Hãy Xấu theo cách của bạn

Image: Troll

 

Nếu ai hỏi tôi phải sống như thế nào trong cuộc đời này thì tôi sẽ nói vậy đó. Tôi không thích cái cụm từ “hãy sống theo cách của bạn” lắm. Bởi vì nó có gì đó thừa thãi.

Sống theo cách của bạn? Sự thật thì, đếch ai quan tâm đâu. Họ chỉ quan tâm bạn làm cái gì đó cho họ, làm cho họ vui, bằng không, họ cóc thèm quan tâm bạn đang bay lên thiên đàng hay rơi xuống vực thẳm, bạn thức khuya dậy sớm hay bệnh tật sắp lìa xa cuộc đời, họ đếch quan tâm. Tôi nói thế có hơi phủ phàng và bi quan cuộc đời, nhưng đáng tiếc, nó chưa từng sai, tình yêu thương và quan tâm vô điều kiện thực sự chỉ đến từ những người thân gia đình cùng máu mủ với bạn mà thôi.

Chúng ta có thể xía vào chuyện người khác, rao giảng cho họ nghe cái này cái kia thật hay ho. Thực sự thì, họ cũng đếch quan tâm đâu. Trừ khi bạn cung cấp cho họ 1 giá trị gì đó “đúng lúc” họ cần. Cách sống của bạn, bao gồm cả điểm mạnh và điểm yếu – theo cách nghĩ của bạn hay ai đó. Và cái người ta quan tâm là “điều có lợi” cho họ. Mỗi người sẽ cần một hoặc nhiều “điều có lợi” từ bạn. Đương nhiên là mỗi người sẽ cảm nhận mỗi lợi ích mà bạn mang lại khác nhau. Chúng ta thì không có đủ thời gian để làm hài lòng từng tên một. Người thì thích cái này từ bạn, người thì bảo cái đó không ok. Thằng A bảo cái đó tốt, thằng B bảo không được. Thiệt sự là, chúng ta cũng nên “đếch quan tâm” như bọn họ đã “đếch quan tâm” chúng ta.

Tốn thời gian mà làm gì để coi thằng nào sống tốt, thằng nào sống đúng, thằng nào sống hay. Người ta hay nói về điều đúng, điều tốt và họ tự nhận “họ sống tích cực”. Xin lỗi, tôi nói cái sai, điều xấu là hài hước đấy, là thú vị đấy, là có sức ảnh hưởng tích cực đấy. Rồi sao nào?

Thực sự thì khi bạn tốt ở một mặt nào đó, nó không có quan trọng đâu. Mọi người cảm thấy nó bình thường như việc thường ở huyện – nó cũng đúng là thế thật. Khi chúng ta tốt ở một vài điểm nào đó, nó là điều đương nhiên chúng ta phải làm trong cuộc đời này. Nhưng khi chúng ta có một điểm không hay trong mắt một cá nhân, tức khắc mọi thứ tốt chúng ta đã làm, huýtttttsss, sạch trơn, biến mất!

Một mẫu chuyện nhỏ: Một người đàn ông và một người phụ nữ đi cùng 1 con lừa ngang qua một ngôi làng nhỏ. Người vợ ngồi trên lưng lừa và ông chồng dắt con lừa để nó ngoan ngoãn đi theo.

–         Một gã ria mép rậm rạp trông hung tợn, giọng ồm ồm bảo: Nghĩ sao con lừa khỏe mạnh thế kia, mà bà vợ lại để ông chồng phải cuốc bộ.

Họ nghe thấy, đi 1 khoảng khuất mắt, ông chồng quyết định leo lên con lừa cùng người vợ.

Đi được 1 khoảng không xa, họ gặp một ông già – có vẻ như là trưởng làng – người nhân hậu nhất làng…

–         Ông già lại bảo: Nghĩ sao 2 người lớn to thế kia lại đi cưỡi lên một con vật tội nghiệp. Ông lão thở dài rồi quay lưng đi tiếp.

Nghe thế, ông chồng lần này lại nhảy xuống cho người vợ được tiếp tục cưỡi con vật tội nghiệp.

–         Tại một khúc khác cuối làng, có một cặp vợ chồng kia lấy tay chỉ trỏ, bàn tán: Nghĩ sao người vợ có thể thản nhiên ngồi cưỡi con lừa trong khi người chồng phải vất vã dắt con lừa không khác gì 2 người chủ tớ.

Người vợ lần này tức quá, quyết định nhảy xuống đi cùng ông chồng.

Từ đó 2 vợ chồng cùng đi bộ về tới nhà và dắt theo con lừa nhởn nhơ phía sau…

Tôi không cảm thấy như thế là tốt, nếu là tôi, tôi đã để người vợ mình tiếp tục cưỡi con lừa, dù gì thì bà ta cũng có thể tiết kiệm năng lượng đến tối về nấu ăn cho tôi và cho con lừa ăn cỏ một bữa no nê.

Không có ai trên đời này có những quan điểm sống đúng đắn nếu bắt người khác làm y chang vậy. Gắn cái đầu của con hươu, nai, sói, gà vào mình con cừu. Hm, thử xem, chắc là cũng tuyệt cú mèo lắm đấy chứ! Thử mà xem nhé.

