Việt Nam là nhà, đừng bơ

Photo: Saami Family

 

Việt Nam là Nhà, Việt Nam là một gia đình. Đã có ai từng nghĩ vậy chưa? Nếu chưa thì đã đến lúc rồi đấy.

Đã có quá nhiều bài báo và lời đồn của bọn nước ngoài về việc đất nước chúng ta đang rất là rối loạn, phần lớn dân chúng thờ ơ với mọi người xung quanh – với đất nước, học sinh đi học nhiều nhưng trình độ dân trí còn thấp. Tại sao vậy?

Bởi vì dân chúng Việt Nam thờ ơ. Còn tại sao thờ ơ thì là cả một quá trình dài…

Chẳng khó khăn gì để tìm thấy một bé gái dễ thương, xinh xắn học trường tiểu học chuẩn quốc gia ném một hộp sữa ra đường khi vừa uống xong, được má chở, không xuống xe được nên quăng mẹ nó xuống đường cho tiện.

Chẳng khó khăn gì để tìm thấy một vụ tai nạn giao thông trên đường mà 100 người bu chi có một người giúp và hai người hỗ trợ. 7 trong số 100 sẽ đứng đó còm men, đôi khi dở chứng tốt bụng sẽ gọi dùm xe cấp cứu. Số còn lại đứng dòm ngơ ngác (nếu tôi không muốn nói là thờ ơ và vô cùng vô cảm). Thấy tông xe thì đứng nhìn, về nhà kể, chi vậy? Được cái mẹ gì đâu?

Gặp bất cập, bất công trong xã hội thì nói là: Chừng nào đến lượt mình hẳn lo/ Không phải việc của mình/ Đừng lo chuyện bao đồng/ blah, bleh, bluh…

Xin lỗi nhá. Xã hội là tập hợp các mối quan hệ giữa con người với nhau. Khi một xã hội nát bét thì đừng mong là sẽ không đến lượt mình. Cứ ngồi đó thắp nhang đi, nếu thích.

Cho một ví dụ dễ thấy, với tình trạng cướp bóc hiện nay thì Việt Nam là địa ngục so với Hà Lan – 8 nhà tù đã phải đóng cửa do không có phạm nhân. Dân trí thấp, ăn trộm ăn cướp nhiều thì cứ xài Iphone là nó giật, đeo nhẫn kim cương thì nó chặt tay, hở một chút là mấy thằng du đãng nó chạy ẩu tông cho thượng lộ nằm im.

Nên đừng có bảo là chưa tới lượt hay không phải chuyện của mình. Đó là một không gian mà tất cả mọi người phải chịu đựng. Không khí mà ô nhiễm thì cả đám cùng hít chứ không riêng một thằng nào cả. Đừng có mong là sẽ gặp may mãi, có thể thoải mái không khi sáng đông đúc chạy ngoài đường, mới quẹt xe nhau nhẹ một cái là bị ăn chửi, hổ báo như trường mẫu giáo.

Có rất nhiều người tự cho rằng họ tốt. Ôi thôi! Cách mà họ cho rằng chỉ là sống yên phận chỉ biết riêng cho bản thân mình. Tại sao chỉ biết sống yên phận cho riêng mình? Bởi vì họ sợ rắc rối, họ sợ mệt mỏi, nguyên nhân sâu xa mà tôi cho là có thể lý giải cho việc này là: Lười. Đừng có nói với tôi dân Việt Nam có truyền thống chăm lao động. Đó chỉ là quá khứ thôi, giờ thì hết rồi. Giới trẻ Việt Nam hiện đại so với Hàn Quốc thì làm việc kém chuyên nghiệp, kém kỷ luật và lười hơn cả chục lần.

