Truyện ngắn “Ông Hoàng Sung Sướng” – Oscar Wilde

Ông Hoàng Sung Sướng | Nguyên tác: The Happy Prince

Tác giả: Oscar Wilde
Dịch Giả: Huy Thanh

Sửa lỗi: Triết Học Đường Phố

1- LỜI NGƯỜI DỊCH:

Oscar Wilde là nhà văn người Ai-len, ông chuyên viết về những truyện ngắn có tính cách ngụ ngôn với tầm giáo dục cao để hướng thượng cho con người sống với lẻ thật, không chú trọng lối sống giả dối bề ngòai. A Happy Prince là một truyện ngắn mà khi đọc qua ta có thể hiểu là một truyện thần thoại, nhưng thực ra, tình tiết ẩn dụ của nó là những gì đang xảy ra rất thực trong đời sống, hay chung quanh chúng ta hằng ngày.

Giới thiệu truyện ngắn này, tôi mong rằng chúng ta sẽ có thêm những suy nghĩ mới hơn về tư duy, về nhân sinh quan đối với cuộc đời, để chọn một thái độ dấn thân cần thiết, đúng đắn, thích hợp trong mọi hoàn cảnh.

Với lối hành văn gọn nhẹ nhưng xúc tích, tác giả đã đưa ta đến những sự đồng cảm này đến đồng cảm khác, mà khi xem bản chính để dịch, tôi cũng không tránh khỏi băn khoăn, lo âu, không biết mình có đủ khả năng dịch ra tiếng Việt để chuyển tải những giao cảm cần thiết đến độc giả như nguyên bản không. Nhưng lý do tôi vượt qua những trở ngại đó, để can đảm chấp bút dịch hầu quý vị hôm nay, đó là lòng khao khát của tôi muốn chia sẻ cùng với các bạn những tư duy về đạo đức, về nhân bản, về cái tâm con người sống trong một xã hội mà theo tôi những nét đẹp tinh thần gần như bị suy đồi.

Với những hạn chế nhiều mặt như vậy, chắc chắn bản dịch này sẽ có khiếm khuyết về nhiều mặt, mong các quý dịch giả đàn anh chỉ bảo thêm cho những khuyết điểm, tha thứ cho những sai sót nếu có. Xin trân trọng cám ơn.

_______________________________

Ngất ngưởng trên một bệ cao, đứng sừng sững nhìn xuống một góc kinh thành là pho tượng Ông Hoàng Sung Sướng vĩ đại. Khắp mình ông lát đầy những miếng vàng ròng óng ánh, hai mắt ông được nạm bằng hai viên ngọc bích sáng chói ngời. Trên chuôi kiếm của ông, người ta nạm một viên hồng ngọc loé sáng đầy mầu sắc óng ả. Tượng ông Hoàng rất đẹp, đường bệ, oai vệ, đến nỗi mọi người đi qua lại ai cũng đều đứng lại chiêm ngưỡng, trầm trồ ca tụng hết lời. Tượng đẹp đến nỗi vị Thị Trưởng Hội Đồng Nhân Dân kinh thành bình luận như sau:

– Ôi. Ông ta đẹp tuyệt vời như một chiếc chong chóng xay gió.

Sỡ dĩ ông ta bình luận như vậy vì ông Thị Trưởng này muốn được mọi người khen ngợi ông là con người có mắt thẩm mỹ, biết thưởng lãm, phê bình nghệ thuật. Nhưng rồi ông ta lại nói thêm:

– Có điều là bức tượng này không lợi ích thiết thực bằng chong chóng xay gíó.

Câu bình luận sau là để ông bào chửa cho chính mình, vì ông e ngại rằng dân chúng cho ông là sống không thực tế.

Lúc đó, một bà mẹ ẵm đứa con trai bé nhỏ đi ngang qua, nó kêu khóc đòi bà mẹ hái mặt trăng cho nó chơi, bà la con:

– Hư quá, sao con không bắt chước như Ông Hoàng Sung Sướng kia, Ông Hoàng Sung Sướng có bao giờ kêu khóc, tỉ tê để vòi vỉnh bất cứ một cái gì như con đâu.

