Giá trị của một ngày

Photo: Wiki Commons

 

Thượng đế rất công bằng, cho mỗi người thời gian là như nhau. Vậy tại sao với người này một ngày vô cùng có giá trị còn người kia thì không là gì cả? Một ngày với hai mươi tư giờ liệu nó có đủ cho bạn?

Vậy điều gì tạo nên sự khác biệt đó?

Khi tôi là sinh viên tôi đã thấy mỗi người bạn của tôi họ sử dụng quỹ thời gian này là không giống nhau. Có người ngủ vào ban ngày và thức làm việc vào ban đêm. Hoặc có người sẽ chăm chỉ học học tập mặc cho cuộc sống bên ngoài vận động ra sao. Cũng có người gần như dùng phần lớn thời gian đó cho việc xây dựng các mối quan hệ, họ vung đắp chúng từng ngày,… Trong đó tôi cũng tự quan sát chính mình. Tôi cũng vậy, tuổi trẻ với nhiều ấp ủ và hoài bão. Để muốn chinh phục các ấp ủ đó tôi cũng dùng phần lớn quỹ thời gian đó vào rất nhiều điều. Đại loại như nâng cao kiến thức cho bản thân, học kỹ năng mềm hay những trò game thu hút tôi. Tôi mê bóng đá, đặc biệt là môn thể thao chơi bóng bằng tay nó đã cuốn tôi một thời gian rất dài.

Còn những người giảng dạy chúng tôi khi đó họ ra sao? Công việc chính của họ là truyền đạt kiến thức của một người đi trước cho chúng tôi. Dĩ nhiên là họ dùng phần lớn quỹ thời gian của họ cho việc nghiên cứu, việc tự học các kiến thức mới để có thể định hướng cho chúng tôi về con đường phía trước. Tất nhiên không phải ai cũng vậy. Giảng viên thì cũng có người giỏi, có người không giỏi. Họ chấp nhận ở lại môi trường Đại học với đồng lương không quá cao thì chắc cũng phải có lý do. Đúng vậy, phần nhỏ trong cái xã hội thu nhỏ này họ đến với môi trường Đại học vì họ cần danh tiếng của một ngôi trường để họ có thể đạt được các mục đích như đi học, tài chính nghiên cứu đề tài khoa học, hay thành giảng viên thỉnh giảng ở các trường nhỏ hơn. Đấy, lương họ không cao lắm nhưng thu nhập có vẻ rất hấp dẫn nhỉ. Thậm chí, sau khi vài năm công tác nếu có thể những người này sẽ được đi học thạc sỹ hay tiến sỹ ở nước ngoài nữa thì chắc hẳn là vừa có tiếng lẫn có miếng rồi. Với tôi những người này giá trị một ngày của họ là tiền và danh vọng.

Khi tôi gần cuối Đại học, tôi đã tham gia rất nhiều hoạt động về teambuilding và các chương trình về kỹ năng mềm. Khi đó tôi gần như được tham gia một môi trường hoàn toàn khác so với trước đây mà tôi từng tham gia khi học ở trường Đại học của tôi. Tôi có cơ hội gặp những con người mà tôi nôm na gọi là họ “Sống đã, sống cống hiến”. Thật tuyệt vời. Họ cho tôi một bài học về giá trị của một ngày. Cái mà tôi đã xem nó rất rẻ phần lớn thời gian khi tôi ở Đại học. Họ là những người trẻ, nhiệt huyết với lý tưởng và đam mê của chính họ. Dù để chinh phục đam mê đó học phải trải qua những con đường đi đầy những chông gai và khó khăn. Có thể để lại vết thương bất cứ khi nào thậm chí là gục ngã nhưng họ đã không bỏ cuộc. Vì thế cuộc đời họ đã chinh phục được những đỉnh cao của cuộc đời. Mỗi ngày trôi qua đi, là mỗi ngày họ để lại cho đời, cho cuộc sống này những điều thú vị. Vì họ hiểu được rằng cuộc đời vô thường, họ cứ sống như chỉ còn chính ngày hôm nay để sống.

“Hãy sống mỗi ngày như thế đó là ngày cuối cùng của mình.” — Steve Jobs

Steve Jobs và giáo sư Randy cũng vậy, họ trở nên mạnh mẽ và quyết liệt vì họ biết mình sẽ phải rời xa thế giới này. Họ làm việc sáng tạo mỗi năm cho đến khi họ qua đời thì nhân loại vẫn luôn nhắc tên  họ. Hàng triệu người sử dụng các tác phẫm về công nghệ của Apple nhắc về Steve hay hàng triệu người được xem bài giảng cuối cùng của giáo sư Randy mặc dù ai cũng biết bài giảng này ông không dành cho họ. Ông dành bài giảng này cho ba đứa con trai của ông ấy. Nhưng ở đâu đó trong suy nghĩ của hàng triệu con người này tìm được sự đồng cảm từ ông ấy. Họ chợt hiểu rằng quỹ thời gian của họ không còn nhiều như họ nghĩ. Hãy đứng về và hành động như chỉ còn ngày cuối cùng để sống khi đó bạn sẽ thấy được chân giá trị của hai mươi tư giờ trong một ngày ngắn ngủi.

Mr Lias

0 0 vote
Article Rating
Advertisements
Subscribe
Notify of
guest
4 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Sunnyday

Tấm hình rất đẹp và hợp với bài viết. Thân

Mr Lias

Cảm ơn Sunnyday nhé.

Sunnyday

Tấm hình rất đẹp và hợp với bài viết. Thân

Mr Lias

Cảm ơn Sunnyday nhé.