Chúng ta được học văn học qua rất nhiều tác phẩm, được dạy yêu nước, thương dân, kính trên nhường dưới, hiếu thảo với cha mẹ và cụ già các kiểu nhưng rất tiếc chúng ta không làm được. Người ta nói gia đình là tế bào của xã hội. Tế bào mà nát bét thì đố tìm ra một cơ thể khỏe mạnh. Nhà nào lo nhà đó, thầy cô thì dạy yêu nước thế này, phần lớn cha mẹ thì dạy con sống thế kia – không bon chen với đời, thì làm sao mà tạo ra tính nhất quán và niềm tin mạnh mẽ cho tụi trẻ được? Mà một khi đứng lưng chừng thì con người có xu thế thoái lui hơn là tiếp tục, bầy đàn đã thế, xã hội đã thế, cha mẹ nói thế, ngu gì mà xía vào chuyện xã hội cho mang họa vào thân. Đó là tư tưởng của đại đa số dân chúng Việt Nam này, một điều rõ như ban ngày, không cần phải chứng minh chi cho thừa thải.

Chẳng mấy ai có ý nghĩa “Việt Nam là nhà.” Tại sao tôi nhắc đến luận điểm này? Vì một khi người ta coi đó là nhà, là nơi để sống, để nói chuyện, để chia sẻ vui buồn, cười đùa, để yêu thương, để thư giãn và các nhu cầu: Ăn, ngủ, nghỉ, hưởng thụ thì họ chắc cú sẽ sống khác đi, sẽ sống có trách nhiệm. Tất cả mọi người đều yêu gia đình, đây là điều không thể chối cãi được. Nên nếu mỗi cá nhân tự coi rằng:  Đất nước là nhà, Việt Nam là nhà, thì tự họ sẽ biết phải làm gì mà thôi. Không cần phải nói hay được dạy dỗ rằng “tôi yêu nước,” chỉ cần nói rằng “Việt Nam là nhà” thì mọi thứ sẽ khác. Trên một phương diện khách quan, ngôn ngữ chỉ là hình thức, nó không thật. “Tôi yêu nước, hãy yêu nước” là những từ không thật, không có khả năng tác động và thiếu tính ảnh hưởng. bởi vì nó quá nhàm, không còn ai muốn nghe. Nhưng một khi nhắc đến chữ “nhà” hay “gia đình” thì mọi thứ sẽ có chiều hướng khác.

Việt Nam là Nhà, Việt Nam là một gia đình. Đã có ai từng nghĩ vậy chưa? Nếu chưa thì đã đến lúc rồi đấy.

“Thế giới đã chịu tổn thất quá nhiều, không phải bởi vì những kẻ xấu mà vì sự im lặng của người tốt.” – Napoleon

Nếu bạn nghĩ rằng, đợi cho đến khi chính trị, nhà nước, cán bộ thay đổi đã, rồi đất nước sẽ tự tốt lên thì tôi nghĩ bạn nên biến mất khỏi trái đất này được rồi đấy. Một người giỏi nhưng không chịu thể hiện, cạnh tranh, làm việc để cống hiến mà dành phần cho mấy thằng ngu làm, rồi sau đó sống chịu theo ảnh hưởng của mấy thằng ngu thì đó là một tội ác với mọi người xung quanh. Một người giỏi và tốt nhưng lại ở ẩn, không chịu giúp đời thì đó là một tội ác. Người giỏi ở ẩn thì chẳng giúp ích gì được cho đời có khác gì một con khỉ đu cây trong rừng đâu. Nhưng nó lại có một chút khác, vì nó là tội ác, nó ác hơn việc con khỉ đu cây. Trời phú ban cho cuộc sống 50% thiện, 50% ác. Thế mà cái thiện nó biến đâu mất, để bây giờ cái ác lan tràn, đánh chiếm tơi bời.

Một lần nữa, đừng có ai nói với tôi là đất nước đã thoát khỏi chiến tranh, xã hội chúng ta đang sống rất tốt đẹp, chỉ có một ít là trộm cắp và các tệ nạn khác. Mọi thứ mà những người tự che mắt mình đó thấy, cùng lắm chỉ là những hình thức mà thôi. Thử nhìn và ngẫm mà xem, nước thì ô nhiễm, đồ ăn thì toàn thuốc – toàn độc, phòng trọ cho sinh viên thì tồi tàn, con người đối xử với nhau lạnh lùng, nhỏ nhen. Một vụ tai nạn không phải là vấn đề, mà là cách mọi người nhìn vào tai nạn đó và hành xử mới là vấn đề. Để ý mà xem, nó tệ và phát tởm đến mức nào rồi?