Một người khách bộ hành chán đời đi ngang qua, nhìn lên pho tượng kỳ lạ, hắn thốt lên:

– Ô, ta rất vui vì thấy trên thế gian này còn có người hoàn toàn sung sướng. Trời, ông ta đẹp như một thiên thần.

Khi hết giờ tan học, nhóm trẻ em ở Cô Nhi Viện từ nhà thờ lớn bước ra, chúng mặc những chiếc áo màu đỏ tươi,đeo những chiếc tạp dề bằng lụa trắng mịn. Thầy dạy toán nói với các em:

– Các em làm sao biết được, các em sẽ chẳng bao giờ thấy được thiên thần cả.

Lũ trẻ nhao nhao:

– Ồ thế mà chúng em đã thấy rồi thầy ạ, khi chúng em nằm ngủ mơ đó.

Thầy giáo dạy toán nhăn mặt rất nghiêm khắc, vì ông không muốn để trẻ con mộng mị vẩn vơ.

Một đêm kia, có con chim Én bé nhỏ bay qua kinh thành. Sáu tuần trước, bạn bè của nó đã bay sang Ai Cập, nhưng nó mãi nán lại, hôm nay nó mới lên đường. Én bay suốt ngày, tới nửa đêm thì bay ngang kinh thành. Én tự nhủ:

– Tối nay mình trọ ở đâu được nhỉ?

Thế rồi, Én trông thấy pho tượng Ông Hoàng Sung Sướng đứng sừng sững trên bệ cao. Nó mừng rỡ kêu lên:

– Ô, mình sẽ trú đêm trên đó; chỗ ấy đẹp đẽ, lại mát mẻ nữa.

Én bèn đáp xuống giữa hai bàn chân tượng của Ông Hoàng Sung Sướng, nó tự nhủ:

– Thật tuyệt vời mình có một phòng ngủ lót bằng vàng ròng đây mà

Nó nhìn quanh thấy rất yên tỉnh nên thoải mái định sửa soạn đi ngủ. Lúc nó đang chuẩn bị úp đầu dưới đôi cánh xếp để đánh một giấc cho đã thì bỗng có một giọt nước to rơi lên mình Nó kêu lên giật mình kêu lên:

– Trời, cái gì mà kỳ cục thế này? Trời không có mây, sao thì sáng rực mà sao lại mưa nhỉ? Khí hậu Bắc Âu này quả đáng sợ thật.

Sau đó lại một giọt nước khác rơi xuống. Nó càu nhàu một mình:

-Tượng quái gì thế, không thể che mưa được cho người ta à? thế thì đúc tượng làm gì nhỉ ?

Nó nhìn quanh quẩn:

– Ta phải đi tìm một chổ nào khác mới được, phải có nóc che mưa để bộ lông mình mới không ướt, mai còn phải đi xa mà.

Én định bay đi, nhưng nó chưa kịp mở đôi cánh thì lại một giọt nước thứ ba rơi xuống; nó ngước nhìn lên và trông thấy đôi mắt của Ông Hoàng Sung Sướng tràn trề giọt lệ, những giọt nước mắt thi nhau chảy ròng ròng xuống đôi má lát bằng vàng ròng thật đẹp của ông. Trong ánh trăng mờ nhạt, chim Én thấy mắt ông đẹp đến nổi nó thấy lòng tràn ngập mối thương tâm. Nó hỏi:

-Ông ơi, ông là ai vậy, vì sao ông khóc?

-Ta là Ông Hoàng Sung Sướng

Chim Én lại hỏi:

-Thế tại sao ông khóc? ông làm em ướt sạch lông cánh rồi

Ông Hoàng nói:

– Xưa kia, lúc ta còn sống ta mang một trái tim người, trái tim đó không bao giờ làm cho ta thổn thức.Ta không hề biết nước mắt là gì, bởi vì ta sống trong một Lâu Đài với cuộc sống đế vương, ở đó nỗi đau buồn không được phép bước vào. Ngày ngày, ta vui chơi với các bạn bè trong khu vườn. Tối tối, ta tổ chức các cuộc khiêu vũ trong cung điện. Vây bọc chổ ta chơi đùa là một bức tường cao ngất bao quanh khu vườn. Ta chưa bao giờ quan tâm hỏi xem bên kia tường có gì, bởi lẽ xung quanh ta cái gì cũng đẹp cả. Các triều thần gọi ta là Ông Hoàng Sung Sướng. Ta sống như thế, rồi ta chết như thế. Bây giờ, khi ta chết, họ đặt ta lên cái bệ này, nó cao đến nỗi ta có thể nhìn thấy tất cả cái xấu xa, cùng tất cả cảnh cơ cực của nhân dân trong kinh thành của ta. Vì vì trái tim ta đúc bằng chì nên ta cũng không có cách nào khác hơn là khóc, khóc hoài.

