“Đàn bà con gái” không chỉ là cách gọi, cách xưng, mà còn là cách Chửi

Photo: WaterInMyPaint

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết một bài hay một cái gì đó đại loại thế này…nhưng chắc tại lúc chiều khi tình cờ nghe được câu chuyện của vài người-những chàng trai tôi không quen, chỉ là vô tình nhưng chẳng hiểu sao đến bây giờ cái câu chửi của một cậu bạn dành cho một cậu bạn khác cũng chung nhóm ấy “Mày, đàn bà con gái.” với âm vực không nhỏ và chắc chắn không đùa đủ để ám ảnh tôi đến giờ và kết quả là ngồi gõ lạch cạch thế này. Chắc do tôi nhạy cảm quá!

Đàn bà con gái, ừ thì đàn bà con gái! Đó là một cái danh xưng, một cách gọi dành cho phái nữ từ xa xưa, xa đến nỗi ta chẳng nhớ nó được sinh ra từ bao giờ và ở đâu. Nhưng ngày nay, à không, cũng chẳng biết từ khi nào người ta không dùng nó với cái nghĩa đơn thuần ấy nữa. Nó không chỉ là cách gọi, cách xưng, nó còn là cách Chửi. Vâng, là chửi nhau ấy!!!

Đầu tiên, ở vai trò một người ngoài cuộc khi nghe câu đấy, đến tôi còn không chịu nỗi muốn lên tiếng huống chi là chàng trai kia-người trực tiếp tiếp nhận nó sẽ cảm thấy thế nào?

“Đàn bà con gái” nếu là dùng để đùa giỡn, trêu ghẹo vui trong các cuộc chuyện trò vô ý tứ thì không nói làm gì, nhưng nếu dùng một các nghiêm túc thì tôi nghĩ tuyệt đối không nên dùng câu ấy với phái mạnh, từ già cả bé lớn, từ các ông, các anh, các chú…nói chung đừng bao giờ nói vào mặt họ câu ấy. Không hợp, rõ ràng nó không hợp. Nghĩ sao người ta đàn ông con trai ngời ngời ra thế, cao to, cơ bắp ra thế mà lại phun vào mặt người ta bốn chữ “đàn bà con gái”, không kể đến tính cách người đó hay nguyên nhân người đó làm gì để dẫn đến bị nói như thế thì rõ ràng xét về bề ngoài đã thấy không tương xứng rồi. Nó không thuyết phục, nghệ thuật khi nói là nên để người nghe cảm thấy thuyết phục trước đã. Kể cả là khi chửi. Ít nhất với tôi là như thế!

Đàn ông, họ trọng nhất chữ Sĩ. Nên việc một người đàn ông đứng trước mặt một người đàn ông khác, kêu họ giống đàn bà thì chẳng khác nào đất dưới chân họ đột nhiên nứt nẻ, rồi vùi sâu họ xuống tận mấy chục tầng âm u. Chẳng khác nào đem cái tự tôn cao ngất của họ đá bay chỉ bằng một cước. Người nghe có thể cảm thấy bị xúc phạm nặng. Hắc tuyến bao quanh và chắc chắn sẽ xảy ra xung đột, thế mới nói lý do kế tiếp tôi nghĩ không nên dùng cụm từ “đàn bà con gái” với phái mạnh là để hạn chế chiến tranh. Còn nếu sợ chiến tranh, không nói trước mặt họ mà đi nói sau lưng, khỏi sợ họ biết! Ý hay à, nhưng xin thưa, bạn còn “đàn bà” hơn họ gấp mấy chục lần kìa.

Còn nếu bạn là phái nữ, đúng với cái tên “đàn bà con gái”, bạn nghĩ bạn có quyền chửi thẳng mặt thằng bồ đểu, kiểu “chia tay đòi quà” là cái thứ tính toán, cái đồ nhỏ nhen, cái đồ đàn bà. Nói thế, bạn nghĩ bạn đúng, bạn nghĩ sẽ làm người đàn ông kia xấu hổ để bỏ ghét? Nhưng bạn lại đang hạ thấp chính mình nói riêng và một nửa thế giới nói chung đấy. Nói thật nhé, cứ nói kiểu thế trước mặt nó một hồi xem, nó im lặng quay đi thì không nói gì, chứ nhỡ nó quay ra vừa tát vừa lên giọng “ừ, thì tao đàn bà này” thì có mà mang vạ vào thân, vì cái gì cũng có giới hạn chịu đựng của nó mà. Thử tưởng tượng đi. Chẳng có gì hay ho cả. (Đùa thôi, nhưng cũng có thể xảy ra lắm.) Tôi nghĩ nếu là phái yếu thì càng không nên nói thế, vì khi nói thế khác nào bạn đang nói chính mình, đồ nhiều chuyện, đồ chi li, đồ nhát gan,… và còn hàng tá cách chửi “đàn bà” khác nữa. Hãy tôn trọng họ, cũng như tôn trọng chính bạn!