Tôi không cố ý dạy đời bất kỳ ai, tôi chỉ cố gắng nhìn nhận, đối mặt và nói ra sự thật. Đừng tự che mắt mình thêm nữa, gia đình của tôi ạ, anh chị em của tôi ạ. Hãy chung tay giải quyết tất cả các bất công gặp phải hàng ngày, đôi khi không phải là đấu tranh bằng hành động mà còn là đấu tranh trong tư tưởng nữa.

Việt Nam là nhà của chúng ta, Việt Nam là một gia đình. Chúng ta không thể nhìn gia đình mình gặp nạn mà không cứu, gặp khó khăn mà không giúp đỡ được, phải không ?

Cứu đi, làm gì đó đi, gì cũng được, và đừng bao giờ bỏ cuộc hay thoái lui – điều đó hèn nhát. Mỗi khi chán nản, hãy nghỉ ngơi, tôi và nhiều người khác sẽ làm phần việc đó giúp bạn. Trong khi đó, hãy nạp lại năng lượng và nghĩ lại lý do của ngày đầu : Vì sao tôi lại chiến đấu và đóng góp tích cực để bảo vệ, xây dựng Việt Nam – gia đình của tôi? Nhé!

Mọi người là anh em một nhà, cụ già đều là ông bà, và người lớn đều là cha mẹ của chúng ta. Hãy thử nghĩ và sống như thế đi. Thờ ơ chắc chắn sẽ không còn nữa. Nó không quá khó đâu, ít nhất thì tôi thấy nó cũng không khó như việc học lịch sử và văn học và các cụm từ thuộc lòng như “yêu nước, yêu thương, kính trọng.”  Tôi thấy nó dễ hiểu và dễ cảm nhận hơn nhiều.

Việt Nam bây giờ đã đạt chỉ số “dân số vàng” rồi. Thời hoàng kim đã đến rồi, còn chờ gì nữa, bây giờ không làm thì bao giờ nữa đây?

Văn đã dài rồi, viết sao chi hết. Thôi thì tạm dừng bút ở đây.

Một câu nói mà tôi luôn muốn nói với tất cả mọi người : Đã đến lúc, đã đến lúc rồi đấy, làm đi thôi, làm đi thôi !

Ai có muỗng dùng muỗng, ai có tai dùng tai, ai có tóc dùng tóc, ai có răng dùng răng, ai có chữ dùng chữ, ai có thể nói hãy nói…

Đã đến lúc
Đã đến lúc rồi
Nước Việt Nam
Một gia đình
Đừng bơ
Gia đình,
Đừng thờ ơ…

 

 

-Lục Phong-

Comments

0 comments on “Việt Nam là nhà, đừng bơ”
  1. Dũng Trần Khắc says:

    đọc mấy bài của Wind Runner nghe hay thiệt 😀

  2. Hay 😀

  3. Cao Bi says:

    hay thật!!!

  4. Nguyen Lien says:

    Việt Nam là nhà!!! (y)

  5. Haki Saman says:

    những cái anh viết ở đây ai cũng biết là nó đúng nhưng để làm thì nó cần phải có 1 tấm lòng cực cực bao la, hoặc nếu không là phải là 1 cộng đồng. Ko biết thế nào chứ về nhà toàn thấy các cụ kể con ông A bà B hôm nọ thấy cụ già ngã xe nó dừng lại giúp mà lúc sau bị người nhà đến đánh rồi bắt đền tiền viện phí(em nghe rất nhiều vụ kiểu này rồi), còn ông anh em nữa, ông bị dọa đánh chỉ vì đi taxi không nhận tiền boa, giờ làm người tốt người ta và cả người nhà đều gán cho mình cái mác NGU,