Sao thế nhỉ? Tượng không phải bằng vàng khối ư? Én nghĩ thầm, nó rất lịch sự nên không dám hỏi, nêu những nhận xét của riêng bản thân mình về bức tượng ông Hoàng. Bằng một giọng trầm buồn, ông Hoàng nói tiếp:

– Ở đằng xa kia, trong khu xóm nhỏ, có một căn nhà nghèo nàn. Cánh cửa sổ còn mở, qua đó, ta thấy có một người đàn bà ngồi bên một chiếc bàn. Khuôn mặt bà ta gầy gò, buồn thảm; bàn tay bà chai cứng, ửng đỏ, chi chít những vết kim châm, bởi vì bà ta là một người thợ may Bà đang thêu những bông hoa trên chiếc áo sa ten cho cô hầu yêu quý nhất của một bà Hoàng Hậu, để nàng mặc trong buổi khiêu vũ sắp tới trong triều đình. Đứa con bé nhỏ của bà đang bị bệnh, nằm trên một chiếc giường nhỏ kê ở góc phòng. Nó lên cơn sốt và đòi uống nước cam. Mẹ nó chẳng có gì cho nó uống ngoài nước bẩn lấy ở sông về, cho nên nó đang khóc, Én ơi, én bé nhỏ ơi, em có vui lòng gỡ viên hồng ngọc ở chuôi kiếm của ta rồi mang đến tặng cho bà ấy không? Chân ta bị gắn chặt vào cái bệ này nên ta không thể đi được Én ạ

Én trả lời:

– Bạn bè em đang đợi em bên Ai Cập, ông Hoàng ạ.

Én nói như muốn thuyết phục ông Hoàng:

– Tụi bạn em đang bay xuôi, bay ngược trên sông Nile, đang tâm sự với những bông hoa to cánh. Chẳng bao lâu nữa, các bạn em sẽ đến xem và sau đó ngủ ở ngôi mộ của một Hoàng Đế Pharaon Ai Cập, bản thân ông ta cũng nằm trong chiếc quan tài. Thân xác ông ta được quấn bằng vải len màu vàng được ướp trầm hương thơm phức. Cổ ông ta đeo một dây chuyền ngọc bích mầu xanh nhạt nhưng bàn tay ông ta lại trông giống như những chiếc lá héo.

Ông Hoàng nói:

– Én, Én bé nhỏ ơi, em có vui lòng ở lại đây một đêm với ta, làm thông sứ cho ta không hở Én? Én xem kìa, thằng bé bệnh nó khát khô cổ, mà bà mẹ nó thì buồn vì không có nước cam vắt cho nó uống.

Én nói:

– Em không thích trẻ con.. Mùa bão vừa qua, lúc em và chúng bạn đang đáp trên bờ sông, có hai thằng bé láu cá, con ông chủ nhà máy xay lấy đá ném tụi em. Dĩ nhiên, đời nào chúng ném trúng bọn em được. Chúng em là dòng họ bay giỏi, bay xa mà, thế này thì chúng ném nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó. Hơn nữa, chúng em là một giống chim nổi tiếng nhanh nhẹn, ném như thế chứng tỏ rằng chúng quá khinh thường, mất dạy, vô lễ với dòng họ em rồi.

Sau câu nói từ chối đó, Én ngước lên thì thấy mặt ông Hoàng vô cùng buồn thảm, nước mắt vẫn tuôn rơi. Én cảm thấy rất khổ tâm. Suy nghĩ hồi lâu, Én nói:

– Em sẽ lưu lại với ông một đêm nay, sẽ làm thông sứ cho ông dù tối nay quá lạnh lẽo..

