Cái giá phải trả

Photo: Leonidafremov

Ai cũng biết, những quyết định tạo nên số phận và trước những quyết định chúng ta đã suy tính rất nhiều. Một bước quyết định sai là cả con đường phải trả giá, một bước quyết định đúng là cả con đường mở ra. Nhưng mọi người chỉ vốn nghĩ ngắn mà chưa bao giờ thực sự bỏ ra thời gian để nghĩ đủ dài. Một bước quyết định con đường nhưng tâm thái đi trên nó mới là quan trọng. Do đó, nếu chưa có được một tâm thái vững vàng, đừng bước đi những bước khó nhọc mà có nhiều khi đối với người khác đều là những cơ hội.

Tôi đã từng chần chừ rất nhiều chuyện, lý do rất đơn giản mà tôi tuy biết vẫn không chịu sửa, đó là “cầu toàn”. Tôi muốn có hết mọi thứ, tôi không muốn trả giá, do đó tôi lưỡng lự sống ngày nay qua ngày nọ với những quyết định chưa được duyệt mà không hề có bất cứ hành động thực tiễn nào.

Bất cứ một quyết định nào đều chứa đựng một cái giá phải trả, và hãy thấy vui vì những thứ bạn sẽ được chứ đừng chăm chăm vào những thứ bạn sẽ mất. Bởi vì đơn giản là bạn chẳng mất gì hết, cái duy nhất bạn có là sự sống này, và cho đến khi bạn chết thì nó mới mất đi.

Có những ước mơ, có những lựa chọn buộc chúng ta phải sống trong cô độc một thời gian dài. Nếu có thể nói điều gì, tôi sẽ mắng những ước mơ của mình rằng chúng thật ích kỷ. Có những nghệ sĩ nghèo, tài thì không thiếu nhưng tiền thì không có, thứ họ có thể nhận được chỉ là sống với đam mê và sự cô độc, lẽ dĩ nhiên họ không đủ khả năng có một mái ấm nên họ phải chịu cái giá đó. Ai nói là “Trai tài, gái sắc” hay “Gái ham tài, trai ham sắc”? Có tài mà không có tiền thì chỉ có con đường sống một mình với nỗi cô đơn mà thôi. Tôi không hề nói quá, nhưng đó là cái giá phải trả cho những con đường chẳng giống ai.

Có những quyết định mà xem ra là sai lầm với số đông nhưng lại là trải nghiệm, là thử thách, là hạnh phúc với nhóm thiểu số; là con đường đất bụi bặm với số đông nhưng nó lại là con đường đầy hoa màu gần với tự nhiên của nhóm số ít; tất cả chỉ là do người ta nghĩ gì mà thôi. Có những con đường không mang lại danh vọng, tiền bạc, tình yêu nhưng nó lại mang cho người ta những thú vị đặc biệt khác.

Có lần tôi đã nghĩ, nếu con đường tôi đi không có ai ủng hộ, dù cả thế giới quay lưng thì tôi vẫn không thể từ bỏ nó được, điều đó là trái với lương tâm và đi kèm với những nỗi day dứt. Có lần tôi đã nghĩ, nếu như tiền bạc không phải là thứ tôi nhận được sau quyết định của mình, tôi sẽ sống trong cảnh nghèo, rất có thể tôi sẽ không có cơ hội có một gia đình êm ấm – điều mà từ nhỏ tôi đã ước ao rất nhiều, chắc là rất đáng tiếc.

Tôi lại nghĩ tiếp, rằng đường đi có thể sẽ rất chông gai, khó khăn và thử thách có thể lớn hơn rất nhiều những thứ mà bản thân tôi có thể tưởng tượng ra, nhưng dù gì, dù có như thế thì tôi cũng sẽ cố gắng sống theo ý mình muốn, tôi đã lưỡng lự quá nhiều rồi. Victor Hugo đã từng nói:

“Chết không đáng sợ, không thực sống mới là đáng sợ.”

Từ đó, tôi vẫn luôn tâm niệm đã làm người trên đời, hẳn phải có những ý muốn, những định hướng riêng mà dù cả thế giới không còn ai ủng hộ, dù không còn ai hiểu ta thì cũng phải quyết chí mà được sống sao cho không thẹn với lòng mình.

Cái giá phải trả có thể rất đắt, đắt đến nỗi người ta không tưởng tượng nỗi, và cho dù có hoàn toàn bất ngờ với những thứ không thể đoán trước cũng phải tìm mọi cách để vượt qua, bởi vì đó là con đường tôi đã chọn, bởi vì đó là con đường mà tôi muốn thấy, và nếu còn ai muốn thấy, tôi cũng sẽ cho họ thấy. Bức tranh của tôi hay của bạn đẹp bởi vì chính bản thân chúng ta vẽ ra nó, không phải do một người họa sĩ.

“Linh hồn của con người vẫn cần lý tưởng hơn thực tế. Chúng ta tồn tại nhờ thực tế; nhưng chúng ta sống vì lý tưởng.” – Victor Hugo

-Lục Phong-

Bình luận