  6. Haki Saman says:

    “… Người ta thường nói: “Trời không tạo ra người đứng trên người và cũng không tạo ra người đứng dưới người”. Kể từ khi tạo hóa làm ra con người thì tất cả sinh ra đều bình đẳng, mọi người đều có tư cách, có địa vị như nhau, không phân biệt đẳng cấp trên dưới, giàu nghèo. […] Cuốn sách dạy tu thân “Thự ngữ giáo” có câu: “Kẻ vô học là người không có tri thức, kẻ vô tri thức là người ngu dốt”. Câu nói trên cũng có thể hiểu: Sự khác nhau giữa người thông minh và kẻ đần độn là ở chỗ có học hay vô học mà thôi. […] Như tôi đã đề cập: Ở con người vốn dĩ không có chênh lệch sang hèn, giàu nghèo. Vì thế, có thể nói rằng: Người chịu khó học, hiểu biết nhiều sẽ trở thành người quan trọng, sống sung túc; người vô học sẽ trở thành con người thấp kém, nghèo khổ…”
    “Việc chúng ta đang phải trả những khoản tiền lớn để thuê người nước ngoài, để nhập khẩu hàng hóa cũng bởi vì trình độ học thuật của nước ta quá lạc hậu so với các quốc gia Tây phương. Mọi thứ của cải, mọi động ngoại tệ nước Nhật tích cóp được, lại cứ phải đem dâng cho nước ngoài hết … Chúng ta phải thấy xót xa, phải thấy đó là sự nhục nhã …”.
    “Đa phần các trí thức đếu thiếu con mắt nhận biết thời cuộc. Họ yêu quý và lo giữ chỗ cho bản thân hơn là lo lắng, ưu tư cho đất nước. Đối với họ, gió chiếu nào che chiều ấy. Đa số các trí thức kiểu này luôn rình rập tìm kiếm lợi ích trước mắt, săn đón cơ hội leo vào hàng “quan chức”, sa vào các vụ quản lý vặt vãnh, tiêu phí thời gian bằng những việc vô bổ, xa rời công việc nghiên cứu, học thuật. […] Tôi buộc phải nói rằng những người trí thức như vậy là nỗi bất hạnh cho công cuộc văn minh đất nước.”

    “Nếu như có kẻ gây phương hại đến nguyên tắc thì dù có phải biến cả thế giới thành kẻ thù chúng ta cũng quyết không sợ, huống hồ chúgn ta lại phải sợ một số quan chức chính phủ lộng quyền”

    “Đáng buồn là nước ta chỉ có người Nhật mà không có quốc dân Nhật”.

  7. Thanh Long says:

    Có người nghĩ VN ko còn là nhà nên bơ đi

  8. Phương Chi says:

    Mình nghĩ không một xã hội nào thiếu tôn trọng nhân quyền và thờ ơ với các giá trị sống lại có thể tồn tại lâu dài được. Nó có thể lâu với một đời người, nhưng so với chiều dài lịch sử của một đất nước thì ko dài được. Lịch sử đã chứng minh rồi, chỉ là khi nào thì thay đổi mà thôi, mình tin vậy, có thể là thế hệ con mình, cháu mình. Quan trọng là chính mình hiện tại phải biết cách giáo dục thế hệ tương lai tn. Chuyện gì cần đến thì chắc chắn dù không muốn cũng sẽ xảy ra, như thời đại mà mình và các bạn đang sống rồi cũng trở thành quá khứ, hoặc biết mất không dấu tích trong tương lai, hoặc đơn giản hơn là bản chất xa hội thay đổi hoàn toàn, như từ Công xa nguyên thủy lên đến tư bản.