Ông Hoàng mừng rỡ:

– Ôi tuyệt vời,cám ơn én bé nhỏ, vậy em hãy làm sứ mệnh đi.

Én bèn gở viên hồng ngọc ở chuôi kiếm ông Hoàng ra, rồi nó dùng mỏ cắp viên ngọc bay đi phía trên các mái nhà của kinh thành. Nó bay cạnh tháp chuông nhà thờ lớn; ở đó có chạm trổ những thiên thần bằng cẩm thạch. Nó bay cạnh cung điện, nghe âm thanh nhạc khiêu vũ vọng tới. Cô nàng hầu xinh đẹp của bà Hoàng hậu bước ra với người tình của mình. Người thanh niên nói:

– Ồ, em trông kìa, những ngôi sao mới đẹp tuyệt vời làm sao, thật kỳ diệu biết bao, sức mạnh của tình yêu chúng mình.

Cô gái cười:

– Em mong chiếc áo của em may xong cho kịp với buổi khiêu vũ quan trọng này. Em đã bắt mụ thợ may phải thêu hoa lên áo, nhưng cái con mụ thợ nó lười quá, đến nay mà chưa xong.

Én bay ngang qua con sông và nó thấy những đèn treo trên cột buồm các tàu gỗ. Nó bay ngang qua chợ, thấy những người Do Thái đang trả gíá mua bán với nhau, họ cân tiền trên những chiếc cân bằng đồng. Sau cùng, nó bay tới căn nhà lụp xụp và nhìn vào phía trong. Đứa bé đang sốt, ho, còn bà mẹ thì vì mệt lả nên ngủ thiếp đi trên bàn. Én nhảy vào trong nhà, nó nhẹ nhàng thả viên hồng ngọc lên mặt bàn, ngay cạnh chiếc vòng thệu bằng gỗ, rồi nó bay xung quanh giường, lấy đôi cánh phe phẩy gió vào mặt thằng bé đang sốt. Thằng bé kêu lên:

-Mát quá, mát quá, chắc con đã đỡ rồi mẹ ơi.

Sau đó, nó lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ mê man. Xong việc, Én bay trở về tượng Ông Hoàng Sung Sướng, nó kể cho ông nghe nó đã làm những gì ở nhà người đàn bà khốn khổ đó. Én thắc mắc:

– Kỳ thật, ông ạ, lúc đó trời lạnh mà em thấy thắng bé ấm hẳn lên.

Ông Hoàng nói:

– Đó là do em đã làm một việc thiện.

Én bắt đầu suy nghĩ và nó cảm thấy buồn ngủ, bao giờ cũng vậy, cứ hể suy nghĩ là Én lại muốn tìm chỗ ngủ. Lúc trời vừa sáng, Én bay xuống sông tắm. Một nhà nghiên cứu về động vật đi ngang qua thấy Én đang tắm, ông ngạc nhiên reo lên:

– Ồ, thật là một hiện tượng đặc biệt, một con chim én tắm vào mùa đông, tin lạ đây.

Rồi ông ta cắm cúi viết tin đó cho tờ báo địa phương. Đêm nay mình sẽ đi Ai Cập, chim Én thầm nghĩ thế. Nó rất phấn khởi trước chuyến đi sắp tới, ta sẽ đi thăm tất cả các lâu đài dinh thự,đứng trên nóc tháp chuông nhà thờ. Các con chim khác sẽ trầm trồ nhìn ta, vị du khách mới tới:

– Ôi vị khách nước ngoài này mới đẹp làm sao.

Trong thâm tâm, Én rất lấy làm thích thú, nên khi trăng lên, nó bay đến chỗ Ông Hoàng Sung Sướng. Nó hỏi:

– Ông có công việc gì cần em làm bên Ai Cập không? Em sắp qua đó đây.

Ông Hoàng nói giọng buồn rầu:

– Én, én ơi, em không ở lại với ta một đêm nữa sao?

