Yêu như Robot

*Photo: Wolfy

 

1:1 – 1-1 – 1&1

Cái gì thế nhỉ? À, đó là chuẩn mực vàng của tình yêu!

Tốt với một người duy nhất và tuyệt đối đừng tốt với ai khác, đó gọi là tình yêu? Chia sẻ niềm vui, hạnh phúc với một người duy nhất và tuyệt đối đừng chia sẻ với ai khác, đó gọi là tình yêu?

Một cô gái hay một chàng trai dính chặt vào một mối quan hệ khi đối phương thỏa mãn một số tiêu chí nào đó gọi là tình yêu? Hôn nhân theo pháp luật gọi là tình yêu? Làm mọi việc điên rồ để bảo vệ nguyên tắc 1-1 gọi là tình yêu? Đàn ông có gia đình thì không được yêu & phụ nữ có gia đình thì không được yêu, đó gọi là tình yêu? Yêu một ai đó khác thì gọi là phản bội, đó gọi là tình yêu?

Tất cả những gì loài người biết cho đến hiện nay (ngoại trừ một số địa phương cá biệt và một vài bộ tộc thiểu số có cách nhìn khác) thì tình yêu luôn luôn phải là: 1-1

Không được vượt ra khỏi nguyên tắc đó. Ai vượt ra khỏi nguyên tắc đó lập tức sẽ bị ném đá, phê phán, chỉ trích, bị loại trừ… Điều đó khắc nghiệt đến nỗi một người quyền lực như tổng thống Putin cũng phải đầu hàng và né tránh đối diện.

Nhân loại không ngừng ca ngợi tình yêu nhưng khi tình yêu xuất hiện theo cách khác, cách mà đại đa số không mong muốn thì lập tức trò lố xuất hiện. Phần đông cứ hành động chính xác như thế này: Họ không thể chịu đựng nổi ai đó yêu thương nhau! Họ phải hùa nhau vào phá đám, tiêu diệt, hủy hoại đi cái mà họ vẫn đang ca ngợi: Tình yêu!

Ấy thế rồi họ lại tiếp tục ca ngợi tình yêu một cách chung chung. Họ cứ lặp lại mãi sự ca ngợi ấy, không ngừng. Họ sẽ ca ngợi chừng nào tình yêu còn tuân theo chuẩn mực được số đông công nhận, càng đông càng tốt!

Chuẩn mực thì chính là luật lệ, mà luật lệ chính là sản phẩm của lí trí. Tình yêu là cái thuộc về tâm hồn, thuộc về trái tim, thuộc về điều thiêng liêng, thuộc về cái vô hạn. Lấy chuẩn mực để quy định tình yêu và mong muốn có được hạnh phúc từ đó là một việc làm điên rồ. Bởi đó chính là lấy cái thấp kiểm soát cái cao, lấy cái nhỏ đựng cái lớn, lấy cái trần tục áp đặt cái thánh thiện.

Photo: Adam Foster
Photo: Adam Foster

Thế nhưng tại sao chúng ta vẫn cứ làm đi làm lại những điều điên rồ và vô lí đó trong suốt hàng ngàn năm?

Là một thói quen không thể thay đổi? Là một sự tăm tối không thể khai sáng? Là bản chất thú tính không thể vượt qua? Là sự sợ hãi?

Rất may mắn là vẫn có đó một số ít người đã ở bên kia của thực tế này. Họ sống chen lẫn trong đám đông nhưng không phải là số đông. Cuộc sống của họ tràn ngập yêu thương, từ ái, độ lượng và thánh thiện. Tình yêu của họ không còn bị quy định bởi những chuẩn mực, sự nhỏ nhen, sở hữu. Tình yêu của họ đã trưởng thành. Tình yêu của họ đã vượt ra ngoài yếu tố thời gian vì họ đã hiểu được yêu thương không phải là đối lập của thù ghét. Họ hiểu rằng yêu là sự quan tâm sâu sắc tới người khác. Họ hiểu rằng yêu là tự do. Họ hiểu rằng yêu là ân sủng của tạo hóa. Họ hiểu rằng…

Họ khiêm nhường và biết ơn tình yêu, biết ơn sự sống, biết ơn điều thiêng liêng. Họ không còn là những con robot sống và hoạt động, yêu theo những chương trình được cài đặt sẵn. Phải chăng họ mới chính là tương lai mới của loài người?

 

 

Mr. Bow

Comments

0 comments on “Yêu như Robot”
  1. Ka Ka says:

    Mình vẫn chưa hiểu thông điệp cụ thể bạn muốn nhắn gửi trong bài này là gì.

  2. Notall says:

    Với những ai trải qua tâm trạng này thì sẽ hiểu được

Bình luận