Còn những người đàn ông kia, tạm gọi là “nạn nhân” khi bị nói như thế cũng chẳng tốt tẻ gì, đừng vội đùng đùng nổi trận xông thiên mà hãy xem lại mình như thế nào để mà sửa chữa, nam nhi mà bị nói như thế khác nào mất mặt quá rồi.

Còn nếu bạn là một anh chàng có thói quen hay chửi thằng bạn mình giống đàn bà con gái vì nó mau nước mắt và trong đầu bạn cứ một mực cho rằng đàn bà con gái là mít ướt, là yếu mềm, là tính toán, là chi li, là nói nhiều,… và không điều gì làm bạn thay đổi được ý nghĩ ấy thì bạn cứ nghĩ như thế đi, tôi chẳng (thèm) cấm, nhưng hãy để ý nghĩ đó im lặng trong đầu, đừng mang nó ra mà mỉa mai kẻ khác, vì bạn đâu phải “đàn bà” mà nói nhiều thế!?

Đàn bà con gái không sinh ra để bị bới móc, bị đem ra để đo để so cái sự yếu đuối, nhu nhược hay tầm thường. Đàn bà cũng không thiếu người độc lập, tài giỏi chẳng thua kém gì các đấng mày râu, nhưng có bao giờ thiên hạ kêu họ “đàn ông con trai” không? Hay lại nói những câu sặc mùi ghen ăn tức ở như  “giỏi quá khó có chồng, ế dài cổ cho coi…” ? Vậy cớ sao những gì không tốt, những gì không hay ở đàn ông lại đem danh xưng chúng tôi áp đặt lên? Để chê bai, để nhạo báng???

Tôi không phải lên án gì, cũng không có ý tứ đứng lên giành công bằng cho phụ nữ, tôi không vĩ đại thế. Có chăng thì tôi tin mỗi cô gái bây giờ dư sức để tự tạo công bằng cho mình, cần gì người nhỏ bé như tôi lên tiếng, phải không? Chỉ là tôi nghĩ đàn bà hay đàn ông đều có những điểm khác biệt, có người vầy người khác chẳng ai giống ai nên đừng đem người này áp đặt lên người kia. Tạo hóa tạo ra chúng ta với những sứ mệnh và vai trò khác nhau nên không thể so sánh được, có những việc người này làm được nhưng người kia thì không, ví dụ (vui) như một người đàn ông chẳng thể ngồi gõ bài này như tôi đây 🙂

Tôi cũng chưa bao giờ nghiêm túc nói bất kì chàng trai nào là “đàn bà con gái” có chăng tôi nghĩ nếu tức tối quá thì cũng chỉ nên phán một câu như vầy “Này anh, anh sẽ đẹp trai hơn nếu hành xử như một người đàn ông thực thụ”. Nhẹ nhàng thế thôi!!!

P/s: Đây chỉ là suy nghĩ, quan điểm cá nhân tôi. Nên nếu không cùng ý nghĩ với bạn thì cũng là chuyện bình thường. ^.^  Thân 🙂

 

Nắng Lạ

Comments

0 comments on ““Đàn bà con gái” không chỉ là cách gọi, cách xưng, mà còn là cách Chửi”
  1. GENI says:

    THẾ KHI NÓI NHÌN BẠN MEN QUÁ THÌ SAO? NGƯỜI TA NÓI “ĐÀN BÀ” CŨNG CHỈ LÀ NÓI VỀ TÍNH MÀ HAY THẤY Ở PHỤ NỮ NHƯ LÀ TÍNH TOÁN, YẾU ĐUỐI, ÍCH KỈ,… THÔI.

Bình luận