Ước mơ của một sinh viên năm 4

*Featured Image:  Oli Crossley

 

(Xin bạn hãy dành một chút thời gian cùng suy ngẫm)

Tôi luôn tự hào là người con của Việt Nam, đất nước 4 nghìn năm văn hiến, tôi ước gì những nỗi đau mà tôi đang chứng kiến chỉ là số nhỏ. Tôi biết người Việt Nam mình thương yêu đùm bọc lẫn nhau nên việc người Việt mình chỉ vì lợi nhuận mà sẵn sàng dùng chất kích thích, chất bảo quản thực phẩm gây hại cho những người xung quanh chỉ là số nhỏ, tôi ước gì họ hiểu biết hơn , thức tỉnh một chút lương tâm, khi mà những người bị ung thư ngày càng nhiều, bao nhiêu gia đình tan nát đẫm nước mắt.

Tôi biết người Việt Nam mình thương yêu động vật, con trâu cái cày gắn liền với lịch sử, thế nên chuyện ăn thịt chó tôi không dám bàn vì văn hóa mỗi nước là khác nhau, nhưng chuyện mang con chó ra đấu đá cắn xé nhau, máu chảy ròng ròng để làm thú vui, thậm chí để cá cược ăn tiền dù là số nhỏ nhưng làm chúng ta thấy rùng mình, ghê sợ.

Tôi biết người Việt Nam có truyền thống lá lành đùm lá rách, hàng ngày đọc báo có những hoàn cảnh bất hạnh được cộng đồng giúp đỡ làm trái tim tôi cảm thấy ấm áp hơn, thế nên tôi biết chuyện người ta hôi bia mặc kệ sự van xin của người chở bia chỉ là số nhỏ, họ cũng nhận ra cái sai, đã mang trả lại số bia đó, lương tâm của họ đã được thức tỉnh, tôi ước gì trái tim một số người cũng thức tỉnh như thế. Người ta đăng báo, nói lên bao thói xấu người Việt ở nước ngoài, tôi ngẫm, không dám phủ nhận, chỉ thấy đau, tôi ước gì những người đó nếu đọc được, họ ngẫm lại.

Tôi sống trong một thời đại mà muốn xin việc phải có tiền, người ta coi đó là hiển nhiên, công khai không giấu diếm, sinh viên muốn qua môn cũng phải đi tiền, tất nhiên đấy không phải là tất cả, những người có năng lực thực sự vẫn được công nhận, đó là niềm hy vọng đối với đất nước.

Tôi sống ở một thời đại được chứng kiến những người chỉ cần phát ngôn gây shock, ăn mặc hở hang bất chấp đạo đức để được nổi tiếng, người ta chỉ trích, người ta phản đối rồi người ta chấp nhận như chuyện bình thường. Một thế hệ trẻ buông thả, dễ dãi, nhấn chìm thời gian, tuổi trẻ bằng những cuộc nhậu nhẹt, ngồi chém gió giết thời gian, không phải tất cả như thế nhưng ngày cả trong bản thân mỗi người đã nhiều lúc như thế. Một thế hệ trẻ mà rất nhiều người không muốn đổ mồ hôi nước mắt mà chỉ muốn ngồi trên một núi tiền.

Tôi đã từng nghĩ, giờ tìm ra bao nhiêu người, học không chỉ vì tiền (tôi không dám nói học không vì tiền) mà còn vì sự ham hiểu biết, dũng cảm đối đầu khó khăn, lấy kiến thức áp dụng vào thực tế. Tại sao những nước công nghiệp hàng đầu cứ mãi là Nga, Mỹ, Nhật, Đức… thế? Phải, xuất phát điểm Việt Nam thấp nhưng nếu mọi người ý thức được như thế thì mỗi cá nhân phải cố gắng nhiều hơn nữa, ai cũng muốn trèo cao, công việc nhàn hạ, không phải động não nhiều thì đất nước sẽ đi về đâu?

Nói đi cũng phải nói lại, những gì Việt Nam đã và đang làm được, tôi cũng tự hào lắm chứ, có lẽ cũng không cần phải kể ra nữa. Đôi khi chứng kiến những hành dộng, dù rất nhỏ cũng khiến tôi nở một nụ cười. Một chàng trai trẻ đỡ bà cụ xuống xe bus, một bé gái lặng lẽ cầm túi rác đôi bạn trẻ đi trước vất xuống đường cho vào thùng rác, những giọt nước mắt người dân rơi xuống khi thấy những hoàn cảnh bất hạnh và họ chung tay giúp đỡ. Nhiều lắm, tôi ước gì người Việt Nam đừng để những nỗi đau cứ tiếp diễn mãi.

Tôi chỉ là một con người bình thường, một cô gái bình thường, một sinh viên xây dựng năm cuối sắp ra trường như hàng triệu sinh viên khác, nhưng tôi tự hào là người Việt Nam, tôi sẽ cố gắng, có thể sức lực có hạn, để có thể giảm bớt phần nào những nỗi đau mà tôi đang chứng kiến. Bạn cũng thế chứ? (AADP)

 

Đông Phương

Comments

16 comments on “Ước mơ của một sinh viên năm 4”
  1. Giang Già says:

    Hoan ngênh suy nghĩ tích cực của tác giả và đó không chỉ là ước mơ của riêng bạn đâu!

  2. Hồ Xuân Hoàng says:

    Đọc tiêu đề cứ nghĩ sẽ nói đến chuyện học của sinh viên chứ 😀

  3. Giang Già says:

    Hoan ngênh suy nghĩ tích cực của tác giả và đó không chỉ là ước mơ của riêng bạn đâu!

  4. Nguyễn Bá Nhân says:

    Tôi cũng nghĩ như bạn 🙂

  5. Hồ Xuân Hoàng says:

    Đọc tiêu đề cứ nghĩ sẽ nói đến chuyện học của sinh viên chứ 😀

  6. Nguyễn Bá Nhân says:

    Tôi cũng nghĩ như bạn 🙂

  7. Quỷ Ảnh says:

    uh.có lẽ vậy

  8. Quỷ Ảnh says:

    uh.có lẽ vậy

  9. Trần Công says:

    tôi cũng nghĩ giống bạn vậy,

  10. Trần Công says:

    tôi cũng nghĩ giống bạn vậy,

  11. Oh Ho says:

    Rất vui khi đọc được bài viết này của bạn ! Bạn cũng thế, tôi cũng thế và mọi người cũng sẽ thế.

  12. Oh Ho says:

    Rất vui khi đọc được bài viết này của bạn ! Bạn cũng thế, tôi cũng thế và mọi người cũng sẽ thế.

  13. but hoa says:

    do cung la uoc mo cua toi nua

  14. but hoa says:

    do cung la uoc mo cua toi nua

  15. minh says:

    25 năm trước tôi củng nghỉ như bạn. lòng đầy tự hào như bạn. Nhưng khi tôi biết so sánh 2 mặt cuộc đời, tôi đã nhìn thấy. Mong bạn ko phải đơi 25 năm như tui.

  16. minh says:

    25 năm trước tôi củng nghỉ như bạn. lòng đầy tự hào như bạn. Nhưng khi tôi biết so sánh 2 mặt cuộc đời, tôi đã nhìn thấy. Mong bạn ko phải đơi 25 năm như tui.

Bình luận