Én đáp:

– Bạn bè em đang đợi em bên Ai Cập ông ạ. Tụi bạn em ngày mai bay qua phía cái thác thứ hai. Tại đấy, một con hà mã già đang nằm trong đám lau sậy, một vị thần đang ngồi trên chiếc ngai to lớn bằng đá hoa cương ngắm suốt đêm các vì sao cho đến khi ngôi sao mai vừa mọc, lúc đó ông mới thãng thốt kêu lên một tiếng vui mừng. Trưa đến, những con sư tử lông vàng đi xuống đầu nguồn để uống nước, chúng có những đôi mắt giống như viên ngọc xanh, tiếng gầm của chúng át hẳn tiếng gào của thác nước đang rì rầm.

Ông Hoàng nói:

– Én, én ơi, cách xa đây, ta thấy một chàng trai ở trong một căn gác nhỏ, anh ta đang cúi mình trên một chiếc bàn để thật nhiều giấy. Bên cạnh anh ta một bó hoa tím đã héo trong chiếc bình. Tóc anh ta quăn,đôi mắt to, mơ mộng trên cặp môi đỏ. Anh ta đang cố gắng viết cho xong vở kịch cho ông giám đốc hí viện, nhưng trời lạnh quá nên anh ta không viết nổi nữa. Trong lò sưởi lại không có ánh lửa nào. anh ta đang đói và mệt, đang thiêm thiếp trên bàn. Én suy nghỉ giây lâu rồi nói:

– Em sẽ dời chuyến đi lại một đêm nữa, ông muốn em làm thông sứ gì ? Em có phải mang đến cho anh ta một viên hồng ngọc khác không?

Ông Hoàng trả lời:

– Én ơi! ta không còn viên hồng ngọc nào nữa cả, tất cả gia tài gì ta còn lại chỉ là đôi mắt này. chúng được lát làm bằng hai viên ngọc hiếm lấy từ Ấn Độ mua về cách đây một ngàn năm. Én hãy lấy một viên đưa đến tặng cho anh ta. Anh ta sẽ đem bán cho người những người thợ mua ngọc, anh ta sẽ có tiền mua củi đốt để sưởi ấm hầu viết cho xong vở kịch.

Én lắc đầu quầy quậy:

– Ông Hoàng kính mến, em không thể làm như lời ông nói được.

Sau đó, Én cãm động rơi nước mắt. Ông Hoàng năn nỉ, ông cũng khóc như Én:

– Én, én ơi, ta nhờ em làm sao, em cứ làm như vậy đi.

Để làm vừa lòng ông Hoàng Én vừa khóc vừa móc viên ngọc quý ở mắt ông Hoàng ra.nó bay tới căn gác nhỏ của chàng thanh niên.Nó bay vào nhà dễ dàng,vì có một lỗ thủng trên mái ngói. Chàng thanh niên đang úp mặt vào đôi tay lạnh cóng nên không nghe tiếng cánh chim quạt phành phạch.. Khi anh ta ngước nhìn lên, anh ta thấy viên ngọc lóng lánh nằm trên bó hoa tím tàn rũ Anh ta kêu lên mừng rỡ:

– Chắc người ta biết tài mình rồi đây, chắc là một người nào hâm mộ mình gửi tặng, bây giờ thì mình có thể viết hoàn tất vở kịch được rồi.

Hôm sau Én bay về phía cảng biển. Nó đáp trên cột buồm của một chiếc tàu lớn. Nó ngắm nhìn đám đông thủy thủ đang dùng dây thừng kéo những chiếc rương to ra khỏi hầm tàu. Mỗi khi một chiếc rương to được đưa lên thì họ lại la to vổ tay mừng rỡ. Én hét lên rất lớn để những người thủy thủ biết sự hiện diện của nó:

– Tôi sắp sang Ai Cập đây.

Nhưng chẳng ai để ý tới những lời của nó. Lúc trăng vừa lên, Én lại bay trở về tượng Ông Hoàng Sung Sướng. Nó kêu giọng nghèn nghẹn:

– Em đến tạm biệt ông đây.

Ông Hoàng lại cất tiếng buồn thảm:

– Én, én ơi,em không muốn ở lại với ta một đêm nữa sao?

