảnh có đủ tiền cà phê không?”
“Uhm… cũng được.”
“Vậy là ổn rồi” – Tôi cười. Anh cười. Chẳng biết cười vì vui hay buồn.

“Clover & Crepes” chiều hôm ấy thơm ngào ngạt mùi trà và matcha. Chúng tôi, những người rất trẻ, thừa hoài bão nhưng thiếu trải nghiệm, cứ ngồi im lặng trong quán. Tôi viết cái tôi thích (đó là bài “Cô giáo, đừng về Việt Nam!”). Anh viết cái anh muốn. Và câu nói “theo đuổi đam mê” cứ theo tôi suốt ngày dài. Khi chúng tôi còn chẳng biết quyết định hôm nay của mình, ngày mai trở đúng hay hóa sai.

Một lần khác cùng ngồi trong US Nguyễn Thị Minh Khai, anh gặp vài người bạn cũ. Họ vỗ vai thân mật, hỏi: “Dạo này mày đang làm ở đâu?” Anh trả lời: “Chẳng chỗ nào, đi làm tự do thôi.” Họ trố mắt lên: “Giỏi như mày sao lại không vào chỗ A, chỗ B…?” Chắc đây là lần thứ N anh bị hỏi vặn như vậy. Tôi nhe răng cười, thấy họ cũng giống tôi ngày xưa. Gặp một người trẻ măng 23 tuổi, không đi làm văn phòng, mà theo đuổi một thứ đam mê xa vời thì ngạc nhiên kinh khủng.

**

Tôi cho rằng, “theo đuổi đam mê” là một mỹ từ rất hay. Hay ở chỗ nó đánh vào cảm xúc. Hay ở chỗ nó dễ làm người khác ảo tưởng. Khiến đôi người mơ mộng rằng cứ “theo đuổi đam mê” rồi thì tiền sẽ tới ngay, kéo vào ùn ùn như thác lũ. Không có đâu. Trước lúc tiền tới là rất nhiều ngày vất vả. Cái chữ “vất vả” đó nó dài và nặng trĩu đến mức nào chính tôi còn chưa hiểu hết. Vì cái tôi đã, đang trải qua chỉ là một phần bé xíu xiu của cụm từ “theo đuổi đam mê”- viết thì hay mà làm thì khó nhọc ấy thôi. Rồi đôi khi ngồi cùng chúng ta lại hỏi nhau, với ý đùa cợt nhưng cũng có chút xót xa rằng: “Làm thế có đủ ăn không anh?”

Nhưng tôi biết làm sao được, bởi con người bị chi phối bởi cảm xúc. Tôi không còn lựa chọn nào khiến tôi vui hơn là đi theo đam mê. Và khi làm những thứ tôi yêu, bất chấp nó xấu xí thế nào, tôi vẫn thấy hạnh phúc. Giống như một bài viết nhỏ của anh – Giang Phạm – về bức ảnh vụng về của hai người đang yêu nhau:

“Sài Gòn, 11/3/2014
Chụp người yêu,

Tôi thấy họ, trên một cây cầu bên kia thành phố, trong một buổi tối đẹp trời có gió thổi lồng lộng từ sông và có ánh đèn đường vàng vọt chạy dọc đại lộ.

Chàng trai đang chụp hình người yêu mình, một chiếc máy Canon DSLR cho người mới bắt đầu với ống kính “kit” – ống kính đi với máy, dĩ nhiên cũng thường dành cho người chụp nghiệp dư mới làm quen với máy ảnh ống kính rời. Chàng cứ say mê xoay vặn rồi chụp, nàng cứ mải miết làm dáng rồi cười. Một mô-tip điển hình: hai người quen nhau, chàng dùng số tiền mình để dành (hay xin gia đình) mua máy ảnh xịn để chụp cho người yêu nhằm lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

Tôi có nhìn lỏm hình mà chàng trai chụp, không khác gì những tấm hình tôi chụp khi mới bắt đầu. Với ánh sáng như vậy, tôi và nhiều người chụp lâu năm khác có thể chụp được những tấm tốt hơn. Anh bạn đi cùng nhìn vào cái máy của chàng trai rồi nhận xét: “Nhìn cái ống kính và cách cầm là biết chất lượng ảnh như thế nào rồi.”

Nhưng khi nhìn cách chàng trai chụp cô gái và cách họ xem lại hình cùng nhau, tôi tuyệt nhiên tin rằng những bức ảnh ấy sẽ chắc chắn rất đẹp, chí ít là theo cảm nhận của hai người ấy. Bất luận dùng máy ảnh nào, trình độ nào, chỉ cần chụp hình người bạn yêu thương, thì bức ảnh đó chắc chắn là sẽ đẹp.”

Giống như câu chuyện này vậy. Tôi viết ra, tuy không ai cho tôi một xu một đồng nào, nhưng tôi vẫn thấy hạnh phúc.

