Cúp điện thì đã sao?

*Photo: Roon & Beks

 

Từ những lần cúp điện….

Khu phố tôi ở gần như thuộc trung tâm thành phố, nên nghiễm nhiên ít khi “được” cúp điện. Vì sao lại là “được” , vì đơn giản tôi bỏ qua những cái mất mát và bất tiện khi cuộc sống không điện ập đến bất ngờ, để tình cờ thấy cái hay trong bóng tối, quanh ánh sáng mờ ảo hiếm hoi.

Bên trong nhà

Hằng ngày, thằng em với tô cơm bên phải và vi tính bên trái, tôi với tô cơm tay trái và điện thoại tay phải. Khi bố ăn cơm là lúc mẹ xem phim Hàn, lúc mẹ xơi cơm là khi ba bố con mê mẩn với những thứ có điện. Thế nên xung quanh 2 đèn sạc bình là 4 người điểm danh đầy đủ để cùng ngồi, cùng góp vui bằng câu chuyện của riêng mình, và vô tình cụm từ “bữa cơm gia đình” được khái niệm lại lần nữa. Bỗng dưng một ý nghĩ điên rồ lóe lên: Đôi khi cần ngắt cầu dao tổng để nhắc nhở mọi người: Đã đến lúc ngồi cùng nhau, để biết gia đình chính không phải là những nơi bên ngoài cổng nhà, để biết mình có phòng riêng chứ không phải phòng trọ, bếp ăn gia đình mà không là bếp ăn tập thể.

Ra ban công

Cũng là hằng ngày, cửa sổ cửa phòng cũng mở, nhưng ít khi chịu chui ra, đến lúc này, phải ra thôi. Nhìn ngang là những ban công không còn vắng vẻ, nhìn xuống là vỉa hè san sát nhau rộn rã hơn mọi ngày. Lời hỏi thăm và câu chuyện vu vơ bắt đầu đầy ắp khu xóm, những thứ tôi chỉ nghe được vài lần trong năm. Chạm mặt hằng ngày nơi trước cổng không một lời chào, thay vào đó là buổi sáng vội vã bắt đầu từ tiếng nẹt bô xe, và bây giờ… Chẳng cần nhìn nhau, chẳng cần xem giờ, hay lưu tâm đến cái guồng sinh hoạt hằng ngày, chỉ cần thảnh thơi buôn chuyện cùng láng giềng gần mà xa, xa mà gần.

*Photo: Ivamago
*Photo: Ivamago

Sau màn giao lưu giữa những ban công là hình ảnh xa xưa trở về nhờ lũ trẻ, lũ trẻ bấy giờ cũng tập tành những trò năm mười bị thất truyền từ 20 năm trước. Cúp điện đã là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ tôi. Sau những cơn buồn ngủ vật vã hằng đêm, tôi vẫn nán lại bởi sức hút quán tính của thiết bị số, để khi buông chúng xuống là ngon giấc đến sáng, chẳng kịp suy nghĩ và lắng đọng, cafe một mình cũng ít nhiều bị chia trí, chỉ còn bóng đêm và tiếng xe thưa dần thì những điều sâu thẳm không rủ cũng đến, và lẽ thế suy tư càng thêm đậm đà.

Trong cơn miên man, từng đợt gió ùa vào mặt, cuộn theo là mùi hương dịu từ đâu đó, mẹ bảo hương từ hoa của cây trúc nhật trên sân thượng. Trời, lần cuối tôi trên sân thượng là khi nào, thì ra bỏ lỡ những thứ hay ho bên cạnh để lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống bình bình này, nơi mà facebook, trang tin, skype, messenger…. cũng chẳng bao giờ khỏa lấp hiệu quả.

“…Remember when thirty seemed so old
Now lookin’ back, it’s just a steppin’ stone
To where we are, where we’ve been
Said we’d do it all again
Remember when

Remember when we said when we turned gray
When the children grow up and move away
We won’t be sad, we’ll be glad
For all the life we’ve had
And we’ll remember when.”

Thằng em cũng biết nhả điện thoại ra và đàn hát bài “Remember When”, nghe thật tuyệt hơn cả list nhạc hơn 2000 bài của tôi, thậm chí hơn giọng hát phòng trà. Cảm giác gần gũi hơn với những điều tự nhiên đang xâm chiếm lấy tôi lúc đó….trong không gian đô thị chật chội, phải chăng đã có quá nhiều thứ nhân tạo hằng ngày?

Cứ ngỡ tôi đã chủ động cuộc sống của mình, nhưng chợt nghĩ, tôi tạo ra nó, rồi lười…..và để nó cuốn theo tôi. Tôi cũng cần một khoảng chân không, cần tự mình cúp điện, cúp internet, cúp xe máy, cúp điện thoại, cúp cafe, để thư thả và bảo trì chính mình, để mình chạm vào thiên nhiên, buông lơi theo dòng chảy của tự nhiên, không phải kiểu đăng trên facebook status: “Đến lúc nhìn lại bản thân.” Rồi tự nhủ….. nhìn xong rồi đó.

 

 

Trí Xích Lô

Bình luận