Én đáp giọng buồn buồn:

– Mùa đông rồi ông ạ, tuyết sắp rơi xuống đây rồi đó. Ở Ai Cập, chắc mặt trời đang chiếu những tia nắng ấm áp trên những lá cọ xanh tươi. Những chú cá sấu lười biếng nằm dài trong bùn lim dim ngủ gà ngủ gật. Bạn bè em đang làm tổ trên một nóc ngôi đền thờ, những con chim bồ câu hồng có, trắng có đang nhìn ngắm bạn em xây tổ, chúng gật gù vừa nhìn họ khen ngợi, vừa hòa tiếng gù gù với nhau nghe thật vui tai.

Rồi Én nói trong nghẹn ngào:

– Ông Hoàng thân mến ơi, dù em phải tạm biệt ông, nhưng em sẽ không bao giờ quên ông đâu. Mùa xuân tới, em sẽ mang về cho ông hai viên ngọc xinh đẹp để thay thế những viên mà ông đã cho người khác. Viên hồng ngọc sẽ thắm đỏ hơn một đóa hồng, viên ngọc bích sẽ ngời sáng xanh như mầu biển cả.

Ông Hoàng im lặng, giâu lâu ông nói:

– Én ơi, én hãy nhìn kìa, trong vườn hoa ở phía dưới kia, có một em bé gái bán diêm đang đứng khóc. Em đã lỡ tay để hộp diêm rơi xuống nước, diêm đã ướt hết rồi nên; em bé không bán được để mang về nhà một chút tiền. Ba em sẽ đánh em, em lo sợ không dám vế nhà nữa. Em đang khóc. Em bé đi chân đất, không có giầy và vớ, trên đầu không có cái nón rách nào che cái đầu trần trụi cả. Én ơi, em hãy gỡ viên ngọc còn lại trên mắt kia của ta mang cho em bé đi để nó không bị cha đánh đòn nữa.

Én suy nghĩ một lát rồi nói:

– Em sẽ ở lại với ông một đêm nữa thôi nhé, nhưng em không lấy ngọc trong mắt còn lại của ông đâu ông Hoàng ạ, vì làm như thế thì ông sẽ mù mất.

Ông Hoàng lại năn nỉ:

– En, én ơi, ta cậy nhờ sao Én cứ thế mà làm, ta van em.

Thế là Én buồn bả gỡ nốt viên ngọc xanh còn lại trong con mắt kia của ông Hoàng. Nó cắp lấy bay vút xuống. Én đáp xuống bên em bé bán diêm, nó thả viên ngọc vào lòng bàn tay em.

Em bé bán diêm không biết đó là ngọc, em vui mừng như trẻ thơ:

– Ô, ô, cái mảnh gương vở này trông mới xinh đẹp làm sao.

Em bé vừa kêu lên, vừa chạy về nhà. Thế rồi Én bay trở về với Ông Hoàng Sung Sướng. Nó nói giọng buồn rầu:

– Bây giờ thì ông bị mù rồi, vậy thì em sẽ ở lại đây với ông suốt đời mãi mãi.

Ông Hoàng lắc đầu:

– Không được én ơi, không được đâu; em phải đi sang Ai Cập mà.

Đến phiên Én lại lắc đầu:

– Em sẽ ở lại đây với ông mãi mãi.

Én nói, rồi nó nằm ngủ dưới chân ông Hoàng. Những ngày hôm sau đó, Én đậu trên vai ông Hoàng, nó kể cho ông nghe những chuyện về những gì đã thấy ở các xứ đã bay qua. Én kể cho ông nghe về những con cò đứng thành hàng dài trên bờ sông Nile; mỏ quặm những con cá vàng; Én kể ông nghe về những con Nhân Sư già nua sống trong sa mạc mà cái gì cũng biết; Én kể về những người thương lái đi chậm rãi bên đám lạc đà, tay cầm những hạt hổ phách để bán cho những ông Vua quý tộc vùng sa mạc. Én lại kể về những người nhỏ bé bơi thuyền qua một hồ rộng trên những chiếc lá dẹt to bản, họ luôn luôn phe phẩy để đuổi những lũ bướm vây quanh.

Ông Hoàng nói:

– Én bé bỏng của ta ơi,em đã kể cho ta nghe những điều kỳ diệu, nhưng kỳ diệu lớn hết thảy, đó là nỗi khổ đau của con ngườ dù họ là đàn ông hay đàn bà. Không nổi khổ đau nào lớn hơn nỗi cơ hàn, nghèo đói được Én ạ. Em hãy bay trên kinh thành của ta, kể cho ta nghe em thấy những gì ở đó đi.