 

Đỗ Thanh Lam

Comments

16 comments on “Chuyện “theo đuổi đam mê” và tấm ảnh chụp người yêu”
  1. Guest says:

    Mỗi lần đọc bài viết của chị lại thêm yêu đời. Cảm thấy rất nhẹ nhàng, sâu lắng. Niềm vui, hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, và gẫn gũi 🙂

  2. Tuấn Lê says:

    Mỗi lần đọc bài viết của chị lại thêm yêu đời. Cảm thấy rất nhẹ nhàng, sâu lắng. Niềm vui, hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, và gần gũi 🙂

    1. Do Thanh Lam says:

      Cám ơn bạn rất nhiều. Mình sẽ trân trọng điều này ^^

  3. Guest says:

    Mỗi lần đọc bài viết của chị lại thêm yêu đời. Cảm thấy rất nhẹ nhàng, sâu lắng. Niềm vui, hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, và gẫn gũi 🙂

  4. Tuấn Lê says:

    Mỗi lần đọc bài viết của chị lại thêm yêu đời. Cảm thấy rất nhẹ nhàng, sâu lắng. Niềm vui, hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, và gần gũi 🙂

    1. Do Thanh Lam says:

      Cám ơn bạn rất nhiều. Mình sẽ trân trọng điều này ^^

  5. Kim Dung Le says:

    biết tới chị từ bài Teacher, tới nay mỗi lần chị có bài đều đọc cả k chừa bài nào, có bài e đọc lại cả hai lần vì nó hay quá ^_^

    1. Do Thanh Lam says:

      Cám ơn em 😀

  6. Kim Dung Le says:

    biết tới chị từ bài Teacher, tới nay mỗi lần chị có bài đều đọc cả k chừa bài nào, có bài e đọc lại cả hai lần vì nó hay quá ^_^

    1. Do Thanh Lam says:

      Cám ơn em 😀

  7. Dũng phạm says:

    em là một sinh viên học nhạc với 1 niềm đam mê nhiếp ảnh :)) phải nói là nkieu người nghĩ khùng..nhưng hầu hết mọi thời gian e có e đều vác vác máy lên đường để chụp dược những bức ảnh ưng ý..
    bố mẹ thì muốn học nhạc sau làm thầy theo biên chế. còn em thi muốn theo nhiếp ảnh còn đường tư do con đường cua tâm hồn và cảm xúc . !
    cũng giống như cách mà chị cảm nhận. 1 bức ảnh đẹp hay xấu không phải là vấn đề lớn vấn đề ở đó là cảm xúc của con người !

  8. Dũng phạm says:

    em là một sinh viên học nhạc với 1 niềm đam mê nhiếp ảnh :)) phải nói là nkieu người nghĩ khùng..nhưng hầu hết mọi thời gian e có e đều vác vác máy lên đường để chụp dược những bức ảnh ưng ý..
    bố mẹ thì muốn học nhạc sau làm thầy theo biên chế. còn em thi muốn theo nhiếp ảnh còn đường tư do con đường cua tâm hồn và cảm xúc . !
    cũng giống như cách mà chị cảm nhận. 1 bức ảnh đẹp hay xấu không phải là vấn đề lớn vấn đề ở đó là cảm xúc của con người !

  9. Giang Trường says:

    thích đoạn:

    Một mô-tip điển hình: hai người quen nhau, chàng dùng số tiền mình để dành (hay xin gia đình) mua máy ảnh xịn để chụp cho người yêu nhằm lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

    😀

  10. Giang Trường says:

    thích đoạn:

    Một mô-tip điển hình: hai người quen nhau, chàng dùng số tiền mình để dành (hay xin gia đình) mua máy ảnh xịn để chụp cho người yêu nhằm lưu giữ những kỉ niệm đẹp.

    😀

  11. Loan Chu says:

    Mới đọc bài phân tích tác phẩm “Đôi mắt” của Nam Cao hôm qua. Chưa đọc truyện ạ! Thấy bài này minh họa sao mà chính xác thế cái loại trí thức nửa mùa mà Nam Cao mô tả trong truyện!!!

    Có thể thấy thêm ngôn ngữ nhân vật Hoàng ở khía cạnh giọng điệu. Một giọng điệu kiêu bạc, bề trên, thậm chí có lúc trịch thượng, xách mé. Nhưng do tính chất của bài viết này, đề cập thêm khía cạnh đó e rằng sẽ bề bộn.

    http://tuxa.hnue.edu.vn/Bantintuxavataichuc/Timhieukienthuc/tabid/132/ArticleID/282/Default.aspx

  12. Loan Chu says:

    Mới đọc bài phân tích tác phẩm “Đôi mắt” của Nam Cao hôm qua. Chưa đọc truyện ạ! Thấy bài này minh họa sao mà chính xác thế cái loại trí thức nửa mùa mà Nam Cao mô tả trong truyện!!!

    Có thể thấy thêm ngôn ngữ nhân vật Hoàng ở khía cạnh giọng điệu. Một giọng điệu kiêu bạc, bề trên, thậm chí có lúc trịch thượng, xách mé. Nhưng do tính chất của bài viết này, đề cập thêm khía cạnh đó e rằng sẽ bề bộn.

    http://tuxa.hnue.edu.vn/Bantintuxavataichuc/Timhieukienthuc/tabid/132/ArticleID/282/Default.aspx

Bình luận