Nói với con trai chuẩn bị vào lớp một

Có lẽ, đó là sự kiện lớn nhất đời con. Từ ngày sinh con ra, với mẹ, gần như sự kiện gì cũng là lớn nhất. Ngày con gân cổ khóc oa oa mạnh mẽ khi bác sĩ đưa con ra khỏi bụng mẹ qua vệt mổ nhỏ ngổn ngang các mô da thịt còn đỏ tươi, hay ngày mẹ phải mím môi oà khóc, tay giữ chặt con để bác sĩ rạch miệng chiếc mụn nhọt dưới mông con khi con chưa tròn tháng. Ngày con ăn muỗng bột ngọt đầu tiên, con ăn hết sạch chén bột, mẹ mừng mà mắt lại lấm tấm nước. Rồi ngày dắt tay con dõng dạc trao cho cô giáo nhà trẻ, mẹ còn nhớ đã nói: thưa chàng trai, chàng đã sẵn sàng học nhà trẻ chưa?

Thấm thoát, đã sáu năm. Con lớn như cây, như cỏ. Những ngày làm việc miệt mài, mẹ về nhà và thấy có người đứng sau cánh cửa. Rồi mẹ biết, cuộc đời mẹ từ đây không lo phải tự mở cửa khi về nhà. Mẹ cũng biết, mẹ không phải lo nhức mỏi hay khát nước. Đã có con. Rồi mẹ cũng biết, mẹ có người lau nhà, rửa chén cho. Mẹ cũng biết, nếu mẹ buồn, chỉ cần nhìn sâu vào mắt con để thấy niềm vui lấp lánh từ nơi đó. Thỉnh thoảng, giữa đám đông, mẹ đưa mắt tìm con và hai mẹ con ta chào nhau bằng ánh mắt thôi, và một nụ cười mím chi nữa, “mẹ đây”, “con đây”!

Rồi tuần trước, khi đưa con đi dự bế giảng năm cuối cấp của lớp Lá, con tự nhiên ôm mẹ ở trên xe, nói là từ nay trở về sau mẹ cực lắm đó nha mẹ! Mẹ im lặng hồi lâu. Để thấm thía câu nói đó. Để tìm ý của con. Để biết lý do vì sao con nghĩ điều đó.

Cuối cùng, mẹ hỏi: Sao con nghĩ là mẹ sẽ cực lắm?

Con hồn nhiên trả lời: Con biết mà, mai mốt lên lớp Một, con học chữ nhiều là mẹ rất cực. Mẹ phải kiếm thêm nhiều tiền cho con học, đóng thêm nhiều tiền trường, còn phải kèm cho con học chữ nữa. Mẹ lo chuẩn bị tinh thần đi nha mẹ, ghê lắm á mẹ!

Mẹ lại yên lặng hồi lâu. Mẹ muốn hình dung ra sự ghê gớm đó. Nhưng nghĩ mãi mẹ vẫn không thấy đó là ghê gớm. À thì mẹ sẽ thức khuya chút nữa để viết thêm gì đấy. Mẹ sẽ nhận thêm việc gì đấy. Hoặc mẹ sẽ về sớm hơn thường lệ để học chữ cùng con, ngủ sớm cùng con và sau đó sẽ thức sớm hơn chút nữa. Đó không có gì ghê gớm với mẹ, vì những điều ghê gớm nhất, mẹ đã trải qua rồi!

Mẹ cười như không, nói là chời ơi hồi nhỏ, mẹ học lớp Một khoẻ re hà, mẹ tự đi học, đi bộ chung với các bạn, tự về nhà, tự học, mà mẹ cũng là học sinh giỏi đó thôi. Mẹ cũng là liên đội trưởng đó thôi. Trừ phi là mẹ viết chữ bôi mực ra đầy tay thì bị ngoại khẽ tay đau điếng, còn ngoài ra thì không sao hết! Mà học lớp Một dzui lắm á con!

Con trề môi ra, chời ơi dài dằng dặc. Con nói học lớp Một là phải rất rất nghiêm túc, không có chơi như hồi mẫu giáo đâu mẹ! Cô giáo con nói là lên lớo Một, lớn rồi, phải lo học hành nghiêm túc không thì ở lại lớp luôn đó!

Mẹ ừ, à. Mẹ để câu chuyện đấy. Hôm nay mẹ nói với con rõ hơn về chuyện vào học lớp Một đây.

Chàng trai đáng mến!

Lớp Một, đồng ý là con phải rất nghiêm túc. Nghĩa là con phải tự mặc đồng phục, tự rót nước uống khi khát, tự gọt bút chì khi bút mòn. Nghĩa là con phải tự xin lỗi bạn khi con sai, phải tự nắm tay bạn nếu con làm bạn buồn. Nghĩa là con phải tự viết lại những chữ con viết xấu, để cô và bạn nể trọng con, vì con không chấp nhận mình là chàng trai xoàng xĩnh.