Thế là Én lại bay khắp kinh thành, nó thấy những người giàu có đang ăn chơi trong những ngôi nhà sang trọng trong lúc những người ăn xin co ro đang ngồi ngoài cổng chờ miếng cơm thừa. Én lại bay vào những ngõ hẻm tối tăm, nó thấy những khuôn mặt trắng xanh của đám trẻ đang đói rét, đang vất va vất vưỡng ngoài đường. Dưới gầm cầu xa xa, có hai anh em thằng bé đang nằm ôm chặt nhau để chuyền nhau hơi ấm. Thằng em nói với thằng anh:

– Chúng mình đói quá đi mất anh hai ơi.

Vừa lúc đó lão gíà gác cầu cầm cái roi to tướng đi lại bên chúng hét lên:

– Chổ nấy đâu phải để chúng mầy nằm ngủ, cút ngay.

Thế là hai đứa trẻ lật đật ngồi dậy bước đi lang thang ngoài mưa lạnh. Sau khi chứng kiến những thảm kịch cuộc đời đó, Én bay trở về, nó kể cho ông Hoàng nghe những điều tai nghe mắt thấy. Ông Hoàng suy nghĩ chút rồi nói:

– Mình ta lát đầy vàng ròng, em hãy gỡ nó ra, từng miếng từng miếng một, em hãy mang đến tặng cho tất cả những người nghèo trong kinh thành; Dân chúng nghèo khổ bao giờ cũng nghĩ rằng vàng có thể khiến cho họ thay đổi cuộc sống.

Én buồn thảm nghe lời Ông Hoàng, rồi cứ từng miếng, từng miếng một, vàng ròng được Én gỡ ra tặng những người nghèo khổ cho đến lúc Ông Hoàng Sung Sướng chỉ còn lại xác thân mờ đục, xám xịt mầu đồng bên trong. Hết tấm này đến tấm khác vàng ròng được gở ra để Én mang đến cho những người nghèo. Từ đó, nét mặt của những đứa trẻ con trở nên hồng hào hơn, chúng cười nói vô tư chơi đùa trên đường phố. Chúng la lên hớn hở:

– Chúng ta có bánh ăn rồi.

Rồi tuyết mang, băng giá lại ập đến. Đường phố trở nên sáng lấp lánh,lóa mắt với những tảng băng dài giống những thanh kiếm pha lê buông thõng xuống từ những mái hiên các ngôi nhà hai bên đường. Khách bộ hành chậm rãi đi qua lại, họ khoác những chiếc áo len lông thú, bọn trẻ con thì đội mũ đỏ tung tăng chơi trượt băng. Én bé nhỏ tội nghiệp càng ngày càng thấy lạnh hơn, nhưng nó không muốn rời bỏ ông Hoàng vì nó thương ông Hoàng, không muốn ông vừa mù, vừa cô độc Én lén nhặt những mãnh vụn bánh phía ngoài cửa hàng bán bánh mì, khi ông chủ vắng mặt,để ăn nhưng rất ít. Dưới cơn mưa tuyết gía lạnh, nó đập đập đôi cánh để cố giữ cho mình được hơi ấm, chút tồn sinh cuối cùng của loài vật bé nhỏ. Nhưng cuối cùng nó kiệt sức, Én biết mình sắp chết. Nó lấy hết sức cuối cùng để bay lên đậu trên vai ông Hoàng một lần sau cùng. Nó nói giọng thì thào:

– Em..tạm biệt ông, ông Hoàng thân mến, ông vui lòng để..em hôn tay ông chứ?

Ông Hoàng không thấy tình trạng bi đát của chim Én do ông bị mù loà, ông nói:

– Rốt cuộc thì em cũng sang Ai Cập, ta hài lòng vì em lắm, Én bé nhỏ ạ. Em đã nán lại đây quá lâu rồi, nhưng em phải hôn lên môi ta kia, vì ta yêu em.

Én ngậm ngùi nói:

– Không phải.. em đi sang Ai Cập..đâu ông ạ. Em.. đi tới ngôi nhà của Tữ Thần. Chết với Ngủ là anh em,..có phải không ạ?