  9. Phương Chi says:

    Bạn trích nhiều câu nói hay quá, mình thấy bạn nói rất đúng, nhiều người tốt bây giờ bị đánh giá là dễ lợi dụng. Nhưng có lẽ chính bạn cũng đã chọn cho mình cách sống mà bạn cho là phù hợp đúng không? Đó chính là LẬP TRƯỜNG SỐNG. Lập trường sống là giữ vựng quan điểm sống của mình trước tác động của ng khác. Dù là một câu nói "Ngu", chỉ là một nhận xét của một nhóm người, hay lớn hơn là đa phần người Việt Nam như bạn nghĩ. Bạn có nghĩ LẬP TRƯỜNG của bạn có đúng đắn không? Có đáng để sau nyaf cho bạn dạy con bạn, đứa trẻ sinh ra trong tương lai, và khi đó xa hội có thể bộ mặt xã hội đã thay đổi rất nhiều rồi.

  10. Tâm NG says:

    Con người cứ muốn cải thiện tình hình, trong khi bản thân họ chưa tốt. Làm sao 1 người tốt chống chọi được với 100 người xấu. Làm sao có thể kêu gọi trong khi cứ phê phán như vậy, đôi khi cái xã hội này bắt họ phải như vậy đấy anh à. Đúng là sự thật thì phải nói sự thật, nhưng phải nói sự thật tránh làm tổn thương ai thì mới có thể kêu gọi mọi người được đó a.

  11. tình hình của nước ta là cha chung không ai khóc, sãi nhiều không ai quét sân, thằng nào làm được để thằng đó làm, thằng nào không làm được thì nó khỏi làm, còn mình thì xác định 100% là kghông làm được :v haizzz. cứ lên tiếng sẽ bị 1 cơ số bạn nào đó nhảy vào bảo im đi, lo sống đi, lo abrn thân đi, kệ chuyện người ta đi, đã làm gì được cho đất nước chưa mà nói, giỏi thì làm như người ta đi … vâng và cuối cùng thì tui cũng đã chọn cách bơ đi mà sống, trở thành con khỉ đu buồng chuối @@

  12. " Chẳng khó khăn gì để tìm thấy một vụ tai nạn giao thông trên đường mà 100 người bu chi có một người giúp và hai người hỗ trợ. 7 trong số 100 sẽ đứng đó còm men, đôi khi dở chứng tốt bụng sẽ gọi dùm xe cấp cứu. Số còn lại đứng dòm ngơ ngác (nếu tôi không muốn nói là thờ ơ và vô cùng vô cảm). Thấy tông xe thì đứng nhìn, về nhà kể, chi vậy? Được cái mẹ gì đâu? "

    Nếu cả 100 người vào giúp thì sao ? Người viết đã thấy bao nhiêu vụ tai nạn giao thông xảy ra ở bao nhiêu nước khác nhau ?

  13. Trudulu says:

    Thích phong cách viết của bác. Nội dung của bác khó áp dụng thực tế hiện tại ở các thành phố. Ai đọc cũng thấy nội dung này là đúng đắn, nhưng nếu người đọc rơi vào tình huống thực tế có thể ảnh hưởng đến tính mạng (chẳng hạn như phát hiện 1 vụ cướp giật, hoặc to hơn là 1 vụ tham nhũng), đa số sẽ nảy sinh câu hỏi: Ai sẽ bảo vệ tính mạng cho tôi, cuộc sống gia đình tôi nếu tôi chết/tù tội?

  14. Wind Runner says:

    Giúp theo sức và cách của mình, hoặc không gì cả…

  15. Anh Fam says:

    Vay^. Rot' cuoc. la` thang` viet' bai` muon' t lam` cai gi` thi noi me no di chu luc nao cung " hay lam` di hay lam` di" rot cuoc la lam cai gi` ?

  16. MInh Duc says:

    Người ta viết đc 1 bài hay thấy ba má luôn đó, khơi dậy tinh thần của bao nhiêu người. Làm ơn viết tiếng Việt 1 cách đàng hoàng đi!

  17. trong bài viết trên hay nhất vẫn là câu nói của napoléon, chỉ là mình nghĩ, chiến đấu ko nhất thiết phải cầm súng, chỉ việc đẩy igới hạn đi xa hơn, mà thôi…

  18. Bài viết khá hay. Mình thích để tiêu đề là ”Là người Việt, xin đừng thờ ơ!”

Bình luận