Biết ngắm hoa hồng và sử dụng súng

*Photo: CowgirlMs

 

Tôi không thích những triết lý hoa mỹ về “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, rằng con người ai cũng chứa bên trong mình Chân Thiện Mỹ, rằng luôn có những kết thúc như cổ tích giữa đời thường, và rằng hạnh phúc không khó tìm kiếm… Dù rằng nhân sinh quan mỗi người mỗi khác, nhưng tôi vẫn thuộc nhóm người ủng hộ các ý niệm trên, tôi ủng hộ và tin đến độ tôi thấy việc bàn về các ý niệm đó như thể các điều ấy sắp được đưa vào biên soạn thành kinh sách của một loại tôn giáo thời hiện đại, dù rằng chúng đã được đề cập trong rất nhiều giáo lý trước đây. Do đó tôi không thích bàn, không thích lặp đi lặp lại, như một nhà truyền giáo tân thời của một tôn giáo tân thời. Và đương nhiên việc làm lan tỏa ý niệm đại đồng nhân ái bình an là điều tốt đẹp, nhưng tôi không thích sự sa đà vào một thái cực.

Tôi thích nói về đấu tranh, tôi thích nói về tiền tuyến. Tôi vốn dĩ không thích lối sống cầu an, tôi luôn nghĩ hạnh phúc không bao giờ là thứ được cho không hay biếu không, hạnh phúc là cái phải mưu cầu mới có. Đừng nói nhiều về hậu phương, đừng nói nhiều về lương tâm, đừng nói nhiều về tương thân tương ái, về lòng tốt con người dành cho nhau, vì nó sẽ tạo tâm lý an nhàn, tâm lý thụ hưởng trước lao động sau, tâm lý ủy mị dễ xúc động. Hãy nói về phương pháp để bản thân mình được vững chãi, về cách thức để lòng dạ mình gan góc, vì rằng ngoại cảnh đúng là mẹ thiên nhiên nuôi sống và nâng đỡ chúng ta, nhưng cũng mang những yếu tố bào mòn xác thịt và tâm trí chúng ta; đúng là chúng ta có những người chúng ta phải yêu thương, trân quý, nhưng chúng ta còn có những kẻ thù bên kia chiến tuyến, chúng ta phải đấu tranh vì những người thương sau lưng chúng ta; luôn biết cảm nhận vẻ đẹp của hoa hồng và cách sử dụng súng.

*Photo: CowgirlMs

Trước khi cho đi, chúng ta hãy học cách làm ra và bảo vệ cái chúng ta có, sống tích cực với nguồn lực chúng ta có được, trước hết là thời gian tuổi trẻ. Trân trọng cảm kích khi được nhận nhưng không nên đưa yếu tố “lòng tốt con người” vào làm tham số nguồn lực cho quá trình xây dựng của chúng ta. Mỗi con người chúng ta phải hiểu giá trị tự do là không phụ thuộc ai, song song đó là cố gắng đừng làm cho người khác phụ thuộc mình. Để mỗi người rực rỡ tỏa sáng với tài năng cá nhân, đôi khi sự dìu dắt lại là sự cản trở cho cá nhân đó hoàn thiện mình, sự chỉ bảo là sự bóp nghẹt các tố chất đang manh nha.

Bất cứ lúc nào trong cuộc đời, hãy chọn cho mình một kẻ thù, tìm kiếm cho mình một vũ khí và cả cách sử dụng; kẻ thù đôi khi rất gần, chính bản thân ta, sự lười biếng, nhu nhược được vũ trang bằng sự biện hộ cho bản thân, bằng các lý lẽ giáo điều mà trước đây ta từng nghe giảng mà nội dung bị hiểu mỗi lúc một cách khác nhau. Phải biết rằng đấu tranh có ở khắp nơi và mọi lúc, đừng để bản thân an nhàn hưởng thụ quá lâu, đừng để bản thân chìm đắm trong các ý niệm “thấm đẫm tình cảm” quá lâu. Đấu tranh là con đường duy nhất mang đến cái mình muốn có, bản thân đấu tranh đã là tài sản lớn nhất của một cá nhân tự do và khao khát tự do.

Triết học đường phố là lý luận đời thực, đời thực có yêu thương và chiến đấu.

 

Comments

0 comments on “Biết ngắm hoa hồng và sử dụng súng”
  1. ngắn gọn, đủ ý, thực ra, chiến đấu đi nếu bạn muốn, đầu hàng đi nếu bạn cần, với tôi, chỉ cần biết mình đang chiến đấu, hay đang đầu hàng. Nếu bạn đang chiến đấu, đừng mong có sự an nhàn của người đầu hàng, niềm vui của bạn khác, là đổ máu, là thấy mình hăng say. Nếu bạn đầu hàng, bạn có sự an nhàn nhưng đừng mong sự vững chãi, bạn có thể cảm nhận những tầng thứ sâu hơn, lắng nghe thông cảm với nhiều người hơn, nhưng bạn cũng phụ thuộc hơn là lá la etc…
    cho nên, nếu ko muốn đi đến cực đoan thì hãy đứng ở giữa…

Bình luận