Cừu là cừu, cừu đếch phải là dê, cũng đếch phải là chó, mèo, hươu hay nai gì ráo. Dù cho cừu hay ngoài đồng trống dễ bị sói ăn thịt thì đó là số phận và cách sống của cừu. Cừu đếch có sống trong rừng như sói, vì nó tối tăm, cừu thì thích ánh sáng, ánh nắng mặt trời và gặm cỏ cùng sương sớm hơn. Cừu cũng đếch có bị giam cầm trong chuồng hay trong vườn như gà. Cừu ngu ngốc dễ bị dụ, cừu ăn cỏ non, cho lông, đó là nhiệm vụ của Cừu, đếch thằng nào làm được như thế. Sự thật thì, cừu cũng cóc có quan tâm đâu.

Tóm lại, cừu là 1 con vật ngu, ăn rồi đưa lông cho người ta cạo. Ừ, thì cừu ngu, nhưng cừu đếch có thích sống lông bông cho sói ăn thịt dễ dàng, cũng không phải lo lắng khi gặm cỏ vì đã có người trông nom rồi, tối cừu được ngủ trong chuồng yên tâm một giấc ngủ ngon, không lo cọp ăn thịt.

Cũng như con cừu! Chúng ta đếch cần thằng nào dạy hay, đếch cần phải nghe thằng A, nghe thằng B, làm theo thằng C, D, E,F, XYZ…làm thế này, làm thế nọ thế chai, khi mà chúng ta “đã cảm thấy thoải mái”. Chúng ta không có time để nhảy qua nhảy lại như thằng khùng hay con rối. Tất cả những điểm xấu thì sao, một khi thấy thoải mái với điều đó, thì đếch còn gì ý nghĩa hoặc hay ho hơn nữa đâu.

Không có thằng nào trên đời này sống đúng (hay hoàn toàn đúng) hết. Nên thà sống sai theo cách của mình còn hạnh phúc bội lần hơn là sống sai theo cách của đứa khác dạy, cứ ngẫm mà xem. Bất cứ ai cảm thấy chịu đựng được bạn, với tất cả những tánh xấu đó, đó mới là một mối quan hệ tốt. Đó mới là sự tin tưởng, sự quan tâm và yêu thương.

Đừng có tốn thời gian với những người không thích mình, với những kẻ chê bai mình, kệ mẹ nó – điều chắc chắn là không bao giờ làm vừa lòng được bọn chúng. Một khi bạn cảm thấy thoải mái với con người hiện tại của mình, nghĩa là: Chúng ta chuẩn lắm rồi, chuẩn đến từng Centimet rồi đấy, cóc cần phải sửa gì nữa đâu.

Một lý luận khác: Nếu chúng ta thích ai đó, mà họ không thích ta à? Thì thôi chứ sao giờ.

“Hãy hái mặt trăng xuống cho tao, hái nó xuống, vì nó đẹp, tao thích nóooo” – Vâng, chúng ta thường như thế. Gào lên nữa đi, gào lên đi! Thất tình vì đối phương không thích bạn à, gào lên đi! Kêu ai đó bắt nó lại, trói nó lại cho bạn đi, hôn nó đi, thịt nó đi, đưa tiền cho nó đi, nấu cơm cho nó ăn đi, biết đâu nó sẽ cảm động trong vòng 5s đó.

Không chơi với thằng này, hay thằng kia được à. Lại gặp nó, đập bàn, hay đập cái bàn vào bản mặt nó, kêu nó thích chơi với bạn đi, coi được không? – Bố thằng điên…

Nghe này, tài ở đâu thì tật sẽ ở đó. Tài và tật là 2 mặt của mọi món đồ. Quần áo có mặt trái, mặt phải – chúng đi cùng. Đồng tiền, đôi dép, hàm răng, bàn tay, đều 2 mặt. Nếu ai đó thích cái tài của ta, nhưng lại ghét cái tật của ta, thì nó quá là vô lý đi được. Thật tham lam, thật ích kỷ, thật quá đáng đó!

Nên ai chấp nhận được bạn ở cả 2 mặt tích cực và tiêu cực. Người đó xứng đáng là người tốt. Và đương nhiên, chúng ta cũng phải sống như thế…

Hãy xấu theo cách của bạn,

Và,

Hãy cho người khác được xấu theo cách của họ.

 

 

-Lục Phong-

 

Comments

0 comments on “Hãy Xấu theo cách của bạn”
  1. Haki Saman says:

    thanks!

  2. Thật ra mình cũng có nhiều tật xấu lắm :))

  3. "Nên thà sống sai theo cách của mình còn hạnh phúc bội lần hơn là sống sai theo cách của đứa khác dạy, cứ ngẫm mà xem. Bất cứ ai cảm thấy chịu đựng được bạn, với tất cả những tánh xấu đó, đó mới là một mối quan hệ tốt. Đó mới là sự tin tưởng, sự quan tâm và yêu thương"

  4. Hoàng Cúc says:

    cái bài này dùng nhiều từ "đếch" quá anh ạ, dùng nhiều nghe nó sao sao vậy.

  5. Hoàng Cúc Đối với anh thì anh thấy bình thường, nhiều khi còn thấy vui nữa 😀

  6. 高橋 ジン says:

    Hãy xấu theo cách của bạn…và để người khác được xấu theo cách của họ..
    Hay !!

  7. ngôn từ cộc tính làm giảm chút giá trị tiếp thu, ý tưởng cũng hay dù chưa đề cập tới những mặt khốc liệt hơn nữa, mà thôi, nhẹ nhàng là đc rồi

  8. dech…quan tam …

Bình luận