Én nói xong bèn hôn lên môi Ông Hoàng Sung Sướng, sau đó nó rơi xuống, chết dưới bàn chân ông. Ngay lúc đó một tiếng “rắc” kỳ lạ vang lên bên trong pho tượng, như thể có vật gì đã bị vỡ. Sau đó trái tim bằng chì của ông Hoàng đã bị vở ra làm hai mảnh.

Sáng hôm sau, viên Thị Trưởng Hội Đồng KinhThành đi dạo qua công viên cùng với đám tuỳ tùng, khi ngước lên nhìn cái bệ cao bức tượng, ông bỗng la lên:

– Trời! Ông Hoàng Sung Sướng hôm nay sao mà tàn tạ thế kia!

Những người đi tháp tùng Ông cũng không tránh khỏi ngạc nhiên:

– Quả có tàn tạ thật!

Bao giờ họ cũng phụ họa, ùa nịnh với ông quan chức tai to mặt lớn này. Nói xong, họ bước lên để tận mắt nhìn pho tượng. ông Thị Trưởng nói:

– Viên hồng ngọc không còn trên chuôi kiếm của ông ta, hai viên ngọc trên đôi mắt cũng đã mất, mình mẩy ông ta không còn lát bằng những miếng vàng ròng nữa, ông ta đâu có bằng vàng nữa đâu. Bây giờ, ông ta cũng chẳng hơn một thằng ăn mày.

Đám đông người đi theo ông Thị Trưởng lại hùa theo:

– Đúng rồi, chẳng hơn một thằng ăn mày.

Ông Thị Trưởng bỗng chỉ tay:

– Ủa, mà sao có một xác chim Én chết dưới chân ông ta. Chắc chúng ta phải thực sự ra một thông cáo là cấm chim chóc không được phép chết ở đây.

Viên thư ký đi trong nhóm lật đật ghi vào sổ theo lệnh của sếp. Thế rồi người ta dùng dây thừng kéo ngã pho tượng ông Hoàng sung sương xuống. Vị giáo sư nghệ thuật tại trường Đại học tổng hợp nhìn tiếc rẻ chắc lưỡi:

– Bởi lẽ ông ta không còn đẹp, cũng không còn có ích để làm kiêu hãnh ngành nghệ thuật, làm biểu tượng giàu có của kinh thành ta nữa.

Sau đó, người ta đem pho tượng đến nung trong lò nung. ông Thị Trưởng tổ chức một cuộc họp để quyết định xem phải tái chế cái gì, làm gì khi khối kim loại khỗng lồ đó nóng chảy ra.

Ông nói:

– Chúng ta phải đúc một pho tượng khác, hay là đúc tượng của chính tôi vậy.

Đám tuỳ tùng lại vỗ tay hoan hô, họ cùng lập lại nhiều lần lời cũa viên Thị Trưởng Kinh Thành như đám vẹt:

– Của chính tôi, của chính tôi.

Bỗng viên cai xưởng đúc nói to:

– Cái trái tim bằng chì này bị vở ra mà bỏ vào lò nung lại không chịu chảy, phải liệng nó đi thôi.

Rồi họ quăng trái tim ông Hoàng lên một đống rác cùng với xác chim Én. Lúc đó trời đang sáng bỗng tối sầm lại, người ta bỗng thấy tiếng sấm thật to, trời đất lóe sáng. Tiếp sau đó là một cơn mưa bão dữ dội ập xuống kinh thành.

Thượng Đế trên cao nói với một thiên sứ rằng:

-Ngươi hãy mang cho ta hai vật quý báu nhất trong kinh thành về đây.

Thiên thần liền mang về dâng lên Thượng Đế trái tim bằng chì đã vỡ của ông Hoàng và xác con chim Én đã chết. Thượng Đế phán bảo:

– Ngươi đã chọn đúng.

(Hết)

 

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Bị Mây Che
Guest
Bị Mây Che

Themy Minamino, mình ship, mình ship, mình ship em Én và anh Hoàng :((((((((((((((((((((((((((

Hung Phung
Guest
Hung Phung

có bản dịch là " hoàng tử hạnh phúc " ???

Lee Jiang Wei
Guest
Lee Jiang Wei

cảm ơn bạn