Lớp Một, nghĩa là con biết nhắc mẹ khi còn cần dán nhãn tên vào vở, biết nhắc mẹ họp phụ huynh cho con khi có thư cô mời, biết viết vào vở những thông báo của cô. Lớp Một, nghĩa là con có thể đếm những sợi tóc của mẹ từ 1 đến 100 khi mẹ con ta nằm đọc sách dưới ánh nắng mai yếu ớt rọi vào từ cửa sổ. Lớp Một, có nghĩa là con có thể dùng điện thoại của mẹ để nhắn tin cho ba, cho bà ngoại và bà nội con. Lớp Một, nghĩa là ngoài việc rửa chén, quét nhà, pha café cho mẹ, con còn phải biết lau bàn, lau chùi góc học tập của con ở trường nữa.

Mẹ không nghĩ là lớp Một sẽ quá ghê gớm, vì mẹ không bắt con phải viết chữ đẹp như vở mẫu. Mẹ cũng không bắt con phải là học sinh giỏi nhất lớp,nhất khối, hay nhất trường. Mẹ không kỳ vọng con sẽ làm lớp trưởng, tổ trưởng hay liên đội trưởng như mẹ ngày xưa. Con biết không, áp lực trở thành người số một, người dẫn đầu, đã lấy đi hết tuổi thơ của mẹ. mẹ chỉ có chữ, chữ và chữ trong suốt tuổi thơ mình. Mẹ không nhớ được tên của những bạn học cùng lớp một, lớp năm, thậm chí lớp mười hai, thậmchí cả đại học. Mẹ không nhớ mẹ đã làm gì cho bạn vào sinh nhật bạn, cũng không nhớ đã tâm sự chuyện bí mật gì với ai. Mẹ đọc vanh vách cả tuyển tập thơ Tố Hữu dày cộm, đọc Thép Đã Tôi Thế Đấy, đọc Trăm Năm Cô Đơn, đọc Quy Luật Của Muôn Đời. Mẹ đọc tất cả những thứ đấy khi chưa học xong lớp Năm. Nhưng mẹ chưa bao giờ nắm tay một người bạn để nói là mẹ sai. Mẹ đã không hoà đồng được với bạn vì mẹ nghĩ bạn không hiểu mẹ. Mà làm sao bạn hiểu mẹ được hả con, khi mẹ già hơn trước các bạn đâu đó chừng chục tuổi?

Nên lớp Một của con, mẹ tôn trọng con. Con hãy viết thứ chữ mà con thích nhất, đọc thứ chữ làm con thấy vui nhất. Con chỉ cần ngồi vào bàn học ở nhà, chiếc bàn có khắc tên con, mỗi ngày một tiếng đồng hồ, đều đặn. Đó là yêu cầu duy nhất của mẹ dành cho con. Phần con lại, mẹ con ta cùng cố gắng, phải không con?

Con không cần quá lo lắng vì chúng ta sẽ vẫn thức dậy lúc 5h sáng, sẽ cùng nhau chà răng và hát vang trong nhà tắm. Chúng ta sẽ cùng nhau chạy bộ theo kiểu rồng rắn lên mây trước khi về nhà và tắm. Chúng ta sẽ vẫn chở nhau đến trường, ngôi trường gần nhà mình, có cổng sơn xanh trắng đơn giản,thân thiện. Chúng ta sẽ cùng học bài mỗi tối, ôn lại những gì con học ngày hôm nay. Sau đó khi ngủ, mẹ sẽ thôi không laptop hay điện thoại nữa, mẹ sẽ nói với con về những điều cuộc đời dạy mẹ hôm nay, và hỏi con về những gì con học được. Chúng ta trao đổi lẫn nhau và dễ dàng cho mọi chuyện kế tiếp, nếu con cần lời khuyên, mẹ sẽ ở đó để nghe và nói. Nếu mẹ không về kịp vào giờ học của con, đã có chị Hai con, có ông ngoại con. Cả nhà sẽ cùng con vào lớp Một.

Chàng trai yêu quý! Hãy tận hưởng khoảnh khắc đầu tiên khi con bước vào cổng trường tiểu học. Hãy ngắm từng cánh phượng rực rỡ, ngắm từng chú chim sẻ nhảy nhót trên cây bàng. Hãy làm quen với cô, với bạn trai và bạn gái. Hãy nói, xin chào lớp Một, tớ tên là Ngô Gia!

 

Thơm Điệu Đà

*Featured image: Readynutrition

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of